Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 3: Cô có bật chế độ làm đẹp cho anh ta không đấy?
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[Đây thực sự là Lạc Tự sao… Nhưng chủ thớt ơi, cô có bật chế độ làm đẹp cho anh ta không vậy?]
[Đúng vậy! Đúng vậy! Cô đã chỉnh sửa ảnh đúng không? Lạc Tự làm gì đẹp trai đến thế!]
[Chậc! Cô phản bội anh trai rồi đúng không, không thì sao lại chỉnh ảnh cho Lạc Tự đẹp đến mức thần tiên như vậy!]
…
Hoàng Dư nghẹn lời, sợ bị mấy chị em hiểu lầm, vội vàng giải thích:
[Làm sao tôi có thể chỉnh ảnh cho Lạc Tự được chứ! Các cậu nhìn ánh sáng trong siêu thị đi! Nhìn giá kệ xung quanh cũng không bị méo mó! Nhìn độ phân giải này! Đây là ảnh gốc đấy!]
[???]
[Thế thì buồn cười thật đấy, sao lúc chụp ảnh anh trai cô không thể hiện kỹ thuật tốt như vậy?]
[Cô chụp Lạc Tự như tiên giáng trần, nhận bao nhiêu tiền quảng cáo vậy?]
…
Hoàng Dư biết rõ độ “chiến” của fan Hà Mộ, nếu cứ tiếp tục bị dẫn dắt thành hiểu lầm là chỉnh sửa ảnh cho Lạc Tự, thì cô ta sẽ bị khai trừ khỏi fandom mất.
Lúc lượt xem còn chưa nhiều, cô ta vội chuyển hai bài đăng đó sang chế độ chỉ mình xem được.
Thở phào nhẹ nhõm, cô ta nghĩ mãi không hiểu, mình chỉ chụp hai tấm ảnh Lạc Tự chọn sữa chua trước tủ lạnh, sao lại bị nói là phản bội Hà Mộ để chỉnh ảnh cho Lạc Tự?
Cô ta bước lên xe buýt, ngồi bên cạnh là Hà Lang, cô bạn cùng phòng vừa nãy còn che chắn giúp cô ta.
“Wow, Hoàng Dư… trước giờ tớ chưa từng để ý, Lạc Tự đẹp trai đến vậy sao?” Hà Lang dùng cùi chỏ huých nhẹ vào cô ta.
“Hả? Cậu nói gì? Lạc Tự đẹp trai?” Hoàng Dư nhíu mày, liếc nhìn màn hình điện thoại của Hà Lang rồi sững sờ.
Vừa nãy Hoàng Dư còn nghi ngờ liệu có lỡ bật chế độ làm đẹp khi chụp không, nhưng Hà Lang thì không cài app làm đẹp, bức ảnh cô ta chụp là góc nghiêng của Lạc Tự.
Trong ảnh, trán, sống mũi và cằm của chàng trai tạo thành những đường nét góc nghiêng vừa mềm mại vừa sắc sảo, đặc biệt là lọn tóc rơi lả lơi trước tai, càng khiến người ta xao xuyến.
“Đúng mà, không đẹp sao? Nhìn giống tiên tộc trong Chúa tể những chiếc nhẫn ấy chứ? Nhan sắc này quả thực rất xuất sắc nha.”
Hà Lang không giống Hoàng Dư, không phải fan cuồng idol, ai đẹp và diễn xuất tốt thì cô ấy theo dõi, không bao giờ dính vào những lùm xùm của fan.
“Đẹp thì sao. Chẳng phải vẫn luôn lẽo đẽo theo sau Hà Mộ sao? Mọi người gọi Hà Mộ là nam thần quốc dân, Lạc Tự cũng giả vờ làm nam thần học đường. Không thể so sánh được thì thôi, trước đây còn cố tình giành giật hợp đồng quảng cáo của anh trai nhà tớ nữa kìa. Giờ hết thời rồi, không giành được nên phải ăn đồ thừa.” Hoàng Dư lặp lại những lời trong nhóm fan.
