24. Chương 24: Chuyện cất giấu đồ

Sống Cùng Gã Trai Thẳng Gia Trưởng

Chương 24: Chuyện cất giấu đồ

Sống Cùng Gã Trai Thẳng Gia Trưởng thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xưởng vẽ của Thẩm Tư Ninh đã mở cửa trở lại, cậu nhờ lễ tân gọi điện báo lại cho phụ huynh từng học sinh rằng từ giờ lớp học sẽ hoạt động bình thường như trước.
Tất cả học sinh đều đến học vào cuối tuần.
Chỉ có một mình Thẩm Tư Ninh đứng lớp nên thứ Bảy và Chủ Nhật, cậu phải dạy suốt cả ngày, từ chín giờ sáng đến sáu giờ chiều.
Chiều Chủ Nhật tuần này, sau khi tan lớp, Thẩm Tư Ninh bảo học sinh mang tranh đã vẽ về nhà. Xong việc, cậu ghé phòng nghỉ uống nước, nói chuyện với Liêu Kỳ Đông vài câu rồi mang một số đồ đạc đến căn phòng cũ cậu từng ngủ. Từ nay, cậu định tranh thủ nghỉ trưa luôn ở xưởng vẽ cho tiện.
Cậu mở cửa bằng chìa khóa, bước vào tìm cốc nước, rót đầy uống hết. Xong, cậu đóng cửa phòng nghỉ, định nằm chợp mắt một lúc rồi về.
Sau khi tiễn hết học sinh, lễ tân Lý Minh Yên bắt đầu dọn dẹp xưởng vẽ. Cô 26 tuổi, đã lập gia đình, trước từng làm nhân viên siêu thị và bán hàng, tính tình hoạt bát, cởi mở. Mọi việc bên ngoài đều do cô phụ trách, còn Thẩm Tư Ninh chỉ lo dạy học, không can thiệp chuyện khác.
Thật ra, cô đã sớm đoán xưởng vẽ khó trụ lâu. Cô biết Thẩm Tư Ninh không phải kiểu người giỏi giao tiếp, nhưng chẳng dám nói gì bởi cậu lạnh lùng quá, học sinh còn kính sợ, chẳng ai dám trò chuyện nhiều, càng hiếm khi thấy cậu đùa giỡn.
Vừa dọn xong mấy phòng học, cô nhìn thấy một người đàn ông đứng trước cửa, chững chạc, điển trai, tay phải vẫn đeo găng bảo hộ, tay trái cởi găng ra gõ cửa.
"Ông chủ ở đâu?"
Lý Minh Yên chưa gặp người này, đoán chắc là phụ huynh học sinh đến hỏi học phí hay lịch học.
"Chào anh, ông chủ chúng tôi ra ngoài rồi, anh đến hỏi về việc học vẽ phải không? Chúng tôi có lớp tiểu học, sau này có thể sắp xếp học cùng nhóm."
Cô ước đoán người đàn ông này khoảng hai bảy, hai tám tuổi, con chắc còn nhỏ, có thể xếp vào lớp tiểu học.
Thẩm Tư Ninh vốn không thích tiếp xúc phụ huynh nên dặn lễ tân cứ để cô tiếp chuyện.
Liêu Kỳ Đông nhìn đồng hồ đã bảy giờ tối, đợi dưới tầng cả tiếng không thấy Thẩm Tư Ninh xuống nên lên tìm.
"Ra ngoài rồi à? Đi đâu?"
Anh nhớ đường chỉ có một lối, không thể nhầm. Thấy cô lễ tân lắc đầu không biết, anh lấy điện thoại gọi Thẩm Tư Ninh. Gọi hai lần mới được trả lời, giọng cậu nhỏ nhẹ, chỉ đáp khẽ "Alo", nghe như vừa ngủ dậy. Liêu Kỳ Đông hỏi cậu đang ở đâu, cậu nói đang ở xưởng vẽ.
