20. Chương 20: Anh mơ cũng muốn được đóng vai thái giám

Sự Thay Thế Hàng Đầu

Chương 20: Anh mơ cũng muốn được đóng vai thái giám

Sự Thay Thế Hàng Đầu thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Bộ phim còn lại là một bộ phim tình cảm đô thị, nhân vật được nhắm đến là cấp trên của nam chính — một kẻ dựa vào các mối quan hệ để thăng tiến. Sau đó, anh ta đã đánh cắp kế hoạch của nam chính nhưng bị bại lộ, danh tiếng tiêu tan và buộc phải từ chức quản lý. Về sau, anh ta còn nhiều lần cố tình gây khó dễ cho nam chính, nhưng đều bị nam chính hóa giải. Cuối cùng, không chỉ cả công ty nhận ra bộ mặt thật của anh ta mà đến vợ cũng ly hôn.” Chị Thôi nói.
Lại là một vai diễn khó được lòng khán giả.
“Vai này đúng là kiểu phản diện chuyên gây rắc rối cho nhân vật chính.”
“Chị biết những vai như vậy không giúp em nổi tiếng được đâu, nhưng ít ra thì thời lượng lên hình cũng khá. Hơn nữa, bên nhà sản xuất thấy ngoại hình và khí chất của em rất hợp với…”
Lạc Tự mỉm cười hỏi lại: “Rất hợp với vai chàng trai ở rể phải không?”
“Ừ thì đúng là vậy. Nhưng ít ra khi mặc vest, em vẫn rất điển trai. Chỉ là đến lúc phim chiếu, những antifan có thể sẽ lấy vai diễn này ra để công kích em.”
“Vai này cứ tạm gác lại đã. Chị Thôi à, em nghĩ tiêu chí chọn vai không nên chỉ nhìn vào việc xuất hiện nhiều hay ít. Nếu vai diễn không có điểm nhấn, thì dù xuất hiện liên tục, khán giả cũng không nhớ đến em đâu. Nhưng nếu là một vai có điểm nhấn, chỉ cần một câu thoại, thậm chí một cảnh thôi, cũng đủ khiến khán giả ấn tượng mãi.”
Thật ra trong lòng chị Thôi cũng nghĩ như vậy, nhưng vẫn luôn tưởng Lạc Tự sẽ ưu tiên những vai có nhiều đất diễn.
Không ngờ hai người lại cùng chung suy nghĩ, cô ấy thấy yên tâm hơn hẳn.
“Vậy được, bộ thứ ba này chắc chắn em sẽ thích.”
“Nói em nghe xem nào.” Lạc Tự khẽ nhếch môi cười.
“Là một bộ phim cổ trang. Em sẽ vào vai thái giám bên cạnh vị vua lưu vong. Đất diễn chỉ trong một tập, hiện tại chỉ có sáu câu thoại. Vai này cùng nhà vua trốn chạy. Lúc đầu dẫn theo một cỗ xe chất đầy châu báu, sau đó bị dân làng cướp đoạt sạch sẽ. Thái giám vì bảo vệ tiểu hoàng đế mà bị đánh trọng thương, hấp hối gần chết. Cả hai không còn khả năng tự sinh tồn, đành ẩn nấp trong một căn nhà tranh bỏ hoang. Mưa liên tục mấy ngày rồi tạnh, tiểu hoàng đế nhìn thấy thái giám lớn lên cùng mình đã chết, vô cùng tuyệt vọng, liền châm lửa đốt căn nhà tranh, ôm thi thể thái giám, hai người chủ tớ cùng nhau xuống suối vàng.”
Lạc Tự xoa cằm: “Bộ phim này hay đấy. Chị Thôi, chị nhất định phải giúp em nhận vai này.”
Kiếp trước, Lạc Tự đã từng xem bộ phim này, vẫn còn nhớ rõ cảnh đốt căn nhà tranh. Nói thật thì anh thấy ánh mắt tuyệt vọng của diễn viên đóng vai hoàng đế rất đạt, nhưng người đóng vai thái giám thì chưa đủ cảm xúc. Khi đó anh còn từng nghĩ xem nếu là mình thì sẽ diễn thế nào. Giờ cơ hội đến rồi, tất nhiên không thể bỏ qua.