Hà Lang cười gượng gạo, chắc do ảnh trong điện thoại quá hút mắt, nên không khỏi lên tiếng bênh vực Lạc Tự: “Thật ra… tớ thấy Hà Mộ suốt ngày lên top tìm kiếm với danh hiệu nam thần học đường này nọ ấy. Cậu nhìn Lạc Tự xem, trước đây anh ấy đóng phim truyền hình về đề tài xã hội, vào vai sinh viên đại học về nông thôn ấy nhỉ? Quần áo lấm lem… chẳng liên quan gì đến hình tượng nam thần học đường cả. Với lại, danh xưng nam thần, Hà Mộ dùng được thì tại sao Lạc Tự lại không? Trai đẹp thì ai cũng có thể là nam thần. Chẳng lẽ các cậu định ra lệnh cấm các trường đại học không được bầu chọn nam thần sao?”
Trong lòng Hoàng Dư như có chút dao động, nhưng cô ta lập tức nghiêm nghị:
“Là chị em thì đừng nói xấu thần tượng của tớ.”
“Rồi rồi rồi, không nói nữa. Mau về ký túc xá đi, còn đống đồ phải giặt kìa.” Hà Lang cười nói.
Hoàng Dư không nhịn được lén mở lại hai tấm ảnh mình đã chụp. Lạc Tự đúng là càng nhìn càng bị cuốn hút. Không chỉ là ảnh gốc đẹp, mà nụ cười tự tin, phóng khoáng kia khiến cô ta bất chợt có linh cảm, rằng chỉ cần một cơn gió đông, anh sẽ có thể vút bay đến chín tầng mây.
Lúc này, Lạc Tự xách một túi đồ, đi trên đường về nhà.
Gió đêm ở tuổi hai mươi sáu thổi vào lòng người, mang theo cảm giác thông suốt và hy vọng về một tương lai rộng mở.
Những sai lầm từng phạm, khổ sở từng chịu, va vấp từng có, đến hôm nay đều tan biến như khói sương.
Đi ngang qua trạm xe buýt, Lạc Tự nhìn thấy một biển quảng cáo lớn – là quảng cáo mỹ phẩm do Hà Mộ làm đại diện.
Lạc Tự nhìn vào ánh mắt của Hà Mộ trong quảng cáo, khẽ mỉm cười.
Trong ảnh, Hà Mộ cầm vài thỏi son môi, má có ba vệt màu khác nhau, đang nháy mắt với người xem.
Rất sinh động, dễ dàng khơi gợi ý định mua sắm của khách hàng.
Quan trọng là, gương mặt của Hà Mộ và Lạc Tự có vài phần tương đồng, nếu là người dễ nhầm lẫn thì thoáng nhìn sẽ khó mà phân biệt được.
Năm thứ ba đại học tại Học viện Điện ảnh, Lạc Tự từng tham gia một bộ phim thanh xuân học đường, vào vai một nam thần học đường mặc áo sơ mi trắng quần jean. Tuy chỉ là vai phụ, nhưng vì gương mặt đẹp trai và vai diễn đáng yêu. Năm đó Lạc Tự bất ngờ vụt sáng, ảnh anh được in lên bao bì trà sữa và đồ ăn vặt, một thời rực rỡ huy hoàng.
Vô số công ty quản lý chìa tay hợp tác, trong đó ưu đãi nhất chính là Truyền thông Đế Tuấn, một trong ba công ty giải trí hàng đầu. Nhưng Lạc Tự đã từ chối Đế Tuấn, vì nể tình mà gia nhập Truyền thông Chu Tước do đàn anh thành lập.
Lạc Tự cũng đã phải trả giá rất đắt cho sự ngây thơ và mềm lòng của mình. Khi đó, Truyền thông Chu Tước đang trên bờ vực phá sản, họ liên tục vắt kiệt sức Lạc Tự, biến hình tượng “nam thần học đường” trong bộ phim nổi tiếng năm ấy thành chiêu trò để bán hàng, ép anh nhận vô số hợp đồng quảng cáo và đóng những bộ web drama cùng thể loại.
Những bộ phim đó phần lớn đều được làm qua loa, cẩu thả, kịch bản nhàm chán và nông cạn, không bộ nào tạo được tiếng vang.
