25. Chương 25: Sếp, anh muốn thế nào?

Sự Thay Thế Hàng Đầu

Chương 25: Sếp, anh muốn thế nào?

Sự Thay Thế Hàng Đầu thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạc Tự từng nghĩ mình giống như một tòa thành cổ kính nhưng vẫn cố gắng vững vàng, thế mà chỉ một ánh mắt của Cố Tiêu Duy đã mang đến cho anh gió xuân mưa dịu, những hạt cỏ trong khe nứt cằn cỗi cũng bỗng nhiên dốc hết sức mình để nảy mầm. Cứ như thể chỉ cần được người ấy nhìn như vậy mãi, tòa thành cũ kỹ này sẽ không bao giờ sụp đổ.
“Ánh mắt hiện giờ của anh rất tốt, có nghi ngờ, có dò xét, có kỳ vọng, rõ ràng là có tất cả, nhưng lại cẩn thận kìm nén như sợ bị tôi phát hiện.” Cố Tiêu Duy nói.
Ngón tay Lạc Tự từ từ siết chặt lại, muốn níu giữ cảm xúc hiện tại. Anh cụp mắt xuống chỉnh lại ống tay áo, chậm rãi đứng dậy, hơi hất cằm ra hiệu về phía Cố Tiêu Duy vẫn ngồi tại chỗ: “Đi thôi, A Dã.”
Khóe môi Cố Tiêu Duy cong lên, theo sau Lạc Tự: “Được thôi, sếp.”
Đạo diễn Lâm đang thong thả nhấp một ngụm trà kỷ tử thì hơi ngạc nhiên: “Nhanh vậy? Hai người thảo luận xong rồi sao?”
“Xong rồi.” Cố Tiêu Duy đáp.
Cả hai lại bước vào trong xe đạo cụ.
Tiếng ván gỗ bắt đầu vang lên, máy quay quay cận cảnh. Lạc Tự trong vai Bạch Dĩnh nghiêng mặt liếc nhìn Nghiêm Dã.
Biểu cảm bình thản nhưng ẩn chứa nhiều điều.
Như thể đang nói: “Tao biết mày còn nguy hiểm hơn cả A Lam, để xem liệu mày có thể xoay chuyển cục diện này không.”
Lại như thể nói: “Nếu mày cũng muốn lợi dụng tao, thì tốt nhất cả đời này đừng để tao phát hiện ra.”
Tổ trưởng quay phim nhìn nghiêng gương mặt của Lạc Tự, trong lòng khẽ sững lại.
Ông ấy từng thấy rất nhiều diễn viên, quay biết bao nhiêu cảnh đặc tả ánh mắt, nhưng chỉ lần này, ông ấy mới có cảm giác người trong khung hình như đang nhìn thấu tâm can mình.
Cho dù nhân vật phản diện này có tàn nhẫn cỡ nào, thì khoảnh khắc ấy cũng khiến người ta muốn kéo anh ta lên trước khi rơi xuống vực sâu.
“Tốt.” Đạo diễn Lâm trước màn hình gật đầu, cảnh này đạt yêu cầu.
“Anh Lạc vẫn diễn tốt như mọi khi.” Không biết từ lúc nào, nữ chính Tạ Thường đã đến trước màn hình, chống cằm ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, có vẻ đã xem khá lâu: “Phim này còn chưa chiếu mà em đã muốn làm trưởng fanclub của anh ấy rồi.”
Đạo diễn Lâm khẽ hắng giọng: “Thế còn Tiểu Cố không có gì đáng nói sao?”
“Có chứ, vừa xấu xa vừa hoang dã lại đáng tin cậy. Lẽ ra mấy điểm đó đều là của em, nhưng mỗi lần Nghiêm Dã với Bạch Dĩnh đứng cạnh nhau, lại thấy hai người họ… tách ra thì mỗi người đều là vua, mà hợp lại thì làm mưa làm gió, nữ chính như em bỗng thấy mình thật thừa thãi.” Tạ Thường nửa đùa nửa thật than thở.
Mọi người xung quanh bật cười.
“Hơn nữa, mỗi lần anh Cố gọi ‘Sếp’ là tim em lại mềm nhũn ra.” Tạ Thường nũng nịu nói với đạo diễn Lâm: “Đạo diễn Lâm, khi nào thì em mới được làm sếp của anh Cố đây?”
“Nhanh thôi nhanh thôi, đợi Bạch Dĩnh đóng máy, cô sẽ là sếp rồi.”
Có lẽ vì cảnh quay tốt hơn dự kiến nên tâm trạng của đạo diễn Lâm cũng rất vui vẻ, cười đùa đáp lại với Tạ Thường.
“Chậc chậc chậc, vậy thì đúng là sếp thì như nước chảy, còn anh Cố vững như bàn thạch rồi.” Tạ Thường cười nói.
Nhiệt độ hôm nay cao hơn dự báo thời tiết, nhưng tuần sau trời sẽ trở lạnh.
Đạo diễn Lâm bàn với đoàn làm phim, quyết định quay trước một cảnh đêm cần ngâm nước vốn dự kiến cho tuần tới.
Nhân viên đến hỏi Lạc Tự xác nhận: “Tiểu Lạc, cậu biết bơi chứ? Mực nước sẽ chỉ ngang ngực thôi, có thể sẽ cao hơn đầu nếu cần cảnh đặc biệt.”
Lạc Tự gật đầu, giơ tay ra hiệu “OK”: “Biết bơi, biết nín thở nữa, yên tâm đi.”
“Chúng tôi cần khoảng một đến hai tiếng để chuẩn bị, cậu xem có cần khởi động trước không.”
“Được, cảm ơn đã nhắc nhở.”
Đây là một cảnh quay đêm. Lạc Tự mở lại kịch bản để ôn lại kỹ: Cảnh này là Bạch Dĩnh bị cha ruột Bạch Trọng Hành lợi dụng làm con mồi. Sau khi Bạch Trọng Hành xử lý xong kẻ phản bội, ông ta hoàn toàn bỏ mặc con trai mình trước sự trả thù của phe đối địch. Bạch Dĩnh bị ném xuống cống ngầm. Trời mưa lớn suốt đêm, nước ngày càng dâng lên cao.
