22. Chương 22: Tôi muốn leo lên vị trí cao hơn

Sự Thay Thế Hàng Đầu

Chương 22: Tôi muốn leo lên vị trí cao hơn

Sự Thay Thế Hàng Đầu thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai chữ “đàn anh” vang lên khiến Lạc Tự lập tức đoán được người kia là ai.
Người sẽ gọi anh như thế, chỉ có một người duy nhất.
Giọng nói của người đó trầm hơn ngày thường, xuyên qua khoảng cách, không thể chạm vào cũng không thể nắm bắt, như một lớp sương mỏng phủ trên mặt sông yên tĩnh.
Nhưng ngữ điệu lại nhẹ nhàng đến mức khó tin.
“Vẫn chưa, đang đọc kịch bản.” Lạc Tự cố gắng khiến giọng mình nghe bình tĩnh và tự nhiên.
“Muốn diễn thử chung một chút không? Kịch bản mới tình tiết và lời thoại giữa tôi và anh khác biệt khá nhiều so với trước đây.”
Lạc Tự lập tức hiểu ý Cố Tiêu Duy.
Ngày mai sẽ quay theo kịch bản đã chỉnh sửa, nhưng cả hai vẫn giữ cách hiểu và lối diễn theo kịch bản cũ.
Cách nhập vai tốt nhất là hai người cùng nhau đối diễn trước.
“Được thôi. Gặp ở đâu?” Lạc Tự vừa đứng dậy vừa lấy áo khoác.
Chắc là sang chỗ Cố Tiêu Duy để diễn thử.
“Phòng của anh được không?” Cố Tiêu Duy hỏi.
Lạc Tự sững người: “Tôi… phòng tôi á?”
Nam chính như Cố Tiêu Duy lại đến phòng của một diễn viên vô danh như anh để diễn thử? Nhưng giây tiếp theo, Lạc Tự đã hiểu lý do. Nếu anh nửa đêm đến phòng Cố Tiêu Duy, bị ai đó cố tình chụp lại, rồi tung lên mạng thì sẽ bị thêu dệt thành “Lạc Tự muốn bám chân Cố Tiêu Duy”, “quấy rầy Cố Tiêu Duy giữa đêm” các kiểu.
“Được thôi, nếu cậu không ngại tôi có bạn cùng phòng.”
“Không ngại.”
“Vậy tôi gửi số phòng cho cậu.”
“Tôi đang đứng trước cửa phòng anh rồi.”
Lạc Tự lúc đầu bất ngờ, sau đó bật cười bất lực.
Kiếp trước lần đầu tiên anh và Cố Tiêu Duy hợp tác không phải phim truyền hình hay điện ảnh, mà là kịch sân khấu.
Khi đó, Lạc Tự đã là diễn viên kịch nổi tiếng, còn Cố Tiêu Duy mới quay lại sân khấu sau thời gian dài rời xa trường học.
Cố Tiêu Duy là người say mê diễn xuất, có thể tập luyện cả đêm trên sân khấu, đến mức Lạc Tự diễn cùng cũng phải chịu thua.
Nhưng Cố Tiêu Duy cứ luôn miệng: “Đàn anh, anh diễn lại đoạn này với tôi nhé.”, “Đàn anh, tôi cảm thấy câu thoại này chưa ổn lắm”… khiến Lạc Tự không thể từ chối, cứ phải diễn lại cho đến khi cậu hài lòng mới thôi.
Xem ra tối nay, cơn nghiện diễn của Cố Tiêu Duy lại tái phát rồi. Anh hối hận vì không mua chút cà phê.
“Đã hơn mười giờ rồi, ai đến vậy?” Phương Tần tò mò hỏi.
“Cố Tiêu Duy.” Lạc Tự nói xong, xỏ dép đi mở cửa.
Chỉ thấy Cố Tiêu Duy mặc áo khoác dài màu sẫm, một tay cầm kịch bản, tay kia cầm điện thoại.