Trong khi đó, một thế hệ thần tượng mới liên tục nổi lên. Đến năm Lạc Tự tốt nghiệp, gần như chẳng còn ai nhớ đến tác phẩm nổi danh của anh nữa.
Truyền thông Chu Tước thì lại thoát khỏi cảnh phá sản, thậm chí còn kiếm được khá nhiều lợi nhuận, ký thêm nhiều gương mặt mới, tài nguyên vì thế cũng bị phân tán.
Lúc này, tổng giám đốc của Truyền thông Đế Tuấn để mắt tới Hà Mộ, một sinh viên năm hai của Học viện Điện ảnh. Cậu ta ngoan ngoãn, biết điều, gương mặt trắng trẻo thư sinh. Nhìn thoáng qua thì đường nét không quá nổi bật, nhưng chỉ cần chỉnh sửa một chút thì đã có sáu, bảy phần giống với “nam thần học đường” năm xưa – Lạc Tự.
Truyền thông Đế Tuấn như muốn tát vào mặt Lạc Tự, dốc toàn lực lăng xê Hà Mộ. Vừa ra mắt, cậu ta đã đóng vai chính trong bộ phim học đường chuyển thể từ tiểu thuyết nổi tiếng, biên kịch vàng chấp bút, lời thoại được chăm chút kỹ lưỡng, nữ chính thì trong sáng ngọt ngào, tương tác ăn ý, lại thêm chiến dịch quảng bá rầm rộ. Hà Mộ nhanh chóng nổi đình nổi đám, trở thành “nam thần học đường” mới trong lòng hàng vạn thiếu nữ.
Cảnh quay Hà Mộ trèo tường tiến gần nữ chính, sắp hôn mà chưa hôn, còn trở thành cảnh kinh điển khó vượt qua trong dòng phim thanh xuân.
Rõ ràng Hà Mộ được xây dựng hình tượng theo khuôn mẫu Lạc Tự, cũng rõ ràng Lạc Tự là người đầu tiên có danh xưng nam thần quốc dân, nhưng dưới sức ép của giới tư bản, ký ức công chúng bị làn sóng thông tin cuốn trôi, chỉ còn nhớ đến Hà Mộ, hoàn toàn quên mất Lạc Tự của ngày xưa.
Dần dần, những vai diễn Lạc Tự muốn nhận đều bị Hà Mộ giành mất. Không chỉ cướp, Hà Mộ còn công khai nói rằng Lạc Tự mới là người tranh giành vai diễn của mình, nhưng đáng tiếc khí chất của Lạc Tự còn kém Hà Mộ một trời một vực, nên giành cũng không được.
Chuyện xảy ra nhiều lần, công chúng dần coi Lạc Tự là phiên bản sao chép, còn fan của Hà Mộ tranh thủ dán nhãn cho anh là “hàng thay thế”, biến hình tượng “nam thần học đường” từng một thời huy hoàng của Lạc Tự trở thành trò cười, hạ bệ anh một cách triệt để.
Chị Thôi đã nhiều lần yêu cầu Truyền thông Chu Tước đăng bài, mua seeding để chống đỡ cho Lạc Tự, nhưng công ty sớm nhận ra đây là màn trả đũa của Đế Tuấn, hoàn toàn không dám động vào, sợ bị Đế Tuấn nghiền nát, nên chỉ giả điếc làm ngơ.
Một thời gian dài Lạc Tự không nhận được vai diễn nào, các chương trình tạp kỹ cũng không muốn mời. Anh lại phải sống trong áp lực dư luận nặng nề, đặc biệt nhạy cảm khi bị nói là bắt chước hình tượng Hà Mộ, là “bản sao rẻ tiền”, là “ăn lại cơm thừa” của người ta…
Hà Mộ với anh mà nói, là cái bóng quá lớn, khiến anh không biết phải thoát ra bằng cách nào.
Kiếp trước, sau khi chấm dứt hợp đồng với Chu Tước, anh chán nản suốt một thời gian dài. Ban đầu chị Thôi vẫn cố giúp anh tìm vai, nhưng hễ nhắc tới Hà Mộ, Lạc Tự lại như mèo bị giẫm đuôi, xù lông thu mình lại, không dám đối diện với những lời đàm tiếu trong giới.
