Sự Thay Thế Hàng Đầu
Chương 21: Đàn anh, anh ngủ chưa?
Sự Thay Thế Hàng Đầu thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lạc Tự cứ thế bị cậu ta kéo đến, đứng trước chiếc bàn nhỏ nơi Lâm Việt đang ngồi.
“Đạo diễn ơi! Em tìm được Lạc Tự cho anh rồi!” Tiểu Đinh nói.
Trưởng quay phim đang ăn cùng bàn lập tức đóng hộp cơm lại rồi đứng dậy: “Tiểu Lạc à, em ngồi đây đi. Anh đi kiểm tra máy quay một chút.”
Lạc Tự hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, thẫn thờ ngồi xuống.
Đối diện anh là Lâm Việt với vẻ mặt dịu dàng nhưng vô cùng nghiêm túc, bên trái là Hoa Tinh Vân, bên phải là Cố Tiêu Duy đang ung dung ăn cơm hộp.
“Đạo diễn Lâm, có chuyện gì không ạ?” Lạc Tự hỏi.
“Nghe nói cậu rất muốn nhanh chóng kết thúc cảnh quay ngày mai để đi thử vai trong một phim cổ trang… vai thái giám phải không?” Lâm Việt hỏi.
“Cũng không phải là gấp gáp lắm đâu ạ. Em chỉ định đi thử vai thôi, có được chọn hay không còn chưa biết mà.” Lạc Tự liếc nhìn Cố Tiêu Duy, nghĩ thầm chẳng lẽ tên này mách chuyện? Nhưng ngày mai sau khi quay xong thì anh muốn làm gì cũng là quyền của anh, cho dù có đi đóng Dương Quý phi cũng chẳng ai cản được.
“Cậu đừng căng thẳng, chúng ta chỉ là trao đổi một chút thôi.” Lâm Việt vỗ nhẹ lên mu bàn tay Lạc Tự, rồi lại vỗ vỗ vào chính mình: “Cậu thấy vai thái giám đó có điểm gì đặc biệt?”
Lạc Tự nghĩ thầm, chẳng lẽ Lâm Việt muốn cùng cậu trao đổi về vai diễn?
Cũng hợp lý thôi, vì kiếp trước anh thường xuyên thức đêm trò chuyện với Lâm Việt, cùng bàn bạc về cốt truyện, nhân vật, tâm lý khán giả.
“À, bởi vì ấn tượng của đa số mọi người về thái giám là do khiếm khuyết cơ thể nên tâm lý cũng méo mó, ẩn mình sau quyền lực hoàng gia để thao túng triều chính, dựa vào lời nịnh hót để mê hoặc thánh thượng,…”
“Ừ ừ.” Lâm Việt gật đầu.
“Nhưng trong kịch bản này, thái giám đó là người lớn lên cùng với tiểu hoàng đế, cũng lớn lên trong cung từ nhỏ. Chuyện hậu cung, hắn rõ như lòng bàn tay. Nhưng những nỗi khổ của dân chúng bên ngoài, hắn cũng hiểu ít nhiều. Dù vậy, hắn vẫn giữ được lòng trung thành và sự lương thiện. Khi cung đình sụp đổ, hắn dẫn tiểu hoàng đế trốn thoát qua mật đạo, số châu báu trong xe ngựa là toàn bộ tài sản tích cóp cả đời của hắn, nghĩ rằng dù không còn ngai vàng, thì chỉ cần hầu hạ tiểu hoàng đế làm một địa chủ sống hết quãng đời còn lại cũng được. Nhưng vừa ra khỏi thành đã bị dân quân nổi dậy bắt được, xe ngựa và châu báu bị cướp đoạt sạch sẽ. Dân chúng tưởng họ là quan lại chạy trốn, liền đánh đập tàn nhẫn. Thái giám ôm tiểu hoàng đế, che chắn cho cậu bé khỏi tất cả cơn giận dữ và nắm đấm của dân chúng, đợi đến khi tiểu hoàng đế kéo hắn vào một căn nhà tranh đổ nát sập một nửa, mới phát hiện hắn đã qua đời. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, vẫn còn nắm chặt miếng ngọc cuối cùng trong tay, dặn tiểu hoàng đế đem đi bán để sống tạm.”
