Sự Thay Thế Hàng Đầu
Chương 24: Cùng người đó làm gì?
Sự Thay Thế Hàng Đầu thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Tiêu Duy vừa nói vừa cởi bộ đồ ngủ, mặc lại quần áo của mình.
“Đồ ngủ của anh, tôi giặt xong sẽ trả lại sau nhé?”
“Tối qua cậu cũng tắm xong mới đến đây mà? Tôi không ngại đâu.”
Lạc Tự đưa tay ra muốn nhận lại bộ đồ ngủ, nhưng Cố Tiêu Duy không đưa mà mang đi luôn.
“Gặp lại ở phim trường.” Cố Tiêu Duy nói.
Lạc Tự rụt tay về, thầm nghĩ Cố Tiêu Duy vẫn giống như đời trước, rồi đáp: “Ừ, gặp ở phim trường.”
Anh vẫn nhớ đêm hôm đó ở đời trước, tuyết rơi dày đặc. Họ tập dượt vở kịch đến tận đêm khuya, vừa bước ra ngoài thì gió lạnh tạt vào mặt.
Cố Tiêu Duy đứng bên đường đợi trợ lý đến đón, dù những hạt tuyết đã đọng trên cổ áo, cậu vẫn đứng thẳng, không hề khom lưng rụt cổ. Điều đó khiến Lạc Tự nhớ đến mấy năm qua, Cố Tiêu Duy từng bị chê bai, nhưng chưa bao giờ cúi đầu.
Cậu từng bị đồn có quan hệ không rõ ràng với cựu chủ tịch của Tinh Hán Ảnh Nghiệp, dùng mối quan hệ không chính đáng để đi lên, bị ý kiến công chúng áp bức không thương tiếc. Nhưng rồi ông chủ tịch kia vì hợp đồng vi phạm mà bị điều tra, nhiều nghệ sĩ và quản lý cấp cao bị liên đới, còn Cố Tiêu Duy sau đó lại được truyền thông nhà nước ca ngợi là tấm gương trung thực trong việc đóng thuế.
Năm Lạc Tự rời giới giải trí, Cố Tiêu Duy cũng vì quá hóa thân vào một vai diễn mà tạm ngưng diễn xuất. Có tin đồn nói cậu bị bệnh tâm thần, rằng ánh hào quang ấy đã phai mờ. Tâm trạng của cậu nhiều lần lên top tìm kiếm, khi mọi người còn tiếc nuối và nhớ đến những vai diễn kinh điển của cậu, thì cậu đã tái xuất, và ngay năm sau đó giật giải Nam diễn viên chính xuất sắc tại một liên hoan điện ảnh lớn.
Trùng hợp là, năm Cố Tiêu Duy trở lại đóng phim, cũng là năm Lạc Tự tìm thấy chỗ đứng của mình trên sân khấu kịch sau thời gian tạm xa showbiz.
Đêm hôm đó, khi rời nhà hát, Lạc Tự lái chiếc Polo nhỏ của mình đi ngang qua Cố Tiêu Duy, rồi đưa chiếc khăn choàng của mình cho cậu.
Anh không nhớ rõ lúc đó mình đã nói gì, chỉ nhớ Cố Tiêu Duy nói: “Cảm ơn, đợi tôi giặt xong sẽ trả lại anh.”
Sau đó, cả hai không ai nhắc lại chiếc khăn choàng ấy nữa.
Cố Tiêu Duy ở đời này vẫn giữ lề thói đó: mượn đồ của người khác thì nhất quyết phải giặt sạch mới trả, như thể sợ để lại dấu vết nào, khiến người ta không vừa lòng.
Trong lúc ăn sáng, Phương Tần hớn hở chạy đến bên cạnh Lạc Tự: “Thế nào? Cảm giác đóng chung với Cố Tiêu Duy ra sao?”
Lạc Tự cười rồi hỏi ngược lại: “Thế nào? Ngủ trên giường của Cố Tiêu Duy cảm giác ra sao?”
Phương Tần lấy vai huých vào anh một cái: “Anh Lạc, em thấy câu này hơi… không nghiêm túc.”