“Em thật sự muốn đóng vai thái giám à?”
Kiếp trước, Lạc Tự từng diễn quan thanh liêm, cũng từng diễn hoàng đế ngồi nghiêm chỉnh trên ngai vàng, chỉ có vai thái giám là chưa từng thử qua.
Đời người chỉ có một lần, cái gì cũng nên thử mới đáng sống chứ!
“Chị Thôi! Chị yên tâm! Em mơ cũng muốn được đóng vai thái giám một lần!”
Vừa dứt lời, Lạc Tự quay đầu lại thì thấy Cố Tiêu Duy đang đứng cách đó không xa, trên tay cầm một hộp cơm, thong dong nhìn về phía anh.
“Được! Chị sẽ đi đàm phán bằng được vai này cho em!”
Cuộc gọi kết thúc, Lạc Tự nở một nụ cười với Cố Tiêu Duy rồi đi về phía chiếc xe ba bánh đang phát cơm hộp.
Ai ngờ Cố Tiêu Duy lại bước tới, giơ hộp cơm chặn đường Lạc Tự.
“Anh… thật sự nằm mơ cũng muốn đóng vai thái giám sao?”
Lỗ tai Lạc Tự ù đi một tiếng, sao câu nói vừa rồi lại bị cậu nghe thấy đúng lúc như vậy? “Chưa từng diễn nên muốn thử.” Lạc Tự nhận lấy hộp cơm từ tay cậu, nghĩ bụng chẳng lẽ Cố Tiêu Duy thấy mình đứng một mình dưới gốc cây, sợ không giành được cơm nên đặc biệt mang đến cho mình ư?
“Anh đang vội vàng muốn vào đoàn phim mới à? Đạo diễn Lâm không thích diễn viên cùng lúc đóng nhiều phim đâu.” Cố Tiêu Duy nói.
Lạc Tự cười: “Cảnh quay của tôi sẽ kết thúc vào sáng mai. Ăn xong bữa trưa này là cũng chẳng tiện ở lại nữa, phải về ngay thôi. Có muốn chen vai cũng chẳng chen nổi.”
“Sáng mai là kết thúc rồi…” Cố Tiêu Duy cụp mắt xuống, như thể đang lẩm bẩm một mình, lại như đang suy nghĩ điều gì đó.
“Có chút tiếc nuối, trong phim này Nghiêm Dã không thể cứu được Bạch Dĩnh, cảnh diễn chung đầu tiên giữa tôi và anh cũng là cảnh kết thúc. Nhưng đường đời còn dài lắm, nhất định sẽ có bộ phim khác cho chúng ta gặp lại.”
Lạc Tự mỉm cười với cậu, cầm hộp cơm lướt qua bên cạnh.
Anh đến phim trường này đã lâu nhưng vẫn chưa có cơ hội đi dạo cho thỏa thích.
Ngày mai quay xong cảnh cuối, buổi chiều anh có thể tranh thủ đi dạo một vòng.
Anh cầm hộp cơm đi đến chỗ anh Long và những người khác, mọi người còn mua cả bia, vì chiều nay họ phải đóng vai quần chúng cho đoàn phim khác.
Tiểu Cầm bê hộp cơm đến bên cạnh Cố Tiêu Duy: “Anh Cố, anh không ăn trưa là cơm nguội mất đấy.”
“Cô giữ hộ tôi, tôi có việc cần nói với đạo diễn Lâm.”
Cố Tiêu Duy bước nhanh đến một chiếc bàn vuông nhỏ, bên cạnh là những chiếc ghế thấp, Lâm Việt, Hoa Tinh Vân và tổ trưởng tổ quay phim vừa ăn vừa trò chuyện.
“Tiểu Cố đến rồi à? Ăn chưa? Chưa ăn thì ngồi xuống đây ăn luôn!” Lâm Việt kéo một chiếc ghế nhỏ sang bên cạnh mình, ra hiệu cho Cố Tiêu Duy ngồi xuống.