"Anh đang ở xưởng vẽ đây, cô lễ tân nói em ra ngoài?"
Chưa nói xong, đầu dây bên kia đã cúp máy. Chẳng lâu sau, Thẩm Tư Ninh bước ra từ phòng nghỉ, thấy Liêu Kỳ Đông thì hơi ngạc nhiên.
"Sao anh tới đây?"
Thẩm Tư Ninh liếc lễ tân đang lúng túng, nói với cô đây là người quen của cậu, lần sau anh đến cứ nói thật, không cần giấu.
Lễ tân vội gật đầu, nhanh chóng bước vào xưởng vẽ giả vờ dọn dẹp để tránh đứng đó làm phiền họ trò chuyện.
Nghe vậy, Liêu Kỳ Đông hiểu ra, cậu cố ý tránh mặt, giao hết việc cho lễ tân.
"Người làm ăn nhìn vào em chứ đâu phải lễ tân, lễ tân có thể mặc cả được gì, quyết định được gì, cuối cùng chẳng phải vẫn phải hỏi em sao? Đến lúc người ta muốn mặc cả, chẳng lẽ cứ truyền đi truyền lại?"
Liêu Kỳ Đông vừa nói vừa cười.
Thẩm Tư Ninh đi đến bàn lễ tân, lấy ra một bảng nhỏ, xoay mặt trước cho anh xem. Mặt trước ghi rõ: Giá thống nhất – không mặc cả.
Thái độ của Thẩm Tư Ninh khiến người ta bất ngờ.
Liêu Kỳ Đông cười lắc đầu bất lực, bước tới cầm bảng xem. Mặt sau còn ghi rõ bảng giá và thời gian học.
"Bảo sao không làm ăn được, em làm ăn như ông nội người ta ấy, oai phong ghê nhỉ."
"Rốt cuộc em có muốn kiếm tiền hay không vậy? Ai đi buôn mà còn làm cao thế chứ?"
Liêu Kỳ Đông vừa nói vừa trêu ghẹo cậu.
Thẩm Tư Ninh nghe anh trêu liền bực mình, giật lại tấm bảng, đặt về chỗ cũ.
"Tôi là giáo viên dạy vẽ, đâu phải bán rau ngoài chợ."
Cậu đáp giọng không vui.
Liêu Kỳ Đông thấy cậu nổi cáu, biết rõ Thẩm Tư Ninh vốn kiêu ngạo trong nhiều chuyện. Với cậu, vẽ là thứ cần sự chân thành từ người học, không nên quá để tâm chuyện bên ngoài. Nhưng học phí do phụ huynh trả, sao họ không quan tâm chuyện tiền bạc được? Tiền đâu phải từ trời rơi xuống. Người ta hỏi thăm mấy cửa hàng quanh đây, ai cũng biết chủ ở trong, vậy mà lễ tân nói không có mặt, chẳng phải sẽ khiến họ cảm thấy bị coi thường sao?
"Em muốn kiếm tiền không?" Liêu Kỳ Đông hỏi.
Thẩm Tư Ninh liếc anh một cái. Câu này chẳng thừa sao?
"Em vừa muốn kiếm tiền, lại vừa muốn giữ mình thanh cao, chỉ muốn dạy học trò, còn mấy chuyện khác không ngó ngàng gì tới, làm gì có chuyện vừa được cái này lại vừa được cái kia."
Thẩm Tư Ninh nghe vậy hơi nổi nóng, đẩy người trước mặt ra rồi quay lưng bỏ đi.
Liêu Kỳ Đông vội vàng đi theo, vừa đi vừa nói: "Thôi mà, đừng giận nữa, nếu em tin anh, vậy thế này đi, anh bỏ vốn, em lo mối quan hệ và nhân lực. Sau này chuyện kiếm tiền cứ để anh lo, em chỉ cần tập trung dạy học và tìm thêm mấy giáo viên về cùng dạy."