“Ồ, cậu nghe ra à? Đúng là tôi không nghiêm túc thật.”
Phương Tần lại nói nhỏ: “Thật ra… em nằm trên cái giường đó chẳng ngủ được tí nào. Cảm giác như trong phòng vẫn còn cái khí chất thanh tịnh của Cố Tiêu Duy, em sợ mình ngủ rồi lại ngáy, làm mất đi vẻ sang trọng của căn phòng.”
Lạc Tự bật cười: “Yên tâm đi, tôi chắc chắn cậu ngủ không ngáy đâu.”
Tiếng ván gỗ vang lên, cảnh quay đầu tiên của hôm nay khởi quay.
Ban đầu đạo diễn Lâm Việt nghĩ rằng cảnh Nghiêm Dã đến tiệm hoa cảnh báo Bạch Dĩnh sẽ không dễ qua, vì chỉ cần một người yếu thế là sẽ bị đối phương lấn át, cảm giác đối đầu sẽ mất đi.
Nhưng không ngờ hai người chỉ quay một đúp là đạt.
Đặc biệt là cảnh dao găm của Bạch Dĩnh đặt ngay bên cổ Nghiêm Dã, còn Nghiêm Dã thì suýt nữa có thể bịt miệng Bạch Dĩnh, giống như một cuộc chiến thầm lặng.
Hai người đối đầu, cuối cùng đạt được một thế cân bằng tinh tế.
Tất cả cử chỉ đều mượt mà, đến mức không cần chuyên gia võ thuật phải can thiệp.
“Không ngờ họ lại hợp ý như vậy.” Lâm Việt nhìn màn hình nói.
“Đương nhiên rồi, nghe nói tối qua Cố Tiêu Duy còn chủ động đến tìm Lạc Tự để tập dượt.” Một nhân viên trường quay đang ngó đầu vào xem nói chen vào.
Nhưng sự hợp ý ấy chẳng mấy chốc đã bị phủ nhận.
Cảnh buổi chiều là khi A Lam bị Bạch Dĩnh nhấn xuống sông, Nghiêm Dã chính thức thế chỗ của A Lam.
Bạch Dĩnh ngồi trong xe, phía sau là dòng sông cuộn chảy.
A Lam dẫu sao cũng đi theo Bạch Dĩnh nhiều năm, nhưng trên mặt Bạch Dĩnh không hề có chút thương xót. Với anh, kể từ khi A Lam phản bội, những gì đã từng cống hiến vì anh đều không còn đáng để bận tâm.
Trong xe tĩnh mịch đến rợn người, Bạch Dĩnh liếc mắt nhìn Nghiêm Dã một cái.
Ánh mắt ấy, chứa đựng nhiều ẩn ý.
Có xem xét, có đánh giá và cả lời cảnh báo không được phép phản bội.
Nhưng Lạc Tự lại cứ nhìn chằm chằm Cố Tiêu Duy, đến mức đạo diễn Lâm cũng thấy có gì đó không đúng.
“Bạch Dĩnh này, ánh mắt của cậu phải lạnh lẽo hơn một chút, vì lúc đó cậu đang đánh giá và răn đe Nghiêm Dã mà.” Lâm Việt nói.
Lạc Tự điều chỉnh lại cảm xúc, kìm nén cảm xúc xuống, rồi đăm chiêu nhìn Cố Tiêu Duy một cái.
Cố Tiêu Duy mở miệng: “Tôi cảm thấy mình giống như một kẻ tồi tệ bị anh chán ghét vậy.”
Thế nên ánh mắt vừa rồi của Lạc Tự chắc chắn không đúng.
“Cậu mà là kẻ tồi tệ, thì chẳng ai dám ghét cả.” Lạc Tự bất lực nói.
Đạo diễn Lâm cầm loa hô: “Hơi quá rồi, cái cảm giác lạnh lùng đó cần kiềm chế lại một chút. Cậu không phải muốn loại bỏ Nghiêm Dã khỏi cuộc đời mình, mà ngược lại, cậu có một chút hy vọng cậu ta có thể trung thành hơn A Lam!”