Sau này, chị Thôi cũng đành bất lực, vì bản thân chị còn phải nuôi sống gia đình, nên chuyển sang Ảnh Thị Hồng Hà và chứng minh năng lực khi đưa được hai ảnh đế và một ảnh hậu lên đỉnh cao.
Không có công việc, Lạc Tự không trả nổi nợ vay, căn hộ nhỏ cũng bị thu hồi.
Con người khi bị dồn đến bước đường cùng, dù toàn thân thương tích đầy mình cũng phải tìm đường sống.
Thầy của Lạc Tự thấy anh đáng thương, bèn giới thiệu anh đi đóng kịch. Ban đầu anh không hòa nhập được, chỉ đóng vai phụ mờ nhạt. Nhưng sau đó anh toàn tâm toàn ý rèn luyện, mất hơn bảy năm trau dồi kỹ năng diễn xuất, cuối cùng trở thành nam chính trụ cột của đoàn kịch.
Về sau, anh hợp tác với nhiều diễn viên gạo cội, được giới thiệu đóng các vai phụ trong các bộ phim chính kịch.
Khi ấy, nội tâm Lạc Tự đã bình thản hơn nhiều, vì năm năm đã trôi qua, “nam thần học đường” Hà Mộ cũng sớm bị những thần tượng mới thay thế. Truyền thông Đế Tuấn đã đổi chủ, không còn thời gian để nhằm vào một diễn viên vô danh như anh, còn nhóm antifan từng công kích anh cũng theo thời gian tan biến. Trái lại, lớp khán giả mới lại rất khen ngợi diễn xuất của Lạc Tự.
Diễn xuất của anh tự nhiên, lời thoại rõ ràng có lực, ánh mắt có thần, mang tình cảm thật, có thể biến một nhân vật khô khan thành hình tượng đầy kính phục.
Anh ngày càng có nhiều vai diễn, được gọi là diễn viên thực lực, đi đến đâu cũng có người tôn kính gọi một tiếng: “Thầy Lạc.”
Thế nhưng mỗi lần nhìn thấy những vai diễn trẻ trung, đầy sức sống, Lạc Tự vẫn không khỏi tiếc nuối.
Những vai đó, anh vốn cũng từng có cơ hội để thể hiện.
Năm đó, khi anh cùng đóng phim với ảnh đế lưu lượng Cố Tiêu Duy, anh từng nói: “Lạc Tự, nếu năm đó cậu không rút lui, thì tốt biết mấy.”
Lạc Tự chỉ đáp: “Xin lỗi, năm đó tôi không đủ mạnh mẽ như anh.”
Cố Tiêu Duy nói: “Nếu có người chỉ trích hình tượng của cậu, cậu hãy dùng vai diễn để lấn át. Không có tiền làm truyền thông thì càng nên cảm ơn Truyền thông Đế Tuấn vì đã tặng cho cậu chủ đề và sự chú ý. Chỉ có cậu là bản gốc, lời người khác chỉ là chú thích. Mở rộng tầm nhìn, ngay cả nước bẩn cũng có thể biến thành váy cưới.”
Lạc Tự nghiêng mặt, ngạc nhiên nhìn đối phương. Khoảnh khắc đó, anh bỗng nhận ra mình đã bỏ lỡ và đánh mất quá nhiều, chỉ vì bản thân bị mắc kẹt trong “kịch bản” mà Đế Tuấn viết sẵn, đến mức quên mất chính mình.
Phải rồi, nước bẩn cũng có thể trở thành váy cưới.
Suy nghĩ quay về thực tại, Lạc Tự nheo mắt nhìn tấm biển quảng cáo sáng rực trước mắt.
Hà Mộ, người từng là cái bóng lớn đè nặng lên anh, bỗng chốc trở nên nhỏ bé.
Dù sao thì… cậu ta cũng chỉ là một con rối bị Truyền thông Đế Tuấn giật dây, sống còn không tự do bằng một “kẻ hết thời” như Lạc Tự.