Anh vùng vẫy trong nước. Khi Nghiêm Dã tìm thấy thì không mang theo dây thừng hay vật dụng gì cả. Tuy có gọi người đến cứu nhưng không biết bao giờ mới đến. Nếu quay lại tìm dây, thì Bạch Dĩnh đã chết đuối rồi.
Lần này Nghiêm Dã không do dự mà nhảy xuống ngay, cùng Bạch Dĩnh dựa lưng vào nhau, khóa chặt tay nhau, dựa vào sức của cả hai để đạp vào tường cống mà leo lên.
Đây cũng là khởi đầu cho việc Bạch Dĩnh hoàn toàn tin tưởng Nghiêm Dã, từ đó tiết lộ thân thế thật của mình, cùng mâu thuẫn không thể dung hòa với phản diện thực sự – Bạch Trọng Hành.
Lạc Tự đặt kịch bản xuống, vừa nghe tiếng nước róc rách bơm vào đoạn cống ngầm khô cạn, vừa chạy bộ quanh phim trường để khởi động.
Đoạn cống ngầm này là bối cảnh mà đoàn làm phim dựng trước để quay cảnh này. Ban đầu định tuần sau mới quay, nhưng đạo diễn Lâm đã quyết định đúng đắn.
Giờ đang giữa tháng 10, ban đêm nhiệt độ vẫn duy trì ở mức trên 15 độ. Nhưng chỉ một tuần nữa thôi, trời sẽ trở lạnh ngay lập tức, đêm xuống có thể dưới 10 độ.
Dĩ nhiên, nếu có thể quay cảnh này vào lúc thời tiết ấm áp một chút thì vẫn tốt hơn là đợi trời lạnh. Nhỡ đâu diễn viên vì phải ngâm nước lạnh mà bị cảm sốt thì sẽ ảnh hưởng đến lịch quay.
Cố Tiêu Duy nói với Tiểu Cầm: “Cô mang theo bình giữ nhiệt đi mua chút nước gừng nóng nhé, chuẩn bị thêm vài cái chăn lông ấm nữa.”
“Anh Cố, mùa đông lạnh buốt anh còn từng quay cảnh ngâm nước lạnh rồi mà, sao hôm nay lại đột nhiên sợ thế?” Tiểu Cầm cười tủm tỉm hỏi.
“Tôi bảo đi thì cứ đi.”
Nói xong, Cố Tiêu Duy bước nhanh về phía Lạc Tự, cùng anh chạy bộ khởi động.
Hai anh chàng điển trai chạy song song với nhau lập tức trở thành điểm nhấn nổi bật trong đoàn phim. Nếu không có quy định cấm chụp ảnh diễn viên và hiện trường quay, có lẽ hình ảnh Lạc Tự và Cố Tiêu Duy cùng chạy bộ khởi động đã lên hot search rồi.
Họ chạy gần hai mươi phút, thì một nhân viên hô lớn: “Tiểu Lạc, qua đây thử độ sâu của nước đi!”
“Vâng, tôi tới liền đây!”
Lạc Tự vừa bước tới, Cố Tiêu Duy liền nói với nhân viên: “Để tôi xuống thử thì hơn, lỡ nước dâng cao thì anh ấy dễ bị sặc. Tôi cao hơn Lạc Tự một chút.”
Lạc Tự vội vàng lắc đầu:
“Để tôi làm! Cậu có cao hơn tôi là bao đâu? Cảnh này tôi là người ở dưới nước từ đầu, còn cậu là người nhảy xuống sau! Nếu quần áo cậu bị ướt lại phải thay nữa!”
Lời Lạc Tự nói rất có lý, Cố Tiêu Duy nhíu mày rồi đứng dạt sang một bên, nhìn Lạc Tự leo thang xuống nước.
Nước vừa đúng đến ngực anh.
Thấy nhân viên chuẩn bị bơm thêm nước, Cố Tiêu Duy vội vàng lên tiếng: “Thế này là vừa đủ rồi. Vì lát nữa còn có cảnh nước dâng dần lên tới cổ anh ấy. Hơn nữa, lát nữa tôi xuống nữa thì mực nước sẽ còn dâng lên cao hơn.”
Nhân viên thấy lời cậu nói có lý nên ngừng bơm nước.
“Ai đưa kịch bản cho tôi với, tôi muốn ôn lại thoại lần cuối!” Lạc Tự giơ tay, ngước lên gọi.
Lúc này mới thấy không có trợ lý bên cạnh đúng là hơi bất tiện.
Kiếp trước Lạc Tự có gần mười năm kinh nghiệm diễn kịch sân khấu. Kịch sân khấu khác phim ảnh, lên sân khấu rồi là phải thuộc thoại một mạch từ đầu đến cuối, thậm chí cả lời thoại của bạn diễn cũng phải nhớ. Trong khi phim truyền hình hay điện ảnh thì có thể quay lại.
Cho nên giờ đây khả năng nhớ thoại của Lạc Tự cực kỳ xuất sắc, chỉ là anh không chắc biên kịch Hoa có thêm thắt gì vào phút chót không.
“Dùng kịch bản của tôi đi.”
Cố Tiêu Duy đứng bên mép, giơ tay đưa kịch bản cho Lạc Tự.
Ngược sáng, cánh tay của Cố Tiêu Duy lộ rõ những đường nét rắn rỏi, cổ tay thanh thoát, thu hút ánh mắt Lạc Tự đang ngẩng đầu nhìn lên.
“Lấy được rồi! Cảm ơn nha!”
Lạc Tự ở trong nước, chỉ có thể giơ tay lên mở kịch bản ra. Khi cậu lật đến cảnh này thì ngẩn người, vì trên trang giấy có rất nhiều ký hiệu và ghi chú: gạch chân, hình tam giác, dấu chấm than… Lạc Tự từng hợp tác với Cố Tiêu Duy ở kiếp trước, ít nhiều cũng hiểu ý nghĩa của những ký hiệu đó trong ghi chú của cậu.
Ví dụ như dấu chấm than này, là để nhắc nhở phải chú ý an toàn.
Mà anh phát hiện hầu như sau mỗi lời thoại của mình đều có dấu chấm than, nghĩa là khi anh nói lời thoại trong nước, Cố Tiêu Duy sẽ luôn chú ý đến sự an toàn của anh.
