11. Chương 11: Quà tặng từ vị đại lão

Sống Lại Trước Mạt Thế, Tích Trữ Hàng Tỷ Vật Tư Rồi Điên Cuồng Tàn Sát thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gần quầy thu ngân bày đầy thuốc lá và bao cao su.
An Nam không hút thuốc, nhưng cô biết rõ, thứ này về sau có thể trở thành tiền tệ.
Với những người nghiện thuốc, mỗi điếu thuốc trong thời mạt thế chính là vật xa xỉ bậc nhất – hút một điếu là mất đi một điếu.
Dù chưa có bạn trai, nhưng An Nam vẫn nhớ rõ kiếp trước, các bà vợ đại gia ở khu biệt thự từng chi tiền tỷ để mua những thứ này.
Dù sao đi nữa, trong thời đại loạn lạc, ăn thịt người là chuyện thường, việc mang thai chẳng khác nào đặt một chân vào cửa tử.
An Nam vung tay, quét sạch toàn bộ vào không gian.
Lúc này, mực nước dâng cao nhanh chóng, cô vội bơi đến cầu thang, nhanh chóng lên tầng hai.
Tầng hai gồm hai khu: một bên là mỹ phẩm, một bên là túi xách và giày dép.
An Nam từ nam sang bắc, tay chạm tới đâu là đồ vật bay vào không gian tới đó, chẳng kịp chọn lựa kiểu dáng hay nhãn hiệu.
Tầng ba là khu thời trang nữ.
Dù trước đó đã tích trữ quần áo ở chợ sỉ, nhưng chất lượng không thể so sánh với hàng hiệu nơi đây.
Đặc biệt là đồ lót, vẫn nên dùng loại tốt một chút.
Sau khi quét sạch tầng ba, không gian gần như đầy, nên cô quyết định bỏ qua tầng bốn – nơi dành cho thời trang nam và trẻ em.
An Nam thẳng tiến lên tầng năm, khu đồ gia dụng.
Nơi này không chỉ có sofa da, giường gỗ, bàn trà bằng gỗ đỏ, bồn tắm massage… mà còn cả chăn màn, chiếu, bộ ga gối đệm, đủ thứ cần thiết.
Chưa kể điều hòa, tủ lạnh, máy giặt, cùng các thiết bị nhỏ như quạt điện, lò nướng, máy xay sinh tố, máy sấy tóc…
Dù trong nhà đã có đồ, nhưng về sau nếu phải dọn đi nơi khác thì vẫn cần chuẩn bị thêm.
Chưa nói đến thời mạt thế, ngay cả thời bình, ai mà chẳng vài lần đổi chỗ ở.
Có nhiều vật tư trong tay, cô có thể an cư bất cứ đâu.
Tầng sáu là rạp chiếu phim. An Nam đi một vòng, ngoài máy làm bắp rang bơ thì chẳng thấy thứ gì hữu dụng.
Cuối cùng, cô lên tầng bảy.
Tầng này là không gian riêng của ông chủ trung tâm thương mại – cấm cửa.
An Nam lôi kìm cộng lực và búa tạ ra, đập cửa một cách thô bạo.
Vừa bước vào, cảnh tượng xa hoa của một vị đại lão đập vào mắt.
Bàn làm việc và bàn trà khổng lồ, vô số trà quý, bộ ấm chén giá trị, những bức thư pháp nổi tiếng treo trên tường. Ngay cả một món đồ trang trí bình thường trong phòng cũng là cổ vật.
Nhưng thứ khiến An Nam chú ý nhất là một bức tranh sơn thủy bằng ngọc phỉ thúy, cao tới bốn mét, nặng ba tấn.
Ngọc thượng hạng, chạm khắc tinh xảo.
Cô ngắm nghía một chút rồi không chút do dự thu vào không gian.
Ngay lập tức, không gian vốn chật kín bỗng dưng mở rộng thêm 4.000 mét vuông.
Căn nhà hai tầng xám xịt cũng biến thành một biệt thự song lập rộng 200 mét vuông.
"Lần này không gian thay đổi lớn vậy sao?"
An Nam vừa kiểm tra vừa cảm thán.
"Xem ra mức độ thăng cấp của không gian liên quan đến chất lượng và kích cỡ của ngọc phỉ thúy."
Món đồ này vừa lớn vừa quý, giúp không gian của cô tiến hóa vượt bậc.
Chiếc vòng trên tay cô cũng chuyển từ loại nhu hóa thành loại nhu băng.
An Nam không khỏi cảm thán: chuyến đi này quá đáng giá.
Sau khi bình tĩnh lại, cô vui vẻ thu nốt những vật tư khác của vị tổng tài.
Thịt bò A5, bò Wagyu, tôm hùm Boston, trứng cá muối, nấm cục đen…
Các loại rượu nổi tiếng như Dom Pérignon, Lafite 82, Mao Đài Phi Thiên… đều được cô cất gọn vào không gian.
Cả xì gà, trà quý, gậy golf, sách ngoại văn nổi tiếng…
Thậm chí cả một hộp chìa khóa xe?
Kệ, thu, thu, thu! Cái gì thấy được là thu hết.