"Lợi nhuận chia đôi."
Liêu Kỳ Đông đưa ra đề nghị.
Thẩm Tư Ninh dừng lại, quay người giữa hành lang nhìn anh, hỏi: "Vậy kế hoạch cụ thể là gì? Tôi thật sự không phải lo gì à?"
Liêu Kỳ Đông không trả lời ngay, bảo: "Về nhà đã, vừa ăn cơm vừa nói."
Trong lòng Thẩm Tư Ninh bồn chồn như có mèo cào, đứng ngồi không yên. Dù không nói ra, thất bại trong công việc đầu tiên khiến cậu rất để tâm, Thẩm Tư Ninh biết mình có vấn đề nhưng không sao gạt bỏ sĩ diện để hành xử như người khác.
Liêu Kỳ Đông đi xuống cầu thang, khi ngang qua Thẩm Tư Ninh liền giơ tay xoa đầu cậu.
"Đi thôi, ông chủ Thẩm, về nhà nghiên cứu cách kiếm tiền nào."
Thẩm Tư Ninh liền gạt tay anh ra, không mạnh lắm, chỉ là nhắc nhở anh đừng chạm tay chạm chân, cậu không thích kiểu thân mật như vậy.
"Được rồi, vẫn là con hổ, không thể xoa đầu."
Liêu Kỳ Đông bị đẩy tay cũng chẳng giận, nhàn nhã bước xuống tầng dưới.
Đến ven đường lớn, Liêu Kỳ Đông bước tới trước chiếc xe con, bấm khóa, "tích" một tiếng, xe mở khóa.
Thẩm Tư Ninh cũng đến chỗ chiếc xe màu đen ấy, nhìn qua có vẻ không phải xe mới, chắc xe cũ, lốp mòn, thân có vài vết xước nhỏ.
"Anh mua à?" Thẩm Tư Ninh hỏi.
"Ừ, chẳng lẽ đợi đến mùa đông em lại phải ngồi sau xe máy của anh, rét cóng như tảng đá, đến lúc đó chẳng phải em sẽ bực anh à?"
Liêu Kỳ Đông vừa nói vừa mở cửa ghế phụ, ra hiệu bằng ánh mắt bảo Thẩm Tư Ninh lên xe nhanh đi.
Thẩm Tư Ninh tiến lại gần, trước tiên liếc vào xem ghế có sạch không.
"Thôi được rồi, đừng có nhìn nữa, anh mang xe đi rửa kỹ lưỡng rồi, ghế phụ cũng thay đệm mới luôn, em là người lắm chuyện nhất đấy."
Nói xong, Liêu Kỳ Đông trực tiếp nhét Thẩm Tư Ninh vào ghế phụ.
Sau đó anh cúi xuống giúp cậu cài dây an toàn, thậm chí dây an toàn cũng thay mới hoàn toàn.
Ngồi yên ở ghế phụ, Thẩm Tư Ninh thấy mọi thứ trong xe đều bình thường, chỉ có đúng vị trí của mình là được thay mới từ đầu đến chân.
Trên người Liêu Kỳ Đông luôn có mùi đặc trưng, thoang thoảng mùi xăng dầu pha xà phòng. Không hiểu sao lần này Thẩm Tư Ninh không thấy khó chịu chút nào.
Thậm chí đến bố mẹ cậu cũng chưa bao giờ vì cậu mà làm đến mức này. Chưa từng có ai vì cậu mà cài dây an toàn.
Thẩm Tư Ninh đưa tay khẽ chạm vào dây an toàn đang vắt ngang ngực mình, hỏi: "Tại sao?"
Cậu không có ý gì sâu xa, chỉ đơn giản muốn hỏi - tại sao?
Liêu Kỳ Đông cài dây xong, đứng dậy khỏi ghế phụ, nghe câu hỏi bật cười, vẻ mặt vẫn thản nhiên mang chút lười biếng thường ngày.