Một cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng.
So với những lời hứa suông hay vẽ vời tương lai tươi đẹp, Cố Tiêu Duy là người hành động thực sự.
Một người ở dưới nước, một người trên bờ, sau khi tập lời thoại với nhau vài lần, Cố Tiêu Duy liền nói: “Đạo diễn, bọn em chuẩn bị xong rồi, bắt đầu đi!”
Lạc Tự biết cậu không muốn để mình ngâm nước quá lâu.
Dù là trước khi trọng sinh hay sau khi trọng sinh, đây là lần đầu tiên có người coi trọng anh đến thế.
Tiếng ván gỗ vang lên.
Lạc Tự bắt đầu vùng vẫy trong nước, lúc thì chìm xuống, lúc lại cố ngoi lên nói vài câu khó nhọc.
“Nghiêm Dã…ông đây…nếu chết rồi…thì ông đây… cũng phải giết… Bạch Trọng Hành…”
Trên gương mặt Lạc Tự không hề có vẻ sợ hãi cái chết, ngược lại còn toát ra vẻ hung hãn của kẻ tuyệt vọng.
Người xem bên ngoài màn hình cũng có thể cảm nhận được khí thế của anh, chỉ cần chưa chết, thì dù chỉ còn một hơi thở cũng ngông cuồng.
Nghiêm Dã cuối cùng cũng thu lại vẻ lười biếng và thờ ơ thường ngày, thần kinh căng thẳng như dây đàn, bò sát mép cống, vươn tay ra, nhưng vẫn còn một khoảng cách với Bạch Dĩnh đang vùng vẫy trong nước.
Khi Lạc Tự một lần nữa ngoi lên khỏi mặt nước, ánh mắt chạm phải Cố Tiêu Duy, hai người lập tức nhập vai.
Họ chính là Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã.
Nước vẫn “ào ào” đổ vào, sức lực của Bạch Dĩnh ngày càng cạn kiệt.
Nghiêm Dã lục lọi khắp nơi, thậm chí còn chạy ra ngoài nhưng vẫn không tìm được gì hữu ích. Cậu gọi điện cho thuộc hạ: “Nghe cho kỹ đây —— mẹ nó, mày mà không lập tức xuất hiện ngay thì cứ chờ tao g**t ch*t mày đi!”
Bình thường cậu hay đùa giỡn trước mặt thuộc hạ, tỏ vẻ chẳng quan tâm đến điều gì. Nhưng lần này, cậu thật sự nổi giận.
Khi quay lại miệng cống và không thấy Bạch Dĩnh ngoi lên nữa, cậu không chút do dự mà nhảy xuống.
Lúc này, máy quay dưới nước ghi lại cảnh Bạch Dĩnh đang nhắm mắt, mái tóc dài lửng lơ trôi nổi trong nước, giống như sự sống đang trôi đi.
Khoảnh khắc Nghiêm Dã chìm xuống và nhìn thấy Bạch Dĩnh, cậu như bị sốc mạnh.
Mỏng manh như một ảo ảnh chỉ cần chạm nhẹ là vỡ tan.
Theo kịch bản, Nghiêm Dã đáng lẽ phải tát mạnh vào Bạch Dĩnh để anh tỉnh lại.
Nhưng lúc này, Nghiêm Dã lại ôm lấy eo Bạch Dĩnh, bế anh lên.
Phần thân trên của Bạch Dĩnh bất ngờ vụt khỏi mặt nước, như phá vỡ xiềng xích, hóa kén thành bướm.
Lâm Việt nhìn thấy cảnh này, mắt mở to, cú sốc thị giác mạnh mẽ khiến ông vô thức nghiêng người về phía trước.
“Khụ khụ…”
Bạch Dĩnh đón nhận tình huống ngoài kịch bản một cách mượt mà. Anh không hề lúng túng mà chủ động duỗi tay muốn với lấy miệng cống, nhưng khoảng cách vẫn còn quá xa.
Ngay giây tiếp theo, Nghiêm Dã ở dưới nước nâng Bạch Dĩnh lên vai, dùng sức đẩy anh lên cao.
Sau khi bị nhấn chìm, anh lại được hít thở không khí, dù cho có rơi xuống lần nữa, vẫn có người từ dưới đáy nước nâng anh lên.
Máy quay ghi lại ánh mắt điên cuồng và đầy quyết tâm trên gương mặt Nghiêm Dã, dẫu có chết, cậu cũng phải đưa được Bạch Dĩnh đang ở trong nước lên bờ.
Bạch Dĩnh lại rơi xuống nước.
Nhưng lúc này anh đã bình tĩnh hơn hẳn so với khi một mình dưới nước trước đó.
Anh vỗ nhẹ vào người Nghiêm Dã, đưa hai tay ra chỉ lên trên, ý là: “Chúng ta cùng trèo lên.”
Dưới nước, mái tóc của Bạch Dĩnh lay động như cánh hoa Mạn Đà La, giống như một tinh linh dưới nước.
Chính anh là người khiến Nghiêm Dã chìm xuống, cũng là người muốn kéo Nghiêm Dã trèo lên.
Hai người dựa lưng vào nhau, khóa chặt tay đối phương, dùng chân đạp vào vách ống, từ từ trèo lên khỏi mặt nước.
Vách ống trơn ướt, cả hai phải dốc hết sức mới giữ được thăng bằng.
Phân đoạn này vốn chỉ cần lướt qua cho xong, nhưng họ thực sự dựa vào nhau để leo lên từng chút một.
Người phụ trách đạo cụ cũng lo lắng không biết hai người có dùng sức quá mức mà làm nứt ống không.
Quần áo ướt dính sát vào người họ, mỗi lần cơ bắp vận động là từng đường nét mạnh mẽ hiện rõ, như hai dây leo quấn chặt lấy nhau, từ địa ngục tối tăm vươn lên bầu trời.
“Sắp lên rồi… sếp, cố thêm chút nữa.” Nghiêm Dã nói.
Câu thoại này không có trong kịch bản, nhưng Lạc Tự lại tràn đầy cảm xúc, tiếp tục diễn theo.
