Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh
Viên Thuốc Đắng Cay
Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay, Từ Hành Thanh về nhà sớm hơn thường lệ.
Căn biệt thự nhỏ vẫn sạch sẽ và trống trải như mọi khi. Trên chiếc bàn tròn cao đặt ở lối vào, những “viên kẹo” màu hồng bọc trong giấy kính ngũ sắc lấp lánh trông vô cùng nổi bật.
Hắn bóc một viên.
Vị đắng lập tức bùng lên khi chạm vào đầu lưỡi, lan khắp khoang miệng, thậm chí như muốn làm tê liệt cả dây thần kinh của hắn.
Đây là thuốc của hắn. Loại thuốc đặc trị độc nhất vô nhị trên thế giới này, chỉ dành riêng cho hắn.
Vừa mới ngày hôm qua thôi, cuối cùng hắn cũng đã tìm ra nguyên nhân vì sao bản thân từng cố gắng tự điều chế nhưng mãi không thành công.
Từ Hành Thanh khẽ đảo viên thuốc đắng ngắt đang tan dần trong miệng, chân mày hắn không hề nhíu lại dù chỉ một chút, rồi bước thẳng vào đại sảnh.
Người đàn ông mặc bộ đồ ngủ họa tiết gấu hoạt hình trẻ thơ đang nằm trên sofa, có vẻ đã ngủ say. Trên bàn trà đặt một cuốn sách ố vàng.
Cái vị đắng chát ấy, trong tích tắc, như đâm thẳng vào tim Từ Hành Thanh, khiến dạ dày hắn quặn thắt kinh hoàng.
Trong thuốc có mẫu máu toàn phần của người đàn ông đó.
Để hắn có thể tiếp tục sống, người đàn ông đó phải cung cấp máu liên tục.
Từ Hành Thanh dám chắc, một khi hắn ngừng dùng thuốc, các cơ quan nội tạng sẽ bắt đầu suy yếu, và kết cục của hắn thì không cần nói cũng biết.
Giống như dây leo bám chặt vào đại thụ, hắn không thể sống độc lập. Bởi vậy, đại thụ có thể tùy ý sinh trưởng, còn kẻ yếu ớt như hắn, chỉ có thể mãi mãi sống tạm bợ dưới bóng râm.
Nhận thức này khiến Từ Hành Thanh suy sụp, rồi biến thành một con dao giấu kín trong túi áo hắn.
Giết Du Dã trước, rồi chịu chết sau.
Trên đường về nhà, trong đầu hắn tràn ngập ý nghĩ điên rồ này. Hắn đã chịu đựng đủ rồi!
Từ Hành Thanh ngồi thụp xuống, nhìn người đàn ông đang ngủ say trên sofa, không hề hay biết gì.
Có lẽ vì ánh mắt của hắn quá rõ ràng và mãnh liệt, Du Dã chậm rãi mở mắt, nở một nụ cười nhạt, giọng nói nhẹ nhàng mà lười biếng: “Cậu về rồi à.”
Từ Hành Thanh đứng dậy, nhìn sang hướng khác.
Hắn không muốn thừa nhận rằng, khi nhìn thấy nụ cười của Du Dã, hắn đã mềm lòng.
“Hôm nay về sớm thế,” Du Dã từ trên sofa ngồi dậy, vươn vai một cái, “Tôi còn chưa bắt đầu nấu cơm nữa.”
Sau khi rửa mặt, Du Dã đi vào bếp.
Y chưa bao giờ hỏi Từ Hành Thanh muốn ăn gì.
Nếu phải nói ra, có lẽ là vì không cần thiết phải hỏi. Tay nghề của y rất tốt, vả lại Từ Hành Thanh cũng hiếm khi chủ động lên tiếng đánh giá.
Từ Hành Thanh nằm xuống sofa, giống như Du Dã lúc nãy.
Nhưng con dao trong túi áo cấn vào da thịt khiến hắn đau nhức, làm hắn chán ghét.
Từ Hành Thanh thở ra một hơi, cũng đi vào bếp, chăm chú nhìn bóng lưng người đàn ông đang bận rộn qua lại.
Dường như kể từ sau khi tỉnh dậy từ một vụ tai nạn, hắn đã sống cùng Du Dã.
Ký ức quá khứ của hắn rất mơ hồ, vì vậy hắn đã vô số lần suy đoán về mối quan hệ của hai người.