Cố Tiêu Duy cũng không khách sáo, Tiểu Cầm thấy vậy thì vội vàng mang hộp cơm của cậu đến.
Mọi người cứ tưởng Cố Tiêu Duy đến để nói chuyện về phim với đạo diễn Lâm, ai ngờ câu đầu tiên cậu nói lại là: “Lạc Tự không biết ngày mai anh ấy vẫn chưa kết thúc cảnh quay.”
Lâm Việt khựng lại: “Cậu ấy không biết à? Tôi đã bảo người thông báo rồi mà? Còn nói tối nay muốn trò chuyện với cậu ấy nữa.”
Hoa Tinh Vân ngồi đối diện cũng ngừng lại: “Chẳng lẽ cậu ấy đã mua vé xe về nhà vào ngày mai rồi à?”
Cố Tiêu Duy gắp một miếng cơm, khẽ “ừ” một tiếng.
Lâm Việt lập tức gọi trợ lý lại: “Tiểu Đinh! Tiểu Đinh lại đây! Hôm qua tôi bảo cậu thông báo Lạc Tự tối nay đến tìm tôi, cậu đã nói chưa?”
Tiểu Đinh sững người, rồi đập mạnh vào đầu mình: “Hôm qua em mải nói chuyện với quản lý của nữ chính Tạ Thường đến tận nửa đêm, sợ là… quên mất chuyện này rồi!”
“Vậy quản lý của Lạc Tự cũng chưa được báo sao?” Lâm Việt lại hỏi.
“Dạ… em chưa kịp thông báo ạ.” Tiểu Đinh tỏ ra lúng túng.
Lạc Tự vốn không phải là diễn viên nổi bật trong đoàn, Tiểu Đinh cứ nghĩ chỉ cần nói một câu là xong, nhưng bận rộn quá nên quên bẵng đi mất.
Nhưng nhìn sắc mặt của đạo diễn Lâm, ánh mắt của biên kịch Hoa, cả ánh mắt ra hiệu của tổ trưởng quay phim, hình như Lạc Tự lại là người khá quan trọng.
Lúc này, Cố Tiêu Duy đột nhiên lên tiếng: “Giờ này chắc anh ấy đang mơ giấc mộng cùng vua vong quốc xuống suối vàng rồi.”
“Hả? Vua vong quốc gì? Giấc mơ suối vàng gì cơ?” Biên kịch Hoa nghe mà chẳng hiểu gì.
Cố Tiêu Duy chậm rãi nói: “Anh ấy nói mơ cũng muốn được đóng vai thái giám một lần.”
Xung quanh khá ồn ào, biên kịch Hoa nghe không rõ, ghé sát lại hỏi: “Cậu ấy mơ được đóng vai gì cơ?”
Tổ trưởng tổ quay phim bên cạnh lớn tiếng lặp lại: “Cậu ấy nói mơ cũng muốn đóng vai thái giám! Thái giám đó!”
Ngay lập tức, tất cả mọi người xung quanh đều nghe thấy, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Cố Tiêu Duy.
“Cái gì? Cố Tiêu Duy muốn đóng vai thái giám… không phải Lạc Tự à?”
“Không hổ là diễn viên thực lực, cái gì cũng muốn thử!”
“Cố Tiêu Duy khí chất như thế đóng thái giám có vẻ không hợp nhỉ?”
Cả đoàn phim xôn xao bàn tán, biên kịch Hoa nhìn quanh, sợ cụm từ #Cố Tiêu Duy mơ cũng muốn đóng vai thái giám lại lên hot search, nên vội vàng nói lớn:
“Mọi người đừng hiểu nhầm! Là tôi… là tôi… tôi mơ cũng muốn viết kịch bản về thái giám! Ha ha… bộ phim chủ đề thái giám ấy mà…”
Hoa Tinh Vân nghĩ bụng, chắc tối nay sẽ có nhà đầu tư gọi điện hỏi bộ phim thái giám là gì, còn mình thì chẳng biết giải thích thế nào cho suôn sẻ.