“A Dã, không phải mày muốn leo lên vị trí cao hơn à?”
“Muốn chứ.”
“Vậy mày muốn leo cao đến đâu?” Bạch Dĩnh vừa dùng sức đạp vào vách ống vừa gượng cười.
“Còn tùy sếp cho em leo cao đến đâu.” Nghiêm Dã đùa lại.
Khóe miệng Bạch Dĩnh nhếch lên: “Tao hy vọng mày giống như cái tên của mình… đủ dã tâm, dù phải giẫm lên tao để trèo lên cũng được… tốt nhất là giẫm nát con chó già Bạch Trọng Hành giúp tao!”
Lúc này, người mà Nghiêm Dã gọi cuối cùng cũng đến, lập tức kéo hai người lên.
Lên khỏi miệng cống, Lạc Tự cuối cùng cũng thoát khỏi nhân vật Bạch Dĩnh, ngồi bên miệng cống thở hổn hển, hai chân run rẩy.
Nhìn sang Cố Tiêu Duy bên cạnh, anh thầm mắng… Cái quái gì, cậu ta có trẻ hơn mình là bao đâu, sao thể lực lại tốt thế? “Đạo diễn, được chưa ạ?” Cố Tiêu Duy giơ tay hỏi.
Lúc này Lâm Việt mới bừng tỉnh khỏi màn hình giám sát: “Cắt!” cảnh quay kết thúc.
Tiểu Đinh hơi lo lắng bước đến hỏi Lâm Việt: “Họ diễn không giống với kịch bản… kịch bản không có cảnh Nghiêm Dã bế Bạch Dĩnh, cũng không có đoạn đối thoại lúc cùng trèo lên… có cần quay lại không ạ?”
“Quay lại cái gì mà quay lại! Đó mới là tinh túy đấy! Phải giám sát kỹ biên tập viên, bắt buộc giữ nguyên đoạn đó.” Lâm Việt theo thói quen cầm lấy bình giữ nhiệt, mở rồi lại vặn lại, vặn rồi lại mở.
Ông ấy không biết gương mặt mình lúc này mang biểu cảm gì, chỉ biết rằng phản ứng hóa học giữa hai người đó còn mãnh liệt hơn ông ấy tưởng tượng gấp mấy lần.
Vừa phấn khích, lại vừa tiếc nuối cho Lạc Tự.
Anh sinh ra là để làm diễn viên, thật sự là một viên ngọc bị vùi lấp, đã bị cái công ty Truyền Thông Chu Tước gì đó làm lãng phí mất rồi!
Có một Cố Tiêu Duy trong giới diễn viên đã là món quà trời ban cho những đạo diễn như họ, giờ lại phát hiện thêm một Lạc Tự nữa.
Có lẽ sau bộ phim [Phản Kích] này, tư duy diễn xuất của Lạc Tự sẽ được khai phá. Tương lai nếu anh và Cố Tiêu Duy cùng diễn trên màn ảnh, chắc chắn sẽ rất hấp dẫn.
Lâm Việt mỉm cười hài lòng.
Sau đó, cả đoàn quay thêm vài cảnh dưới nước. Đến khi cảnh quay này kết thúc hoàn toàn, Lạc Tự cảm thấy mình sắp bị ngâm cho trương phềnh ra luôn rồi.
Khi anh bước lên thang, chân đã mềm nhũn, suýt nữa thì ngã ngồi xuống nước.
Một đôi tay mạnh mẽ đỡ lấy anh thật chắc chắn, người kia thậm chí còn nghiêng người về phía anh, để anh tựa tạm lên vai mình.
Lạc Tự cúi đầu liền nhận ra đó là Cố Tiêu Duy.
Cậu thật sự vững chãi như núi Thái Sơn, chỉ cần đôi tay ôm lấy eo cũng đủ khiến Lạc Tự cảm thấy một cảm giác an toàn khó tả.
“Chậm thôi, cẩn thận trơn trượt.”
Cố Tiêu Duy cũng đang ngâm mình trong nước, quần áo ướt sũng dán chặt vào người cậu. Nghĩ đến lúc nãy khi quay phim, người này có thể dễ dàng nhấc bổng anh lên, Lạc Tự không khỏi khâm phục sức lực của cậu.
… Trẻ trung thật là tốt.
Không đúng, mình cũng còn trẻ mà! Phải tranh thủ tập luyện, lấy Cố Tiêu Duy làm mục tiêu phấn đấu!
Sau khi Lạc Tự lên bờ, Cố Tiêu Duy mới trèo lên theo.
Anh chống hai tay lên thành bể nước, dòng nước nhỏ tong tong chảy xuống, hình ảnh ấy ngay cả đàn ông nhìn thấy cũng phải ghen tị.
Lạc Tự vốn định nằm nghỉ thêm một lát xuống đất, nếu không có ai gọi chắc anh đã ngã lăn ra ngủ luôn rồi.
“Muốn nghỉ thì cũng không thể nghỉ ở đây.”
Cố Tiêu Duy cúi người xuống, vòng tay qua eo Lạc Tự, dùng một chút lực đã đỡ anh đứng dậy.
“Cậu… cậu sao vẫn còn khỏe thế…”
Lạc Tự dứt khoát để nửa người tựa hẳn vào Cố Tiêu Duy.
“Bây giờ cũng không tính là khỏe lắm.”
Lạc Tự ngẩn người: “Vậy thế nào mới gọi là khỏe?”
“Là có thể bế ngang anh lên. Đàn anh, hay là để tôi thử nhé?”
Tay Lạc Tự vẫn đang đặt trên vai cậu. Trong khoảnh khắc ấy, anh không chắc đối phương đang đùa hay nói thật.
“Đương nhiên là không thể thử rồi! Nếu… nếu thật sự bị cậu bế ngang lên… thì danh tiếng lừng lẫy của tôi trong đoàn phim xem như tan tành! Đến cơm hộp cũng ngại đi lấy!”
Cố Tiêu Duy không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng Lạc Tự hình như nhìn thấy trong mắt cậu có nụ cười ranh mãnh “Tôi chỉ trêu thôi”?
Tiểu Cầm xách theo nước gừng, ôm chăn chạy đến, gọi to: “Anh Cố! Anh Cố!”