Lạc Tự thở sâu một hơi, trong ánh mắt mình thêm chút hy vọng.
Ai ngờ Cố Tiêu Duy lại nói: “Tôi tưởng anh đang muốn quyến rũ tôi đó. Đây là kiểu vừa muốn từ chối vừa muốn mời gọi sao?”
Lạc Tự cứng họng, hoàn toàn không ngờ Cố Tiêu Duy lại có thể nói ra câu khiếm nhã như vậy với thái độ nghiêm túc, khiến anh đỏ bừng mặt mày.
“Giọng cậu rất hay.” Lạc Tự cười gượng nói.
“Cảm ơn.”
“Nhưng tôi mong cậu im lặng.” Lạc Tự giơ tay che mặt mình.
Đạo diễn Lâm lại không hề nổi giận, bởi cảnh quay trước đó rất suôn sẻ, nên vẫn còn nhiều thời gian để Lạc Tự nghiên cứu và điều chỉnh.
“Hai người nghỉ chút đi. Này, Nghiêm Dã, cậu qua tập cảnh với Bạch Dĩnh một lát. Dù ánh mắt của Bạch Dĩnh chưa đúng lắm, thì cũng là vì Nghiêm Dã chưa tạo đủ cảm xúc cho cậu ấy!”
Đó là sự công bằng của đạo diễn Lâm, ông ấy chưa bao giờ nghĩ một chi tiết chưa đạt là lỗi của riêng ai.
Cố Tiêu Duy mở cửa xe đạo diễn trước, sau đó vòng qua bên Lạc Tự, mở cửa và chống tay lên thành cửa, nói: “Đại ca à, chúng ta nói chuyện chút đi.”
Lạc Tự cúi đầu bước ra, trong lòng có chút nặng nề.
Những cảnh khó đều đã qua, vậy mà lại kẹt ở một ánh mắt.
Cố Tiêu Duy dẫn Lạc Tự ngồi dưới gốc cây, khẽ nói: “Tôi cứ tưởng anh là người bất khả chiến bại.”
“Tôi? Bất khả chiến bại á?” Lạc Tự chỉ vào mình, kinh ngạc.
“Chịu đựng được búa rìu dư luận, đối đầu với sự chèn ép của Đế Tuấn Truyền Thông mà vẫn không rời giới, còn tranh giành với đỉnh lưu Hà Mộ để giành vai Bạch Dĩnh. Vẫn chưa đủ để gọi là bất khả chiến bại sao?”
Lạc Tự cười thầm. Những việc đó… ở tuổi đôi mươi anh không chịu nổi, nhưng sau hơn mười năm thăng trầm nhìn lại, mới thấy những thứ từng đè nặng lên vai ấy thật ra chẳng đáng kể gì.
“Tôi hiểu toàn bộ tâm trạng của Bạch Dĩnh lúc đó, nhưng tôi không thể bắt chước được trạng thái của anh ấy. Anh ấy là người quyết đoán như vậy, anh ấy thờ ơ với A Lam tôi có thể hiểu được, nhưng với Nghiêm Dã thì sao? Bạch Dĩnh có trực giác nhạy bén với nguy hiểm… nên anh ấy biết, so với A Lam, Nghiêm Dã có thể sẽ khiến anh ấy tổn thương sâu sắc hơn. Vậy thì cuối cùng, anh ấy sẽ nhìn Nghiêm Dã bằng ánh mắt thế nào?” Lạc Tự thổ lộ hết nỗi băn khoăn trong lòng.
Cố Tiêu Duy im lặng ngồi bên cạnh, không vội vàng đưa ra phán xét “anh nên nghĩ thế này”, hay “anh nên diễn như vậy”, cậu trầm mặc, nhưng Lạc Tự biết cậu đang chăm chú lắng nghe.
Đôi khi một người chia sẻ với người khác không phải để được thấu hiểu, mà chỉ cần một người thật lòng lắng nghe mình.
“Chúng ta thử xem sao.” Cố Tiêu Duy mở lời.
“Thử cái gì?” Lạc Tự không hiểu ý Cố Tiêu Duy.