Cả đồ cổ, thư pháp nữa.
Dù trong thời mạt thế, đồ cổ chẳng đáng đồng xu, đến thời kỳ băng giá, những bức tranh, cổ vật này sẽ bị đốt làm giấy cho ấm thân.
Thu vào chẳng mất gì, không gian giờ rộng mà.
Chốc lát sau, cả tầng trống trơn, chỉ còn một chiếc bình hoa văn chim hồng treo đất, sờ mãi cũng không thu vào được.
"Chuyện gì đây?"
An Nam thử di chuyển bằng tay, phát hiện nó bị cố định xuống sàn.
"Thì ra là vậy, nên không thu được."
"Chẳng lẽ cái bình này có bí mật?"
Tò mò, cô bắt đầu nghiên cứu, phát hiện tuy không di chuyển được nhưng có thể xoay.
Cô từ từ xoay thân bình.
Bỗng nhiên, kệ sách phía trước từ từ dịch chuyển, lộ ra một cánh cửa bí mật.
"Hóa ra còn có mật thất?"
An Nam rút dao găm, thận trọng bước vào.
Bên trong trống rỗng, chỉ có một chiếc giường đơn giản và một tủ quần áo nhỏ.
"Hả? Chẳng hợp tí nào với phong cách xa hoa của đại gia."
"Hay đây chỉ là nơi ẩn náu mà vị tổng tài chuẩn bị cho riêng mình?"
Hồi nhỏ, An Nam từng mơ ước trong phòng mình có một không gian bí mật để trốn khi có kẻ xấu xông vào.
"Hóa ra vị tổng tài này cũng mắc chứng hoang tưởng bị hại như mình."
Cô nhìn quanh, buồn chán mở tủ quần áo ra.
...
Bên trong đầy ắp thỏi vàng.
"Thứ này không cất trong két sắt hay ngân hàng, lại để trong cái tủ cũ rích thế này?"
"Vị tổng tài này đúng là cá tính."
An Nam không do dự, quét sạch vàng vào không gian. Sau đó, cô phát hiện dưới đáy tủ còn một chiếc rương lớn.
Vân Vũ.
Cô kéo ra, mở nắp.
Đây là...
Một khẩu súng máy Uzi?!
"Đại lão bản, anh ngầu thật đấy."
An Nam nhìn khẩu súng và nửa rương đạn, chết lặng.
"Vị tổng tài này đâu phải hoang tưởng bị hại, rõ ràng là đã đắc tội với băng đảng nào rồi chứ gì?"
"Không dùng súng lục mà chơi hẳn súng máy. Chuẩn bị sẵn sàng để 'một mình cân cả đám' à!"
"Phải thiếu an toàn đến mức nào mới giấu súng trong văn phòng thế này."
An Nam vừa tặc lưỡi vừa thu súng và đạn vào không gian.
"Cảm ơn đại lão đã tặng!"
Sau khi có khẩu súng máy, An Nam cảm thấy như hổ mọc thêm cánh.
Tầng bảy bị càn quét sạch, cô mãn nguyện rời đi.
Suy nghĩ một hồi, An Nam quay lại tầng bốn, quét luôn cả thời trang nam và trẻ em vào không gian.
Giờ diện tích không gian đã mở rộng, bất kể có dùng được hay không, cứ thu vào đã.
Những ông trùm giàu có tạo ra tài sản khổng lồ, vài đời cũng không tiêu hết, vậy mà chẳng ai chịu dừng tay kiếm tiền.
Dọn xong trung tâm thương mại, cô đi sang tòa nhà văn phòng liền kề.
Tòa nhà 40 tầng, thuộc sở hữu của trung tâm thương mại, mới đưa vào sử dụng.
Cô bước vào, thấy nhiều khu vẫn chưa có người thuê, chỉ vài tầng có công ty đang hoạt động.
Đã đến rồi, nên tranh thủ tìm xem có gì đáng giá.
May mắn thang máy còn chạy, An Nam đi thẳng lên tầng cao nhất.
Tầng trên cùng trống trơn, chỉ có một cánh cửa nhỏ phía đông bị khóa chặt.
Kinh nghiệm cướp văn phòng tổng tài dạy cô một điều: "Càng khóa kỹ, bảo bối càng nhiều."
Cô lại lấy công cụ ra, phá cửa một cách thô bạo.
Loay hoay mãi, mở ra mới biết đó là cầu thang dẫn lên sân thượng.
"Khóa chặt một cái cầu thang để làm gì…" An Nam nghẹn lời.
Tốn bao công sức mới mở được, cô suy nghĩ rồi quyết định lên hóng gió, nghỉ ngơi chút.
Chạy suốt đêm, gần như không kịp thở.
Lên đến nơi, cô phát hiện trên mái nhà là một bãi đáp trực thăng.
Chỉ tiếc bãi đáp xanh lúc này trống không.
An Nam không khỏi nghĩ: "Giá mà bây giờ có một chiếc trực thăng ở đây thì tốt biết mấy. Gặp động đất, sóng thần cũng bay thẳng lên trời mà trốn nạn."
Đang tiếc nuối, cô bỗng thoáng thấy một bóng đen ở đằng xa…