Nhân viên bên cạnh nhận lấy nước gừng từ tay Tiểu Cầm, giúp cô ấy rót ra.
Tiểu Cầm nhanh nhẹn nhảy lên, đắp chăn cho Cố Tiêu Duy.
Cô ấy đang định lấy một chiếc khác để đắp cho Lạc Tự, thì thấy Cố Tiêu Duy cầm lấy hai góc chăn, bước đến ôm Lạc Tự vào lòng, chiếc chăn trùm lấy cả hai người.
Lạc Tự đang xoa cánh tay, bất ngờ rơi vào một vòng tay ấm áp, lưng lạnh cũng được chăn mềm phủ lên. Anh ngẩng đầu lên, thì chạm ngay phải ánh mắt của Cố Tiêu Duy.
“…Cảm ơn.”
Chiều cao hai người không chênh lệch nhiều, nhưng trong tư thế ôm này, Lạc Tự nhận ra đối phương hoàn toàn có thể bao bọc lấy mình.
Mũi Lạc Tự gần như chạm vào mũi Cố Tiêu Duy, anh cứ nghĩ cậu sẽ ngả ra sau một chút, nhưng không ngờ Cố Tiêu Duy lại nghiêng mặt sang, môi khẽ hé, có xu hướng đến gần, khiến Lạc Tự thoáng có cảm giác cậu sắp hôn mình.
Nhưng Cố Tiêu Duy lại dừng lại, cụp mắt nhìn Lạc Tự sâu thẳm.
“Không cần cảm ơn.” Cố Tiêu Duy nói.
Giọng nói trầm tĩnh thường ngày của cậu, mấy chữ đơn giản lại như que diêm quẹt qua tai Lạc Tự, xoẹt một cái, bùng lên.
Tiểu Cầm lại thêm một lần xác nhận, vị trí của Lạc Tự trong lòng Cố Tiêu Duy quả nhiên không hề đơn giản. Cô ấy vòng ra phía sau Lạc Tự, đắp chăn cho anh.
“Cũng cảm ơn cô nhé, Tiểu Cầm.”
Lạc Tự có chăn rồi, định lùi một bước ra khỏi vòng tay của Cố Tiêu Duy, ai ngờ cậu lại siết nhẹ vòng tay, khiến anh lại đâm vào ngực cậu lần nữa.
“Uống chút nước gừng nóng đi.” Cố Tiêu Duy nhẹ giọng nói.
Ra là kéo gần khoảng cách chỉ để nói chuyện sao?
Cuối cùng hai người cũng tách ra. Giọng nói của Cố Tiêu Duy vẫn vọng bên tai anh, khiến không khí như rung động theo. Lạc Tự tự hỏi có phải trong tai mình vẫn còn nước chưa ra hết không, nếu không tại sao đầu óc lại như bị tắc nghẽn, chẳng thể suy nghĩ nổi.
Tiểu Cầm đưa bát nước gừng tới, cuối cùng Lạc Tự cũng thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng của Cố Tiêu Duy.
Anh có chút bực bội, Lạc Tự à Lạc Tự, sao mày lại giống như một thằng ngốc chưa từng trải sự đời thế hả? Chỉ cần Cố Tiêu Duy hơi đến gần là mày chẳng biết phải đối phó thế nào à?
Dù địa vị cậu có cao, diễn xuất có giỏi đến đâu thì cũng chỉ là một người bình thường, có một đôi mắt và một cái miệng, không phải yêu ma quỷ quái gì cả, Lạc Tự, mày sợ cái gì chứ?
Anh thổi thổi bát nước gừng, liếc mắt nhìn Cố Tiêu Duy đang đứng cách đó không xa. Tiểu Đinh đang nói gì đó với cậu, cậu gật đầu, sau đó lại nhìn về phía Lạc Tự.
Lạc Tự điều chỉnh lại tâm trạng, bình thản nhìn thẳng vào mắt cậu.
Lần sau… nếu tên này lại đến gần như vậy, anh sẽ nhập vào vai Bạch Dĩnh, dùng khí thế của mình ép ngược lại cậu.
Dù Nghiêm Dã có thân phận gì, thì Bạch Dĩnh vẫn là “sếp” của cậu.
Uống hết nước gừng, cơ thể cũng ấm lên.
Tiểu Đinh đến báo họ phải tiếp tục quay cảnh kế tiếp, là đoạn hội thoại sau khi Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã thoát chết, Bạch Dĩnh hoàn toàn tin tưởng Nghiêm Dã.
Cả hai người vẫn còn ướt đẫm, người đến cứu hộ lái xe ngang qua một cửa hàng tiện lợi, Bạch Dĩnh xuống xe mua một bao thuốc, rồi cùng Nghiêm Dã ngồi trước cửa tiệm vừa hút thuốc vừa trò chuyện, cũng coi như là lần duy nhất trong cả bộ phim họ có được một cuộc nói chuyện gần gũi, chân thành nhất.
Vì trạng thái mệt mỏi sau khi vật lộn dưới nước của Lạc Tự và Cố Tiêu Duy rất phù hợp với kịch bản, đạo diễn Lâm tranh thủ cho họ quay luôn cảnh này mà không cần thay đồ.
Ánh đèn từ cửa hàng tiện lợi hắt qua lớp kính chiếu xuống bậc thềm bên ngoài.
Nghiêm Dã cầm một bao thuốc, chậm rãi bước đến trước mặt Bạch Dĩnh, không khách khí quăng đại cho anh.
“Sếp, thuốc của anh đây.”
Cái kiểu tùy tiện này lại chính là minh chứng cho sự thay đổi trong mối quan hệ giữa Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh, từ sự nịnh bợ giả tạo mà ai cũng nhìn ra, đến giờ ngay cả giả vờ cũng lười, một thái độ tùy tiện, hoàn toàn là vì Bạch Dĩnh xem trọng cậu.
Bạch Dĩnh khẽ kéo khóe miệng cười, mang theo vẻ mệt mỏi và thản nhiên với mọi chuyện trên đời: “Chắc mày cũng nghe rồi, mẹ tao từng làm tiếp rượu trong quán bar, Bạch Trọng Hành trong một lần vui vẻ đã qua đêm với bà ấy, kết quả là có tao. Nhưng ông ta không coi trọng mẹ tao, cũng chẳng đoái hoài gì đến hai mẹ con tao. Sau này mẹ tao dính vào những thứ không nên dính, rồi tự hủy hoại bản thân mình.”