Nhìn từ diện mạo, bọn họ giống hệt một cặp song sinh cùng trứng.
Nếu xét về cách chung sống, họ thường xuyên thờ ơ với nhau, tựa như những người xa lạ. Mặc dù một phần nguyên nhân có thể là do Từ Hành Thanh vốn ít nói ít cười.
Nếu xét về sinh hoạt thường ngày, Từ Hành Thanh lo việc bên ngoài, sáng sớm đi tối muộn về; còn Du Dã thì hoàn toàn ngược lại, chủ yếu quán xuyến việc nhà. Thoạt nhìn, họ lại giống như một cặp tình nhân.
Du Dã chưa từng nói muốn rời xa hắn, muốn sống cuộc đời riêng của mình. Cứ thế, họ đã sống tạm bợ qua ngày gần một năm.
“Muốn nếm thử một miếng không?”
Tiếng gọi này kéo Từ Hành Thanh trở về thực tại.
Hắn ngước mắt lên, Du Dã đang dùng đũa gắp một miếng thịt nhỏ, mỉm cười hỏi hắn.
Thông thường Từ Hành Thanh sẽ từ chối, nhưng lần này hắn lại như bị ma xui quỷ khiến mà bước tới.
Đôi đũa gần như đã chạm sát môi Từ Hành Thanh. Hắn thoáng hối hận trong tích tắc, nhưng rồi vẫn mở miệng, cẩn trọng dùng răng đón lấy miếng thịt để tránh chạm vào đũa.
“Ngon không?”
“Ừm.”
Du Dã nấu ăn rất ngon, món nào cũng đủ sắc, hương, vị; việc nhà cũng quán xuyến rất tốt, nhưng mà…
Từ Hành Thanh gẩy gẩy những hạt cơm trong bát, ánh mắt lộ vẻ mịt mờ.
Tại sao hắn lại muốn rời xa Du Dã chứ? Thậm chí khi phát hiện mình không thể sống độc lập, hắn lại dự định giết chết Du Dã rồi chờ chết theo?
Hắn liếc nhìn Du Dã, trong lòng gần như không kìm nén được vị đắng chát.
Quanh năm vùi mình trong phòng thí nghiệm, làn da của Từ Hành Thanh trắng bệch một cách bất thường; còn Du Dã thường xuyên chăm sóc vườn tược, đi dạo sau núi vẽ tranh nên da dẻ đã sạm màu lúa mì.
Hình như đã rất lâu rồi Từ Hành Thanh không đi chơi đâu đó.
Toàn bộ tiền lương của hắn đều giao vào tay Du Dã, mỗi ngày chỉ đi và về trên một cung đường duy nhất giữa nhà và viện nghiên cứu.
Hắn thậm chí có một loại ảo giác rằng Du Dã thực chất là ông chủ của mình, mặc dù y đang làm những công việc của một quản gia kiêm đầu bếp.
Từ Hành Thanh không hỏi gì cả, Du Dã cũng chẳng nói gì thêm.
Ăn cơm xong, ai trở về phòng nấy.
Từ Hành Thanh không ngủ được.
Họ không phải người thân, không phải bạn đời, không phải cấp trên cấp dưới, nhưng cũng chẳng phải người dưng. Loại quan hệ không thể định nghĩa này khiến Từ Hành Thanh thấp thỏm và sợ hãi. Sự bất an và đè nén lâu ngày bắt đầu biến chất, dần dần nảy sinh những phản kháng điên cuồng trong lòng.
Với những kẻ đang chênh vênh, thứ sụp đổ đầu tiên luôn là tinh thần chứ tuyệt đối không phải thân xác.
Chạm vào vỏ dao, Từ Hành Thanh nghĩ, đợi đến nửa đêm sẽ sang phòng Du Dã. Nếu y đã ngủ say thì mình sẽ thực hiện kế hoạch, còn nếu chưa thì lại lùi lại sau.
Hắn có một sự căm hận khó giải thích đối với Du Dã. Có lẽ đó cũng phản chiếu việc hắn cực kỳ chán ghét bản thân mình khi cứ như loài tơ hồng bám gửi, thế nên hắn mới coi cái chết là một sự giải thoát.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Từ Hành Thanh ngồi dậy, đẩy cửa bước về phía phòng của Du Dã.