Đạo diễn Lâm nghe xong gật đầu: “Cậu thấy vai diễn này có chiều sâu và nhiều tầng ý nghĩa. Có sự nịnh bợ quyền thế, cũng có lòng trung thành son sắt. Có sự biến chất, nhưng cũng có tính người, khiến người ta cảm thán.”
“Vâng ạ.” Lạc Tự để ý đến nét mặt của những người còn lại.
Biên kịch Hoa có vẻ muốn nói điều gì đó nhưng còn do dự, Cố Tiêu Duy thì đang cầm bát nhựa dùng một lần để ăn canh.
Hơi nước ấm bốc lên phủ lên hàng mi cậu, khiến ánh nhìn trở nên dịu dàng hơn nhiều.
“Lúc đầu tôi còn tưởng cậu nhận vai đó là để chạy theo thị hiếu thẩm mỹ đang thịnh hành, nhưng nghe cậu có suy nghĩ riêng về nhân vật thì tôi đã yên tâm rồi.” Đạo diễn Lâm gật đầu nói.
“Cảm ơn đạo diễn đã quan tâm đến em. Anh yên tâm, em sẽ nghiêm túc với từng vai diễn.”
Trong lòng Lạc Tự vẫn cảm thấy kỳ lạ, anh chỉ là một vai phụ mờ nhạt trong bộ phim này, sao đạo diễn lại quan tâm đến kế hoạch thử vai tiếp theo của anh đến vậy?
Biên kịch Hoa ngồi bên cạnh cuối cùng không nhịn được nữa: “Được rồi! Được rồi! Vì Tiểu Đinh sơ suất không kịp thông báo cho cậu, nên vai của Bạch Dĩnh ngày mai chưa thể quay xong được! Nếu cậu nhận vai khác thì cũng không phải lỗi của cậu! Đạo diễn Lâm ngại ngùng, vốn muốn phân tích cho cậu về vai thái giám kia, nếu vai không hợp thì sẽ thuyết phục cậu từ bỏ, rồi ở lại tiếp tục quay phim với đoàn chúng tôi! Nhưng cậu nói chuyện đâu ra đó, Lâm Việt chẳng biết làm sao để giữ cậu lại nữa!”
“Ngày mai Bạch Dĩnh vẫn chưa thể quay xong sao?” Lạc Tự kinh ngạc.
Anh nhớ kiếp trước khi xem phim, vai Bạch Dĩnh đâu có nhiều đất diễn. Vì bị A Lam phản bội mà qua đời, Nghiêm Dã bắt A Lam đi đầu quân cho bố của Bạch Dĩnh, cũng chính là trùm phản diện lớn nhất trong phim – Bạch Trọng Hành, rồi ở lại bên cạnh ông ta, cuối cùng tìm được bằng chứng, phối hợp với cảnh sát để trừng trị Bạch Trọng Hành.
Chưa thể quay xong nghĩa là… ngày mai không quay cảnh Bạch Dĩnh qua đời, phải lùi lại sau sao?
Lâm Việt gật đầu: “Đúng vậy, chưa quay xong được. Trong kịch bản có một nhân vật là nội gián đã nằm vùng ở nhà họ Bạch nhiều năm. Diễn viên vào vai nội gián là La Hạo… bị tái phát thoát vị đĩa đệm, rất nghiêm trọng, không đứng dậy nổi, còn bị ù tai và chóng mặt, đã phải nhập viện rồi.”
Lạc Tự sững người, không đúng… kiếp trước La Hạo đúng là nhập viện vì thoát vị đĩa đệm, nhưng là sau khi quay xong vai nội gián kia cơ mà.
Sao lần này lại nhập viện sớm hơn vậy?
