Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng
Vận May Bất Ngờ
Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Có thứ tốt, đương nhiên phải chia sẻ với bạn thân. Nàng chiết ra một nửa, dùng bình đựng rượu loại tốt nhất, rồi sai nha hoàn đưa đến Dịch Vương phủ, nhờ Dịch Vương gia chuyển vào cung cho Phượng Vũ Dao.
Để nhờ vả đối phương, Tịch Vũ Đồng đành cắn răng chia thêm hai lạng nữa cho Dịch Vương gia.
Còn lại ba lạng, Tịch Vũ Đồng vốn không phải người mê rượu, nàng rót ra một ít, phần còn lại thì chia cho Tiểu Đào và Tiểu Hòa đang háo hức chờ đợi.
Đào hoa tửu vốn cần ủ hai tháng, nhưng mỗi lần nàng đều ủ hơn nửa năm, nhờ vậy hương vị càng thêm nồng nàn, say đắm lòng người.
Chẳng biết có phải vì uống quen rồi không mà nàng uống cạn một chén vẫn chưa thấy men say.
Nàng uống xong một chén, lại tự rót thêm chén nữa. Nhưng liếc nhìn sang, Tiểu Đào mới chỉ một chén mà má đã đỏ bừng, hơi ngà ngà say, đến chén thứ hai thì thân hình đã lắc lư, rõ ràng là say mềm rồi.
Nàng có chút dở khóc dở cười, trêu chọc nói: "Ngươi uống rượu này năm năm rồi, sao tửu lượng vẫn kém vậy chứ?"
Tiểu Đào nằm bò ra bàn, khúc khích cười với nàng, "Khặc khặc."
Thấy vậy, Tiểu Hòa bên cạnh không thể chịu nổi nữa, đặt chén rượu xuống: "Tiểu thư, nô tỳ đưa Tiểu Đào về nghỉ ngơi nhé."
"Không sao, cứ để nàng ngủ một lát là được." Tịch Vũ Đồng xua tay, bảo Tiểu Hòa đi lấy áo choàng đắp cho Tiểu Đào, rồi gọi nàng tiếp tục uống rượu cùng mình.
Thêm ba lạng rượu nữa vào bụng, Tịch Vũ Đồng mới cảm thấy hơi men say.
Tiểu Hòa nhìn nàng chén này nối chén kia, rượu đã sắp hết, bèn đứng dậy đặt những món điểm tâm đã chuẩn bị sẵn trước mặt, khuyên nhủ: "Tiểu thư, uống rượu hại thân, người có muốn dùng chút bánh ngọt không ạ?"
Tịch Vũ Đồng chậm chạp quay đầu nhìn nàng, một lúc lâu sau mới đưa tay cầm lấy bánh ngọt, từ từ hỏi: "Tiểu Hòa, người ta nói rượu không say người, người tự say, vậy ngươi say rồi sao?"
Tiểu Hòa lắc đầu: "Tiểu thư say rồi sao ạ?"
Tịch Vũ Đồng lắc đầu, trả bánh ngọt lại: "Ta không có say."
Tiểu Hòa nhìn chiếc bánh ngọt bị đặt lệch ra khỏi đĩa, khóe mắt ánh lên ý cười: "Đúng vậy, tiểu thư không có say. Vậy tiểu thư có muốn ăn chút gì không ạ?"
"Không cần." Chuyện kiếp trước chợt hiện lên trong đầu, Tịch Vũ Đồng cảm thấy đầu óc có chút đau nhức, chống bàn đứng dậy: "Ta đi nghỉ một lát."
Tiểu Hòa biết nàng đã say, cũng không nói gì thêm, đỡ nàng về giường nằm xuống.
Hầu hạ Tịch Vũ Đồng xong, Tiểu Hòa đi ra thì không thấy Tiểu Đào nằm bò trên bàn, giật mình tưởng nàng xảy ra chuyện gì. Đến khi nhìn kỹ, mới thấy cô bé đã lăn xuống gầm bàn, ôm chặt lấy cái ghế ngủ say như chết.
"Đào hoa tửu này lại say người đến vậy sao?"
Nàng bưng bình rượu lên, rót ra chén cuối cùng, uống một hơi cạn sạch. Vẫn không cảm thấy men say, nàng cúi đầu nhìn Tiểu Đào đang say mềm như bùn nhão, nghi ngờ không biết có phải cả hai đã uống cùng một loại rượu không.
Hoàn hồn, nàng đưa tay vỗ vỗ má Tiểu Đào, cố gắng gọi nàng tỉnh lại: "Tiểu Đào, về phòng nào."
Tiểu Đào mở mắt nhìn nàng một cái, rồi buông ghế ra, vứt xuống đất: "Ta say rồi, không nhúc nhích nổi."
Tiểu Hòa:…!
