Từ Hành Thanh căm ghét Du Dã – cái tên ám ảnh, hiện thân của mọi sự trói buộc và nỗi nhục nhã khi phải sống phụ thuộc. Hắn căm ghét Du Dã bao nhiêu, lại càng khinh bỉ chính bản thân mình bấy nhiêu vì không thể thoát ly.
Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, Từ Hành Thanh đưa ra quyết định tàn khốc: giết chết Du Dã, để giải thoát cho cả hai.
Nhưng ngay khoảnh khắc lưỡi dao kề cận, một sự thật chấn động đã vỡ òa, xé toạc mọi định nghĩa về mối quan hệ của họ. Hắn nhận ra mình không thể xuống tay.
Cái chết không phải là lối thoát. Hắn không muốn ai phải chết, không muốn Du Dã biến mất, và càng không muốn bản thân mình lụi tàn. Điều hắn khao khát duy nhất là được sống – được cùng Du Dã sống một cuộc đời trọn vẹn, hạnh phúc.
Đây là câu chuyện về hành trình yêu lấy chính mình, về sự hàn gắn và chữa lành những vết thương sâu thẳm nhất. Liệu Từ Hành Thanh có thể chấp nhận và hòa hợp với "cái tôi" đầy mâu thuẫn ấy, để viết nên một bản tình ca chữa lành cho chính cuộc đời mình?
Hãy cùng đón đọc hành trình "cứu rỗi" bản thân đầy ngọt ngào và ấm áp này nhé!
**Tag:** Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Trưởng thành, Chữa lành, Hằng ngày, Cứu rỗi
**Thể loại khác:** Tự công tự thụ, Hỗ công
**Giới thiệu một câu:** Chúng ta gắn bó, chúng ta cùng tồn tại.
**Lập ý:** Hãy yêu lấy chính mình, rồi tiếp tục sống tiếp.
Truyện Đề Cử