Đây là lý do vì sao Bạch Dĩnh tuyệt đối không cho đàn em dính vào m* t**.
“Vài năm sau, Bạch Trọng Hành cuối cùng cũng tìm được mối tình khắc cốt ghi tâm của ông ta, người phụ nữ đó cũng sinh cho ông ta một đứa con trai. Ông ta giấu hai mẹ con họ như báu vật, gần như không ai biết họ tồn tại. Tao bị ông ta đưa về, ông ta nói với mọi người tao là con trai của ông ta, nghe có vẻ oai thật đấy… nhưng rồi kẻ thù của ông ta lại đến tìm tao trả thù, những chuyện làm ăn bẩn thỉu cũng đổ lên đầu tao… Còn ông ta thì đưa người phụ nữ kia và con của bà ta ra nước ngoài, sống cuộc đời nhàn nhã nhất, tiêu tiền mà tao phải bán mạng kiếm được, để cho bà ta sống sung sướng, cho con trai thật sự của ông ta học trường danh tiếng, học y, sắp xếp sẵn một tương lai rực rỡ…”
Lời thoại này khiến tất cả những người đang theo dõi cảnh này lần đầu tiên cảm nhận được sự đồng cảm sâu sắc với nhân vật Bạch Dĩnh.
Lời của Bạch Dĩnh nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng cả con người lại mang một cảm giác chán đời, như thể chẳng quan tâm đến việc mình sẽ bị xóa sổ lúc nào.
Bạch Dĩnh là công cụ kiếm tiền của Bạch Trọng Hành, là lá chắn cho ông ta, còn vợ con mà ông ta yêu thương thì cứ thế hút máu Bạch Dĩnh cho đến khi anh chết rục trong vũng bùn.
Giống như ngoài đời thật, Lạc Tự đối với Bạc Văn Viễn, bị lợi dụng hết giá trị rồi thì bị vứt sang một bên, mặc kệ sống chết.
Có lẽ Bạch Dĩnh từng tha thiết khao khát được công nhận và tình thân từ bố mình, còn Lạc Tự cũng từng nghĩ Bạc Văn Viễn là người anh em có thể cùng mình vượt qua mọi sóng gió.
Họ không phải bị lừa, mà là dù biết rõ mình bị lợi dụng, vẫn tự nguyện bước vào kịch bản của đối phương.
Giọng Bạch Dĩnh như bị một sức mạnh vô hình bóp nghẹt, nhưng dù đau đến mấy, anh vẫn muốn cất lên tiếng nói thuộc về chính mình.
“Sếp, anh muốn em làm gì?” Nghiêm Dã hỏi.
Lần đầu tiên, anh nhận ra Cố Tiêu Duy trong hiện thực và Nghiêm Dã trong kịch bản đã hòa làm một. Họ là sự cứu rỗi duy nhất trong thế giới tăm tối này, là món quà mà số phận ban tặng, hứa hẹn một tương lai có thể không bao giờ thành hiện thực.
Bạch Dĩnh khàn giọng, nhưng từng từ đều rõ ràng, mạnh mẽ: “Dù mày có phải cảnh sát hay không, hãy nhìn xem bầu trời này có phải tối đen đến mức ngay cả một ngôi sao cũng không thể lóe sáng được không? Tao muốn mày đâm thủng bầu trời đen kịt đó, đập tan mọi quy tắc của Bạch Trọng Hành… để tao được thấy màu sắc bên ngoài bầu trời.”
Nghiêm Dã chạm điếu thuốc vào nhau, không đồng ý cũng không từ chối.
Hai người không nói gì, cho đến khi điếu thuốc trên tay đã cháy quá nửa, đạo diễn mới hô “Cắt”.
Lâm Việt đứng dậy, là người đầu tiên vỗ tay. Những nhân viên làm việc ca đêm cũng vỗ tay theo.
“Hôm nay mọi người diễn rất tốt. Tối nay quay thêm cảnh đêm cũng vất vả lắm rồi! Giờ đã ba giờ sáng rồi, nếu còn bắt mọi người quay cảnh ban ngày thì đúng là không nhân đạo! Nghỉ một ngày đi, nghỉ ngơi dưỡng sức cho tốt!”
Nhân viên và các diễn viên khác reo hò vui vẻ.
Lạc Tự thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới cảm thấy lạnh, hắt hơi liên tiếp mấy cái.
Rất nhanh, trên vai anh được phủ một tấm chăn, một cốc nước gừng nóng được đưa đến. Không cần quay sang nhìn, Lạc Tự cũng biết là Cố Tiêu Duy.
“Cảm ơn.” Lạc Tự ôm chiếc cốc sắt nhỏ, nhẹ nhàng thổi. Anh đã chịu không ít ánh mắt lạnh lùng trong giới giải trí này, ngoài chị Thôi, có lẽ Cố Tiêu Duy là người duy nhất ấm áp và chu đáo với anh.
“Anh còn định về phòng mình không?” Cố Tiêu Duy hỏi.
“Ừ. Cho tôi mượn tấm chăn này để khoác về phòng nhé.” Lạc Tự nói.
“Bây giờ anh về, lại phải tắm, phải thay đồ, còn phải sấy tóc, sẽ đánh thức Phương Tần đấy.”
Lời nhắc của Cố Tiêu Duy khiến Lạc Tự chợt nhớ đến Phương Tần. Giờ mà về, chắc chắn sẽ đánh thức cậu ấy, còn ảnh hưởng đến trạng thái quay phim ngày mai của cậu ấy.
“Về phòng tôi đi.” Cố Tiêu Duy nói nhẹ nhàng.
Tim Lạc Tự khẽ run lên, sao anh lại cảm thấy Cố Tiêu Duy như đang cầu xin anh vậy?
“Không hay đâu, hay là để tôi hỏi xem…”
“Tôi sẽ không để ai truyền tin đồn lên mạng, cũng sẽ không để ai mắng anh.” Cố Tiêu Duy nói.