Phương Tần nghe thấy cái tên đó, nằm bò trên giường, liếc mắt nhìn sang, vừa thấy Cố Tiêu Duy bước vào thì suýt ngã khỏi giường.
“Cố… Cố Tiêu Duy… chuyện này là sao?”
Cố Tiêu Duy bước tới trước mặt Phương Tần, khẽ gật đầu: “Xin lỗi vì muộn rồi còn làm phiền. Cậu là Phương Tần đúng không?”
Phương Tần không ngờ một diễn viên tuyến đầu như Cố Tiêu Duy lại nhớ tên mình, mừng đến nỗi không nói nên lời.
Phải một lúc sau mới gật đầu thật mạnh.
“Là thế này, tối nay tôi và Lạc Tự cần luyện tập cảnh quay ngày mai, sợ sẽ làm phiền giấc ngủ của cậu. Nếu cậu không ngại, tối nay có thể sang phòng tôi nghỉ. Cậu thấy ổn chứ?”
Lạc Tự nghe xong, hiểu ngay là Cố Tiêu Duy đã có chuẩn bị từ trước rồi!
“Tôi… tất nhiên là không ngại… tôi sẽ… dọn… dọn ngay!”
Phương Tần vội vàng xuống giường, trải lại chăn màn gọn gàng, còn chỉnh tề không một nếp gấp, sau đó thu dọn đồ đạc nhanh đến mức Lạc Tự cũng phải kinh ngạc.
“Hai người cứ từ từ diễn thử… tôi đi đây…”
Phương Tần làm động tác cổ vũ với Lạc Tự, rồi không ngoảnh đầu lại mà đóng cửa đi thẳng.
Phòng này vốn nhỏ, khoảng cách giữa giường của Lạc Tự và Phương Tần chỉ đủ hai người đi lại.
Cố Tiêu Duy ngồi lên giường của Phương Tần, chân dài khiến đầu gối gần như chạm vào giường của Lạc Tự.
Lạc Tự đứng bên tủ đầu giường, bỗng nhiên có cảm giác như bị đối phương ép vào một góc hẹp.
Thấy Lạc Tự đứng bất động, Cố Tiêu Duy lên tiếng: “Là tôi đến bất ngờ quá, hay đàn anh đang sợ tôi vậy?”
“Sợ cậu? Sao tôi phải sợ cậu?” Lạc Tự mỉm cười, thoải mái ngồi xuống phía đối diện Cố Tiêu Duy.
Anh chắc chắn bản thân không sợ Cố Tiêu Duy, nhưng tim lại đập rất nhanh.
Trong không khí thoang thoảng một mùi hương thanh lạnh như sương muối trong rừng sâu, đó không phải là mùi dầu gội hay sữa tắm của anh và Phương Tần, mà giống như… mùi nước cạo râu, mang theo một loại dục vọng chiếm hữu được kiềm chế cẩn thận, đặc trưng của một người đàn ông.
Lạc Tự cầm kịch bản ở đầu giường lên, vừa lật xem vừa âm thầm quan sát Cố Tiêu Duy.
Tóc cậu được chải gọn gàng, vẫn còn mang hương thơm nhè nhẹ của biển cả, chắc là mùi sữa tắm dành cho nam. Bên trong chiếc áo choàng đen là một chiếc áo len mỏng màu xám nhạt, phối cùng quần kaki dáng suông làm đôi chân trông dài hơn, trông như đã chỉnh trang tươm tất trước khi đến gặp Lạc Tự.
Đó là một phần tác phong của Cố Tiêu Duy, cũng là thể hiện sự tôn trọng đối phương.
“Ban đầu tôi còn cảm thấy để Bạch Dĩnh chết giữa phố đông người, trông tựa như một món đồ bỏ đi, có hơi thiệt thòi.” Lạc Tự nói nhỏ.
Không ngờ Cố Tiêu Duy lại tiếp lời: “Hơn nữa đến chết, anh ấy cũng chưa từng có bất kỳ giao tiếp gì với Nghiêm Dã, ngay cả trận đối đầu cuối cùng cũng không có, kết thúc như thế, thật đáng tiếc, đúng không?”