Lâm Việt quay sang Tiểu Đinh: “Cậu đi tìm Lạc Tự về đây, đồng thời liên hệ luôn với quản lý của cậu ấy, đừng để lịch trình làm việc bị trùng với đoàn phim! Còn nữa, tiền cát-xê sau này cứ để chế tác Nhậm đi bàn bạc, nhanh chóng giải quyết, đừng làm chậm tiến độ của tôi!”
Tiểu Đinh gật đầu lia lịa như giã tỏi, rồi vội vàng chạy đi tìm Lạc Tự.
Lúc này, Lạc Tự đang uống bia với anh Long. Hai người cụng lon bia, Lạc Tự chân thành nói: “Anh Long, cảnh anh nhận hộp cơm cuối cùng diễn rất đạt thật sự! Cái kiểu mong chờ sự sống trước khi chết và khoảnh khắc người tắt thở như đèn tàn ấy, đúng là thế này!”
Lạc Tự giơ ngón tay cái lên với anh Long.
“Haiz, không phải tôi khoe đâu, diễn xuất của tôi còn tốt hơn khối minh tinh ấy chứ! Hồi trước đi đóng vai phụ, tôi thường thấy mấy ngôi sao đó đến lời thoại còn chẳng thuộc, làm đạo diễn tức điên lên được, nhưng vì người ta có danh tiếng nên cũng chẳng ai dám mắng thật. Còn tụi tôi chuyên đóng vai phụ, diễn viên quần chúng, diễn xuất đều phải thuộc hàng top. Vì bát cơm này đâu dễ ăn. Bọn tôi không có nhan sắc, không xuất thân chính quy, cũng không có công ty hay hậu thuẫn gì, chỉ có thể dựa vào nỗ lực mà ăn bát cơm này cho chắc bụng.” Anh Long tu một hơi bia dài.
Lạc Tự vô cùng khâm phục sự kiên trì của anh Long, còn anh Long thì tiếc nuối vỗ vai Lạc Tự.
“Huynh đệ à, tôi thấy cậu có triển vọng lắm. Cậu vừa đẹp trai, dáng người lại chuẩn, diễn xuất cũng tốt, đừng nóng vội. Chỉ cần chịu được cô đơn, nhất định sẽ nổi tiếng!” Anh Long nói.
“Cảm ơn anh Long.”
Lúc này, Tiểu Đinh đang lo sốt vó. Gọi điện đến phòng của Lạc Tự thì không ai nghe máy, điện thoại cũng không ai nghe, hỏi những người trong đoàn thì ai cũng bảo hình như thấy Lạc Tự nhưng không nhớ rõ anh đi đâu.
Tiểu Đinh biết mình phải đưa Lạc Tự đến gặp đạo diễn Lâm trước khi giờ nghỉ trưa kết thúc, nếu không sẽ bị coi là làm việc kém hiệu quả. Anh ta cầm ngay chiếc loa lên và bắt đầu gọi lớn.
“Lạc Tự, Lạc Tự có ở đó không? Nếu có thì đến chỗ tôi…”
Mọi người đều quay sang nhìn Tiểu Đinh, đoán xem lý do tại sao Lạc Tự lại bị gọi tên.
Vừa đặt lon bia xuống, Lạc Tự chợt nghe thấy tên mình, anh Long cũng đẩy nhẹ anh một cái.
“Mau đi đi, đó là Tiểu Đinh bên cạnh đạo diễn Lâm, chắc chắn đang tìm cậu rồi!”
“Vậy anh Long, em đi trước nhé.”
“Đi đi, có chuyện thì gọi điện!”
Lạc Tự chạy nhanh đến chỗ Tiểu Đinh, chưa kịp chào hỏi thì Tiểu Đinh đã nắm lấy tay anh nói:
“Đi nhanh, còn mười lăm phút nữa là hết giờ nghỉ trưa rồi, cậu theo tôi đến gặp đạo diễn Lâm.”