Mọi thứ đều yên tĩnh đến đáng sợ. Từ Hành Thanh lần mò trong bóng tối, như bước đi trên băng mỏng. Chăn đã bị hất sang một bên, Du Dã không có trong phòng.
Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng Từ Hành Thanh. Hắn nhẹ tay nhẹ chân đóng cửa phòng lại, đi vất vưởng không mục đích dọc hành lang.
Hắn hầu như chẳng bao giờ quan tâm đến Du Dã, thế nên không rõ nửa đêm nửa hôm y không ngủ thì đã đi đâu.
Lại để Du Dã thoát được một kiếp rồi. Từ Hành Thanh đang nghĩ vậy thì căn phòng bên cạnh bỗng vang lên tiếng đàn piano.
Đây là phòng đàn.
Từ Hành Thanh nín thở lắng nghe tiếng nhạc truyền ra từ bên trong.
Ban đầu âm thanh trong trẻo và nhẹ bẫng, giống như đang rảo bước giữa núi rừng tràn đầy sức sống, nơi mọi sinh linh đều tự do tự tại.
Sau đó, điệu nhạc bắt đầu trở nên uyển chuyển, tựa như mang theo nỗi cô độc của kẻ độc hành. Cuối cùng, càng lúc càng nặng nề, nặng nề đến mức như khi màn đêm buông xuống, vạn vật lặng như tờ, từng dãy mộ phần đột ngột hiện ra trong tầm mắt, ép người ta đến nghẹt thở.
Từ Hành Thanh nghĩ như vậy, đồng thời cảm thấy hơi thở của mình càng lúc càng khó khăn, nhịp hít vào thở ra loạn xạ, hệt như những nốt nhạc bị gõ xuống một cách tùy ý kia.
Cảm giác thiếu oxy ví như lưỡi hái của tử thần, nhẹ nhàng lướt qua trái tim đang đập dữ dội của hắn.
Hắn đã rất cố gắng để tìm lại nhịp điệu hơi thở của mình, nhưng càng tìm càng loạn. Khi một hơi nghẹn lại nơi cổ họng chưa kịp thoát ra thì đã bị luồng khí hít vào chèn xuống.
Tầm nhìn thậm chí bắt đầu tối sầm lại.
“Từ Hành Thanh? Từ Hành Thanh!”
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai Từ Hành Thanh. Ngón tay cái của người đàn ông cứng rắn cạy mở hàm răng đang cắn chặt của hắn.
“Hít thở đi, thả lỏng một chút.” Giọng nói của Du Dã căng thẳng, hiếm khi để lộ một tia hoảng loạn.
Từ Hành Thanh cảm thấy mình được ôm lấy, sau lưng có một bàn tay đang nhẹ nhàng vỗ về.
Hơi thở của người đàn ông ngay sát cổ hắn, từng nhịp hít vào thở ra đều rõ ràng và nóng hổi.
“Hít thở đi, không sao rồi, không sao rồi…”
Kẻ chết đuối cuối cùng cũng nổi lên mặt nước, tham lam hít lấy không khí trong lành. Họ cứ giữ nguyên tư thế ôm ấp ám muội đó cho đến khi Từ Hành Thanh bình tĩnh lại, cho đến khi Từ Hành Thanh không tự nhiên mà đẩy Du Dã ra.
Bàn tay Du Dã chạm lên mặt Từ Hành Thanh, ngón cái khẽ gạt đi một giọt nước mắt.
Từ Hành Thanh lúc này mới phát hiện ra mình đã khóc.
“Đã xảy ra chuyện gì sao?” Du Dã nhẹ nhàng hỏi. Từ Hành Thanh đẩy y, y cũng chỉ lùi lại nửa bước, khoảng cách giữa họ vẫn rất gần.
Chẳng có gì cả, chỉ là muốn cùng anh đi chết mà thôi.
“Tôi…” Từ Hành Thanh nấc lên một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Họ đối mặt với nhau, không ai lên tiếng, bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ.
“Nghỉ ngơi sớm đi.” Du Dã nắm lấy tay Từ Hành Thanh, muốn đưa hắn về phòng.
Từ Hành Thanh giống như một con mèo đang trong trạng thái kích động, đột ngột hất văng tay Du Dã ra, không dám nhìn vào thần sắc của y.
Họ chưa bao giờ thân mật đến mức này.
Tại sao kể từ khoảnh khắc hắn dự định giết chết Du Dã, có thứ gì đó đã bắt đầu thay đổi rồi?