Cố Tiêu Duy ngẩng lên nhìn Lạc Tự.
Đôi mắt ấy từng được vô số người khen là gỗ mục đơm hoa. Trước đây Lạc Tự cứ tưởng đó là nhờ diễn xuất, giờ nhìn lại thì đúng là có phần đẹp bẩm sinh.
Lạc Tự thầm nghĩ không thể tiếp tục nhìn nữa, phải tập trung vào, nếu không để Cố Tiêu Duy phát hiện mình lơ đãng thì e là cậu sẽ không vui.
“Được rồi, tôi cảm thấy từ đoạn này cần nghiên cứu một chút, Nghiêm Dã phát hiện A Lam muốn tính kế Bạch Dĩnh, nên đã đi tìm anh ấy trước. Nhưng Nghiêm Dã không thể cứ thế xông vào văn phòng của Bạch Dĩnh, như vậy sẽ bị A Lam phát hiện.”
“Vì thế Nghiêm Dã đã nhân lúc Bạch Dĩnh ra tiệm hoa mua hoa để đi tảo mộ mẹ mà ra tay. Bạch Dĩnh đang ở trong tiệm hoa thì bất ngờ bị Nghiêm Dã đang ẩn nấp bên trong bịt miệng lại. Theo tính cách của Bạch Dĩnh, anh ấy sẽ phản kháng, những động tác lớn sẽ dễ dàng khiến thuộc hạ bên ngoài chú ý. Nên ở đây chắc chắn phải có ánh mắt trao đổi hay ám hiệu gì đó khiến Bạch Dĩnh im lặng lắng nghe lời cảnh báo của Nghiêm Dã.” Cố Tiêu Duy phân tích.
Lạc Tự đứng lên, chỉ vào giường mình: “Giả sử đây là mấy bó hoa trong tiệm, tôi đang cúi người chọn hoa…”
Cố Tiêu Duy đặt kịch bản xuống, nghiêng người lại gần Lạc Tự từ bên cạnh: “Còn tôi bất ngờ xuất hiện.”
Cậu đưa tay ra, đột ngột bịt miệng Lạc Tự, rồi dùng sức kéo mạnh anh sang một bên.
Khoảnh khắc ấy, Lạc Tự hơi ngẩn người, lúc này phản ứng của Bạch Dĩnh nên là gì?
Lạc Tự nhớ tới con dao găm nhỏ mà Bạch Dĩnh luôn mang theo bên mình, liền làm động tác rút mạnh con dao găm từ túi quần, đâm về phía bụng Cố Tiêu Duy.
Nhưng Cố Tiêu Duy đã ra tay trước, một tay khống chế cổ tay Lạc Tự, nhanh chóng vặn lại, dùng sức mạnh áp chế anh xuống.
“Ưm…” Lạc Tự bị đè úp lên chiếc giường đối diện của Phương Tần, mặt bị ép vào mép giường, nửa quỳ dưới giường.
Tóc anh xõa ra, rơi xuống cổ, bàn tay Cố Tiêu Duy vẫn bịt chặt miệng và cằm của anh, tay còn lại chống trước mặt, hoàn toàn bao trùm lấy Lạc Tự trong vòng kiểm soát.
“Tối nay A Lam sẽ giết anh ở đại lộ Dạ Minh Tinh.”
Giọng của Cố Tiêu Duy rất thấp, đầu óc Lạc Tự như ong ong theo âm thanh ấy. Khi cậu nói, không khí rung động lướt qua vành tai Lạc Tự, khiến anh có cảm giác mình không còn là ông chủ của Nghiêm Dã, mà là con mồi của Cố Tiêu Duy.
Lạc Tự “ư ư” vài tiếng, giơ tay vỗ lên mép giường.
Cố Tiêu Duy lập tức buông ra, đỡ lấy vai Lạc Tự kéo anh ngồi dậy.
“Xin lỗi, hình như tôi dùng sức mạnh quá rồi.”