Lúc này, Cố Tiêu Duy đưa tay che mắt Lạc Tự lại, giọng nói đều đều cất lên.
“Anh thật may mắn. Khi các tiền bối trong Học viện Điện ảnh vẫn đang chăm chỉ đi thử vai, tham gia tiệc tùng tìm kiếm cơ hội, thì anh đã được nhận vai nam phụ trong Mai Tử Vũ. Và sau đó nổi như cồn, khắp nơi đều biết anh là hoàng tử học đường trong Mai Tử Vũ.”
Lạc Tự sững sờ, trước mắt anh tối đen như mực, chỉ cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay của Cố Tiêu Duy, những ký ức tưởng chừng đã quên lại ùa về.
“Vì nghĩa tình, anh đã ký kết hợp đồng với Bạc Văn Viễn khi anh ta đang khó khăn nhất, dùng danh tiếng của mình để giúp công ty anh ta vực dậy. Dù những vai diễn anh ta giao không vai nào khiến anh ưng ý, dù sâu thẳm trong lòng anh phản đối hình tượng hoàng tử học đường anh ta dựng lên cho mình, anh vẫn nhẫn nhịn. Bởi vì trong suy nghĩ của anh, hai người là đồng đội cùng vượt qua gian khó, tình nghĩa sâu nặng, không phải những tập đoàn lớn như Đế Tuấn có thể lay chuyển. Hai người sẽ cùng nhau chống lại phong ba bão táp, cùng nhau tạo nên những tác phẩm để đời, không cần người khác ban phát ánh hào quang, vì anh tin rằng hai người có thể tự mình tỏa sáng.”
Những cảm xúc và khát vọng từng bị lãng quên, bỗng tràn ngập lồng ngực, anh như trở lại là chính mình của nhiều năm về trước, ngây thơ và nhiệt huyết.
“Thế nhưng, khi anh kéo Bạc Văn Viễn ra khỏi vũng lầy, anh ta lại một mình đứng trên bờ tận hưởng ánh đèn và tiếng tung hô, không hề quay đầu nhìn anh một lần nào.”
“Anh ta thậm chí còn sợ anh sẽ trồi lên, sợ anh sẽ níu lấy chân anh ta khiến anh ta ngã. Anh ta làm ngơ trước sự giãy giụa của anh, có lẽ trong lòng còn đang nghĩ, bao giờ thì Lạc Tự mới hoàn toàn chìm hẳn xuống đây?”
Lạc Tự run nhẹ, trong vô số đêm trằn trọc không ngủ được, anh từng muốn gọi điện hỏi cho ra lẽ Bạc Văn Viễn, nhưng càng chìm sâu, anh lại càng mất đi dũng khí để đối mặt với anh ta.
“Anh đã liều mạng cuối cùng cũng túm được cọng cỏ bên bờ, vừa ngẩng đầu nhìn lên, anh thấy một người khác. Người đó muốn anh buông cọng cỏ ấy ra, chỉ cần nắm lấy tay người đó là đủ. Bởi vì người đó không sợ bùn đất dính trên người anh, người đó muốn anh nhanh chóng thoát khỏi đó rồi đứng dậy. Người đó muốn anh… cùng người đó.”
Trong lòng Lạc Tự dâng lên một cảm giác mong đợi chưa từng có, nhưng sâu thẳm trong tim lại vang lên một tiếng nói: trên đời này làm gì có người như vậy, bản tính của con người vốn là hướng lợi tránh hại.
“Cùng nhau làm gì?” Lạc Tự cười khẽ hỏi.
“Cùng nhau vươn lên, chọn con đường ta muốn đi, ngắm nhìn phong cảnh ta muốn thấy.”
Lạc Tự chợt run rẩy, như thể sau bao năm quay cuồng trong những quy tắc trần tục, bỗng có người nói với anh, thật ra anh có thể đứng ở nơi cao hơn, mỉm cười ngắm nhìn sương tuyết.
Bàn tay che mặt Lạc Tự rời đi, điều đầu tiên anh nhìn thấy, chính là Cố Tiêu Duy.