Giọng cậu không nặng, nhưng rất chắc chắn.
“Tôi còn bảo Tiểu Cầm chuẩn bị chút đồ ăn. Quay cả đêm rồi, anh cũng nên ăn chút gì đó nóng chứ? Hơn nữa…”
“Hơn nữa sao?”
“Đồ ngủ của anh vẫn còn ở phòng tôi.” Cố Tiêu Duy nói.
Lạc Tự không ngờ mọi chuyện đã được Cố Tiêu Duy sắp đặt sẵn, nếu từ chối thì cảm thấy vô cùng tội lỗi.
“Được… được rồi.”
Anh cúi đầu suốt đường đi, không phải vì sợ bị chụp ảnh khi vào phòng của Cố Tiêu Duy, mà là không muốn tiếp tục dựa vào độ nổi tiếng của người ta, lỡ để anti-fan của mình và fan của Cố Tiêu Duy gây chiến thì lại phiền phức.
Nhưng khi quay phim cùng nhau mà ăn ý đến vậy, Lạc Tự biết mình nên tiếp xúc và thảo luận nhiều hơn với Cố Tiêu Duy để giữ vững sự ăn ý này.
Lúc này trong khu vực quay phim cũng không còn nhiều người, người quay đêm đã đi nghỉ, người quay ban ngày thì còn hơn nửa tiếng nữa mới thức dậy.
“Đàn anh, là tôi khiến anh không thể ngẩng cao đầu sao?” Cố Tiêu Duy đột nhiên dừng lại.
Lạc Tự suýt chút nữa đâm vào lưng cậu: “Sao có thể chứ?”
“Vậy thì xin anh đừng cúi đầu.” Cố Tiêu Duy quay đầu lại, cúi xuống nhìn anh, nghiêm túc muốn nhìn thẳng vào mắt Lạc Tự.
Tim Lạc Tự lại thấy ấm áp, cười nhẹ một cái, ngẩng đầu lên.
Chỉ cần hai người trong sáng, những lời bàn tán ngoài kia cũng chẳng đáng bận tâm.
Cố Tiêu Duy mở cửa phòng. Cậu ở phòng giường đôi, diện tích không lớn lắm, bố cục cũng giống với phòng của Lạc Tự. Là nam chính và diễn viên có độ nổi tiếng nhất của phim này, nhưng Cố Tiêu Duy lại chẳng được hưởng đặc quyền gì.
Trong phòng rất gọn gàng, quần áo của cậu cũng được treo ngăn nắp trong tủ.
Ngược lại, Lạc Tự tuy người không còn ướt sũng nữa, nhưng đứng cũng không yên, ngồi cũng chẳng được, sợ làm bẩn sofa trong phòng của Cố Tiêu Duy.
Cố Tiêu Duy mở cửa phòng tắm, bỏ đồ ngủ của Lạc Tự vào túi chống nước đựng quần áo thay, còn treo lên một chiếc khăn tắm màu xanh đậm, nhìn qua là biết không phải khăn của khách sạn mà là của riêng cậu.
“Anh mau vào tắm đi, khăn tắm đó là của tôi, mới thay hôm nay. Anh tắm xong đừng dùng khăn của khách sạn, dùng cái đó nhé.”
Lạc Tự nhìn qua một cái, dù có muốn dùng khăn khác… cũng chẳng còn cái nào.
Chỗ ở trong phim trường không thể so sánh với khách sạn lớn, khăn tắm dù mỗi ngày đều có người đến thay nhưng chất liệu rất cứng, chứa nhiều clo, dễ gây kích ứng da. Phương Tần đều dùng chúng để lót dưới sàn phòng tắm chống trơn trượt.
Có lẽ vì Cố Tiêu Duy chưa từng dùng khăn tắm do khách sạn cung cấp nên đều để nhân viên dọn phòng mang đi. Trong phòng tắm, ngoài đồ của Cố Tiêu Duy thì hầu như không thấy vật dụng nào của khách sạn.
“Hay là cậu vào tắm trước đi? Người cậu cũng ướt mà.”
“Tôi không sao.” Cố Tiêu Duy khẽ cười: “Tóc anh dài hơn tôi, dễ bị cảm hơn.”
Nói xong, Cố Tiêu Duy đẩy Lạc Tự vào phòng tắm.
Không để Cố Tiêu Duy đợi lâu, Lạc Tự vội vàng c** đ* ướt ra, tắm một cách nhanh chóng như đang chiến đấu.
Bôi sữa tắm, gội đầu, làm liền một mạch.
Tiểu Cầm đặt cháo nóng và vài món ăn kèm đã dặn trước đó xuống, rồi để cái túi giặt đồ chuyên dụng bên cạnh phòng tắm.
Tắm xong, Lạc Tự kéo chiếc khăn tắm màu xanh đậm xuống để lau người, chợt nghĩ không biết lát nữa Cố Tiêu Duy có phải dùng cái khăn anh vừa dùng không? Cậu còn cái khăn sạch khác không?
Đột nhiên anh thấy hối hận vì đã dùng nó lau tóc, làm khăn bị ướt sũng.
“Tiêu Duy, cái khăn tắm này tôi dùng rồi, để đâu bây giờ? Anh còn khăn khác để thay không?” Lạc Tự vừa bước ra vừa hỏi.
Cố Tiêu Duy hơi khựng lại một chút, khiến Lạc Tự bỗng cảm thấy mình gọi thẳng tên cậu mà bỏ họ như vậy có hơi đường đột.
Chỉ là anh cảm thấy mối quan hệ giữa mình và Cố Tiêu Duy đã thân thiết hơn hồi thử vai, nếu gọi đầy đủ là “Cố Tiêu Duy” thì hơi khách sáo, gọi “thầy Cố” thì lại quá trang trọng.
Không ngờ Cố Tiêu Duy lại nói: “Đàn anh, lâu lắm rồi không ai gọi thẳng tên tôi, nghe hay lắm.”
“Hả?” Lạc Tự sững người, nghĩ bụng, may mà Cố Tiêu Duy là kiểu người đam mê diễn xuất, kiếp trước hơn ba mươi tuổi vẫn còn theo phong cách cấm dục, chứ nếu cậu mà chỉ hơi thân thiện một chút, chỉ cần khen một câu “tên cậu hay thật”, thì e là đến nữ thần cũng khó lòng chịu nổi.