Lạc Tự nhặt sợi dây buộc tóc trên giường, buộc lại tóc ra sau: “Không sao đâu! Tôi thấy Nghiêm Dã bất ngờ ra tay là hợp lý, nhưng tính cách của Bạch Dĩnh vốn không chịu bị khống chế và đàn áp.”
“Là tôi vừa rồi nhập vai Nghiêm Dã mạnh tay quá à?” Cố Tiêu Duy cúi đầu như đang suy nghĩ cách tiết chế lực.
“Không không không, Nghiêm Dã vốn là người… à không, phải nói là có bản năng hoang dã. Trong lòng cậu ta vốn đã chẳng phục tùng Bạch Dĩnh. Là phản ứng của tôi chưa đủ mạnh, chưa đón được nhịp diễn của cậu.”
Lạc Tự đặt tay lên môi dưới, cau mày suy nghĩ, rồi quay lại nói với Cố Tiêu Duy: “Chúng ta làm lại lần nữa nhé.”
Cố Tiêu Duy gật đầu, lùi lại một chút.
Đây là đang tập thể dục nhịp điệu à? Một hai ba bốn, làm lại lần nữa?
Lạc Tự trong lòng thầm than khóc, cổ tay bị vặn còn hơi tê rần.
Anh hít sâu một hơi, để bản thân nhập vai trở lại.
Lạc Tự cúi đầu giả vờ chọn hoa, Cố Tiêu Duy nhanh chóng xuất hiện từ góc tối, cậu đưa tay về phía Lạc Tự, bóng hình cậu lướt qua trước mặt anh. Lạc Tự đột nhiên đứng bật dậy, khi bàn tay Cố Tiêu Duy vừa chạm vào má anh thì dao găm trong tay Lạc Tự đã đặt ngay bên cổ Cố Tiêu Duy.
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt của Lạc Tự va vào đôi mắt của Cố Tiêu Duy, sắc bén như chiếc gai nhọn nhất trên đóa hồng, nguy hiểm đến mức chỉ cần Cố Tiêu Duy nhích thêm một chút, mạch máu sẽ lập tức bị cắt đứt.
Và càng nguy hiểm, một thứ ham muốn nào đó lại càng bị kích thích mạnh mẽ.
“Sếp!” Cố Tiêu Duy khẽ mỉm cười, như có một sức mạnh vô hình đang quấn lấy những chiếc gai nhọn kia: “Tối nay A Lam sẽ giết anh ở đại lộ Dạ Minh Tinh.”
Lạc Tự không hạ dao, chỉ lạnh lùng nhìn Cố Tiêu Duy: “Vậy mày muốn gì?”
Khóe môi Cố Tiêu Duy cong lên, trả lời: “Tôi muốn leo lên vị trí cao hơn.”
Lạc Tự khẽ bật cười, cất dao găm vào túi, tiếp tục chọn hoa: “Lát nữa đi nghĩa trang với tao một chuyến.”
Hai người lập tức đạt được sự ăn ý ngầm.
Lạc Tự thở hắt ra, ngồi trở lại giường, tiếp tục lật kịch bản.
Bề ngoài thì bình tĩnh, nhưng trong lòng lại căng thẳng cực độ.
Mẹ nó, Cố Tiêu Duy của mười năm sau thì thôi không nói, vậy mà với trình độ hiện tại của mình lại suýt chút nữa đã bị Cố Tiêu Duy thời trẻ áp đảo rồi.
Cố Tiêu Duy ngồi đối diện, nhìn Lạc Tự.
Cậu vẫn nhớ rõ dáng vẻ Lạc Tự khi bị mình tấn công bất ngờ mà nghiêng người về phía trước, tóc rối vương lên sau gáy, cả tấm lưng căng lên như sẵn sàng bật dậy, lúc nào cũng có thể lật đổ sự áp chế của cậu, không cần mượn ánh sáng của bất kỳ ai, người này sinh ra đã rực rỡ.
“Đàn anh, anh cầm ngược kịch bản rồi.” Cố Tiêu Duy bất ngờ lên tiếng.