"Em ấy mà... Người ta đối xử tệ thì nhớ hoài không quên, mà đối xử tốt thì lại hỏi 'tại sao'. Nếu cảm thấy áy náy thì quy ra tiền đưa anh cũng được, anh không chê đâu."
Liêu Kỳ Đông nói đùa.
Thẩm Tư Ninh nghe xong hơi bực, khẽ "hừ" một tiếng, lẩm bẩm: "Toàn tiền với bạc, trong đầu chỉ có tiền thôi."
Liêu Kỳ Đông nghe cậu lầm bầm nhưng không để tâm, vòng sang bên kia lên ghế lái, nổ máy rồi lái xe quay về.
Trên đường về, anh ghé qua chợ mua đồ ăn. Chợ đông đúc, bừa bộn, bẩn thỉu, anh bảo Thẩm Tư Ninh cứ ngồi trong xe chờ.
Thẩm Tư Ninh thấy anh hạ kính xe xuống một nửa, còn cẩn thận khóa cửa trước khi đi. Cậu ngồi gần nửa tiếng, chờ đến phát chán, trong lúc ngó quanh, phát hiện có một quyển sổ dày đặt ở góc kính chắn gió phía trước ghế phụ, bên trong kẹp đầy giấy tờ.
Cậu thấy nó cản tầm nhìn, định cầm xuống bỏ vào ngăn đựng đồ bên cửa xe. Nhưng vì sổ dày, Thẩm Tư Ninh cầm không chắc, thế là đống giấy tờ bên trong rơi vãi đầy lên chân và thảm xe.
Cậu vừa cúi xuống nhặt liền nghe tiếng "tích" mở khóa cửa, Liêu Kỳ Đông đang mở cốp sau để đặt túi đồ ăn vào, đóng cốp xong, mở cửa bước vào.
"Sao vậy?"
Liêu Kỳ Đông thấy Thẩm Tư Ninh đang luống cuống cúi người nhặt giấy, động tác có phần lúng túng như đã làm điều gì sai trái.
"Tôi định lấy sổ xuống để vào chỗ khác, ai ngờ cầm không chắc tay."
Thẩm Tư Ninh vừa nhặt giấy vừa giải thích, không hề nhìn xem đó là giấy gì, chỉ lặng lẽ gom lại rồi kẹp vào sổ.
"Có sao đâu, rơi thì nhặt lại là được, có gì nghiêm trọng đâu."
Liêu Kỳ Đông cầm lấy sổ, lôi hết đống giấy tờ bên trong ra đếm, tổng cộng hai mươi bảy tờ, anh kẹp lại gọn gàng rồi đưa sổ cho Thẩm Tư Ninh.
"Mấy thứ này em giúp anh cất trong phòng ngủ nhé, ngoài phòng khách chẳng có chỗ nào cất, để mãi trong bếp cũng không tiện. Sau này anh sẽ mua cái tủ đầu giường có khóa để trong phòng em, có gì quan trọng thì cứ để vào đó."
Thẩm Tư Ninh thật sự không dám nhận trách nhiệm giữ đồ giúp người khác, nhất là ở khu nhà cũ an ninh không đảm bảo, nhỡ làm mất hay bị trộm thì biết làm sao?
"Anh tự giữ đi, lỡ tôi làm mất thì sao?"
Mắt Liêu Kỳ Đông vẫn nhìn đường, tay xoay vô lăng nửa vòng, chẳng thèm quay đầu lại mà đáp: "Vậy cũng được, anh tự giữ, anh sẽ giấu đồ dưới gầm giường của em, mất thì anh chịu, em cứ coi như không biết anh từng để ở đó là được."
"Anh bị điên à."
Thẩm Tư Ninh bật cười trước cái kiểu vừa vô lý vừa mặt dày của anh.