Cố Tiêu Duy lại nói: “Khăn tắm cứ treo trong đó là được. Quần áo thay ra thì bỏ vào túi giặt đó, Tiểu Cầm sẽ mang đi giặt.”
“Không… không sao, tôi có thể tự giặt.” Lạc Tự vừa rồi vội nhét hết quần áo ướt của mình vào túi, giờ thấy cả q**n l*t cũng nằm trong đó, anh muốn lấy riêng ra, nhưng lại thấy Cố Tiêu Duy như đang nhìn mình.
Lấy… hay là không lấy đây?
Ai ngờ lúc anh còn đang do dự, Cố Tiêu Duy đã bước đến bên cạnh anh, ngồi xuống, hất cằm ra hiệu về phía mảnh vải nhỏ nhăn nhúm, giọng mang theo chút ý cười: “Cái nhỏ nhất đó, nếu đàn anh ngại thì có thể lấy ra.”
Tai Lạc Tự như ù đi, mặt nóng rực như phát sốt.
Người này thật sự không cố ý sao?
Anh rút nó ra, nhưng lại không biết giấu vào đâu.
Cố Tiêu Duy lấy một cái móc treo ra: “Tiểu Cầm có chuẩn bị máy sấy đồ mini. Đồ của tôi và của anh có thể sấy chung, còn có chức năng khử trùng nữa.”
“Sấy chung” cái gì chứ… Lạc Tự cảm thấy mặt mình chắc đỏ mãi không hết.
Hai cái quần sấy chung, hình ảnh đó thật vừa kỳ lạ, vừa… mang màu sắc mờ ám.
Tâm không tạp niệm, vạn tà lui tán! Lạc Tự, Cố Tiêu Duy là người đàng hoàng, mau xóa mấy hình ảnh đó ra khỏi đầu đi!
“Tôi đi tắm đây. Trên bàn có cháo, anh tranh thủ ăn khi còn nóng nhé.”
Nói xong, Cố Tiêu Duy vào phòng tắm.
Lạc Tự không ăn cháo ngay, anh vẫn muốn đợi Cố Tiêu Duy ra cùng ăn. Nếu không thì lát nữa sẽ thành ăn đồ thừa của mình mất.
Anh ngồi trên mép giường, dùng máy sấy sấy tóc.
Có người gõ cửa, Lạc Tự cảnh giác hỏi là ai, không ngờ là Tiểu Cầm quay lại.
Cô ấy đến lấy quần áo bọn họ thay ra để mang đi giặt khô, cái búi tóc tròn nhỏ trên đỉnh đầu cô ấy trông thật mềm mại, khiến người ta muốn véo một cái.
“Anh Cố vừa mới vào tắm ạ?”
Lạc Tự nhìn về phía phòng tắm: “Chắc cũng được vài phút rồi, tóc tôi sắp khô rồi đây.”
“Hả? Sao còn chưa ra nhỉ… Tôi đợi anh ấy một lát. Anh Lạc cứ tự nhiên nha!” Tiểu Cầm nhìn quanh rồi ngồi xuống ghế sofa chơi điện thoại.
Lạc Tự nghĩ, đúng là tắm hơi lâu thật, nhưng đó cũng là quyền của Cố Tiêu Duy.
Hai người ngồi im như thế cũng có chút ngượng ngùng, may mà tính Tiểu Cầm hòa đồng, Lạc Tự tiện thể trò chuyện với cô ấy.
“Bình thường Cố Tiêu Duy đi quay phim chỉ dẫn theo mỗi mình cô là trợ lý thôi à?”
Tiểu Cầm cười: “Tôi là con gái, cũng hơi bất tiện. Vốn dĩ là anh Thành đi cùng, nhưng trước khi xuất phát thì anh ấy bị chấn thương đầu gối trong lúc tập gym. Vậy là chỉ còn mình tôi đi theo.”
“Không có vệ sĩ hay trợ lý riêng gì à?”
“Anh Cố rất giỏi tự chăm sóc bản thân, cũng không thích có quá nhiều người xung quanh. Ngoài tôi, lần này còn có anh Nham, chuyên gia trang điểm, nhưng anh Nham đi với nhóm khác.”
“Vậy thì cậu ấy đúng là sống rất khiêm tốn.” Lạc Tự nói.
“Vậy thế nào mới là không khiêm tốn?” Tiểu Cầm bật cười: “Giống như mấy ngôi sao nọ kia diễu võ giương oai như hoàng đế xuất cung ấy hả? Chuyên gia trang điểm, người tạo hình còn có cả chính thức và dự bị, thêm cả trợ lý và vệ sĩ, biến thành một đoàn làm phim luôn, mỗi lần có lịch trình đều cần một chiếc xe buýt hạng sang?”
Lạc Tự cũng bị giọng điệu hài hước của cô ấy làm bật cười.
Mấy phút sau, Cố Tiêu Duy vẫn chưa ra.
Hơi nước trong phòng tắm đã tan biến hết, nước lạnh chảy xuống đầu cậu, như thể để xua đi cơn nóng âm ỉ bấy lâu nay.
Lạc Tự nhìn đồng hồ, thấy sắp 4 giờ rưỡi rồi, phải để Tiểu Cầm về nghỉ sớm, nên anh đến trước cửa phòng tắm, gõ nhẹ ba cái: “Tiêu Duy, cậu có để quên gì cần tôi mang vào không?”
Lạc Tự nghi ngờ có lẽ cậu để quên gì đó nên chưa ra được.
Tiếng nước không dừng lại, qua cánh cửa, Lạc Tự như nghe thấy một tiếng thở dài đầy bất đắc dĩ.
Tựa như hơi nóng quẩn quanh trong không gian mãi không tìm được lối thoát, bao lần va vào tường, cuối cùng bị Lạc Tự mở ra một khe hở.
“…Tôi ra ngay đây.” Cố Tiêu Duy nói.
Tiếng nước ngừng lại, Cố Tiêu Duy kéo chiếc khăn tắm mà Lạc Tự đã dùng, trùm lên đầu, phủ kín cả người.