Lâm Việt nói tiếp: “Vì sau khi xem màn trình diễn của cậu với Tiểu Cố, chúng tôi cảm thấy nên làm cho mối liên kết giữa Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh sâu sắc hơn. Khi Bạch Dĩnh qua đời, điều đó sẽ tạo ra cú sốc lớn hơn cho Nghiêm Dã, khiến cậu ta phải ôm giữ niềm tin rằng nhất định phải đưa Bạch Trọng Hành ra trước pháp luật. Đúng lúc vai diễn người cung cấp tin tình báo đang bị bỏ trống, mà nếu tạm thời tìm diễn viên thì… cũng phiền phức. Tôi bàn bạc với biên kịch Hoa, cảm thấy rằng nhân vật Bạch Dĩnh nếu qua đời ngay tập 3 thì thật lãng phí, chi bằng gộp với vai người nằm vùng đó luôn, như vậy khỏi cần điều chỉnh cấu trúc kịch bản. Nhân vật Bạch Dĩnh chắc sẽ sống thêm… tám tập nữa…”
Biên kịch Hoa liền ngắt lời: “Tám tập gì chứ! Theo đề cương kịch bản chúng ta đã bàn, sớm thì tập 10, muộn thì tập 15 mới đóng máy được.”
“Khụ khụ khụ!” Lạc Tự bị sặc nước.
Nếu Bạch Dĩnh còn phải sống thêm nhiều tập thế này, thì không còn là vai phụ bình thường nữa, mà là vai phụ quan trọng rồi, kiểu như nam ba, nam bốn vậy.
Thật sự là như cưỡi tên lửa bay lên vậy.
“Tiểu Lạc à, tôi cũng ủng hộ cậu diễn vai thái giám kia, vì thực sự cũng rất thú vị… Ai da…” Lâm Việt quay sang nhìn biên kịch Hoa: “Cậu đá tôi làm gì, chờ tôi nói hết đã. Nhưng nếu Bạch Dĩnh qua đời quá sớm thì không đủ kịch tính, tôi tin cậu có tình cảm với nhân vật này, chúng ta cùng nhau cho cậu ấy một cái kết trọn vẹn, được không?”
Lạc Tự cúi đầu, vẫn đang đắm chìm trong cú sốc vì đột nhiên được tăng đất diễn.
Lâm Việt tưởng rằng Lạc Tự còn đang phân vân, vương vấn vai thái giám kia, liền nói ngay: “Vai thái giám kia chắc cũng chưa quay ngay đâu nhỉ? Đạo diễn của phim đó là Hùng Hạc, bạn đại học của tôi. Nếu có thử vai, tôi sẽ nói giúp cậu, dời thời gian thử vai ra sau một chút, cố gắng không ảnh hưởng đến công việc sau này của cậu.”
Lâm Việt khác với những đạo diễn nói một là một, nói hai là hai, ông ấy giống như một bậc tiền bối hay bạn bè, luôn cố gắng thương lượng với diễn viên, không phân biệt vị trí hay danh tiếng.
Hoa Tinh Vân cũng vỗ vai Lạc Tự: “Chẳng phải cậu chỉ muốn trải nghiệm cảm giác diễn vai thái giám thôi sao? Vai này không còn, sau này tôi và đạo diễn Lâm sẽ để ý giúp cậu. Cùng lắm… cùng lắm thì tôi sẽ tự viết riêng cho cậu một vai như vậy, đảm bảo khai thác sâu sự phức tạp và đa diện của nhân vật, để cậu được diễn cho đã, được không?”
“Không không không, em sẽ bàn với quản lý ngay. Được ở lại trong đoàn phim của đạo diễn Lâm là vinh dự của em! Em sẽ nghiêm túc nghiên cứu kịch bản sau khi các vai được gộp lại, không phụ lòng tin của đạo diễn và biên kịch!”
Lạc Tự vốn đã tiếc nuối vì không thể tiếp tục “so tài diễn xuất” với Cố Tiêu Duy, giờ cơ hội tới rồi, sao có thể bỏ lỡ được?
“Vậy là tốt rồi. Lát nữa biên kịch Hoa sẽ đưa cậu xem kịch bản mới, nhớ nghiên cứu kỹ. Và cũng nên trao đổi nhiều hơn với quản lý của cậu.”
Lúc này, thông báo chuẩn bị cho cảnh quay buổi chiều vang lên, mọi người lần lượt đứng dậy.
Lâm Việt vỗ vai Lạc Tự đầy ẩn ý, rồi đi theo những người khác.
Cố Tiêu Duy đi bên cạnh Lâm Việt, bỗng nhiên Lâm Việt nói: “Giờ thì cậu hài lòng rồi chứ?”
“Hài lòng cái gì ạ?”
“Còn giả vờ à? Lạc Tự chính là điểm giúp cậu nhập vai đấy. Đừng tưởng tôi không nhận ra, mỗi lần cậu diễn tốt nhất, đều là lúc Lạc Tự đứng bên cạnh nhìn. Cũng giống như Bạch Dĩnh là trung tâm bùng nổ cảm xúc và mâu thuẫn của Nghiêm Dã vậy.”
Cố Tiêu Duy khựng lại một chút, không phản bác.
Vì trong thâm tâm, cậu biết mình thực sự rất thích cảm giác giao chiến trực diện với Lạc Tự, lưỡi kiếm vô hình lóe lên ánh lạnh lẽo, vừa tương xứng lại vừa khâm phục lẫn nhau.
Cảnh quay buổi chiều bắt đầu, Lạc Tự không đến xem diễn mà tìm một góc yên tĩnh, gọi cho chị Thôi.
Nhưng gọi mấy cuộc đều không được. Lạc Tự ngồi bên lề đường, ôm điện thoại chơi đấu địa chủ, đang định đánh bom nhà đối diện thì điện thoại của chị Thôi gọi tới.
“Lạc Tự! Em biết ai vừa liên hệ với chị không?” Giọng chị Thôi đầy phấn khích.
“Là đoàn phim Phản Kích à?”
“Đúng! Là trợ lý của nhà sản xuất Nhậm Đình!”
Lạc Tự sờ mũi: “Chà, nghe chị nói, em cứ tưởng là Nhậm Đình đích thân gọi cơ.”
“Thằng nhóc thối! Trợ lý của Nhậm Đình là người cấp cao nhất mà chị có thể tiếp xúc rồi! Em biết tin rồi đúng không? Vai Bạch Dĩnh được kéo dài thêm! Ít nhất phải ba tuần nữa mới đóng máy!”
“Ừ ừ.”
“Cát-xê cũng tăng lên rồi, rất hợp lý!”
“Vậy thì… căn hộ nhỏ của em chắc không bị thu hồi rồi ha?” Lạc Tự nửa đùa nửa thật nói.
“Ừ!”
Chị Thôi phấn khởi như vậy, Lạc Tự cũng thấy vui lây.
Chỉ là, anh tưởng mình chỉ ở lại đây tối đa một tuần, nên không mang theo nhiều quần áo, đành phải tranh thủ giặt sạch đống đồ định mang về nhà.
Tối hôm đó, Lạc Tự nhận được kịch bản phần sau, phải nói rằng, bản này thực sự hấp dẫn hơn hẳn so với bản trước.
Hiếm khi Lạc Tự không ngủ lúc 9 giờ, mà tựa vào đầu giường đọc kịch bản.
Phương Tần ở cạnh còn chưa biết đất diễn của Lạc Tự được kéo dài, cứ tưởng anh đang nghiên cứu cách để vai của mình chết thật bi tráng vào ngày mai.
Lạc Tự càng đọc càng hào hứng, rất muốn thức thâu đêm bàn luận với đạo diễn Lâm và Hoa Tinh Vân, chỉ tiếc là quan hệ còn chưa thân, bản thân lại chưa đủ tiếng tăm.
Đang lúc máu nóng sôi sục, chuông điện thoại reo lên, hiện lên một dãy số lạ.
“Alo, xin chào, ai vậy ạ…?”
“Đàn anh, anh ngủ chưa?”