"Dậy nào." Tiểu Hòa kéo cánh tay Tiểu Đào muốn kéo nàng dậy, nhưng phải dùng hết sức mới kéo được, khiến nàng loạng choạng suýt ngã.
Tiểu Đào say rượu không những không thấy hổ thẹn, trái lại còn nhếch miệng cười với nàng, rồi "khúc khích" hai tiếng.
Tiểu Hòa nghe thấy thế, sắc mặt lập tức tối sầm. Nhìn quanh không có nha hoàn nào, nàng liền trực tiếp nắm lấy đai lưng của Tiểu Đào, dùng sức nhấc bổng lên, rồi vác nàng đi.
Hai người uống không nhiều, chỉ sau một nén nhang là tỉnh lại.
Chỉ là Tịch Vũ Đồng cảm thấy đầu óc hơi đau nhức, bảo Tiểu Hòa xoa bóp một chút thì đỡ hơn, rồi hỏi: "Tiểu Đào đâu rồi?"
"Tiểu Đào say rượu tỉnh lại thấy trong người không thoải mái, nhờ nô tỳ xin nghỉ nửa ngày giúp nàng." Vẻ mặt Tiểu Hòa không hề lộ vẻ gì, hoàn toàn không nói rằng chính vì nàng vác Tiểu Đào về mà cô bé bị đau bụng.
Tịch Vũ Đồng gật đầu xem như đã hiểu, gọi Tiểu Hòa hầu hạ mình tắm rửa.
Tiểu Hòa chuẩn bị chậu nước, hỏi: "Tiểu thư có vẻ không vui, người có muốn ra ngoài dạo chơi một chút không ạ?"
Tịch Vũ Đồng suy nghĩ, ngồi mãi trong phòng cũng chẳng kiếm được tiền bạc, liền gật đầu.
*
Vết thương trên đầu nàng vẫn chưa khỏi hẳn, nếu phụ thân biết thì chắc chắn sẽ bị một trận giáo huấn. Suy nghĩ một chút, nàng dẫn Tiểu Hòa đi ra từ cửa sau. Nhưng vừa ra đến, nàng đã thấy có điều bất thường.
Từ cửa sau đi ra là một con đường, ngày thường luôn có tiểu thương rao bán đồ đạc ồn ào, nhưng hôm nay lại không một bóng người.
Tiểu Hòa thấy nàng nhìn trước ngó sau, lòng bàn chân như nhấc lên: "Tiểu thư, có chuyện gì vậy ạ?"
Tịch Vũ Đồng đi đến đối diện, phát hiện trên mặt đất trống có một ít lá rau úa đã được hái bỏ, cùng với vài vảy cá. Rõ ràng là các tiểu thương hôm nay đã từng đến, nàng càng thêm nghi hoặc: "Các tiểu thương đâu cả rồi?"
Tiểu Hòa suy nghĩ một chút: "Chắc là bán hết đồ rồi về nhà cả rồi ạ."
Cũng chỉ có thể giải thích như vậy, nếu không trời quang mây tạnh thế này, tiểu thương lại sao không mở cửa buôn bán?
Dù tự an ủi như vậy, nhưng trong lòng Tịch Vũ Đồng vẫn cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Nàng liếc nhìn quanh rồi xoay người rẽ phải đi tiếp.
Thấy nàng cuối cùng cũng đi rồi, Tiểu Hòa thở phào nhẹ nhõm, đi theo sau.
Đến khúc quanh, đột nhiên Tịch Vũ Đồng nghe thấy trên trời truyền đến một tiếng "Cạc cạc". Theo bản năng nàng dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên, đúng lúc thấy một con chim lông trắng đen xen kẽ bay qua, rồi có vật gì đó rơi xuống.
Tiểu Hòa thấy vật đó sắp rơi trúng nàng, thầm mắng một tiếng, nhanh tay lẹ mắt kéo nàng lùi lại hai bước. Đứng vững rồi, nàng hỏi: "Tiểu thư, người không sao chứ ạ?"
"Không sao." Tịch Vũ Đồng xua tay. Ngẩng đầu nhìn lại thì con chim đen đã biến mất, nàng hơi nghi hoặc nhìn về phía vật rơi xuống cách đó không xa: "Vừa rồi đó là Ô Nha* sao?"
(*) Ô Nha: con quạ đen
"Hình như là Hỉ Thước.
Nô tỳ từng nghe người ta nói, có một mảng lông trắng chính là Hỉ Thước, còn Ô Nha thì đại thể toàn thân đen kịt." Tiểu Hòa nói thêm: "Tiểu thư, ra ngoài mà thấy Hỉ Thước, chứng tỏ vận may của người sắp đến rồi đấy ạ."
Tịch Vũ Đồng tuy cảm thấy không thể tin, nhưng vẫn bật cười: "Đúng là ngươi lanh lợi."
Tiểu Hòa cười cười: "Tiểu thư, nô tỳ đi xem xem trong vật kia có gì, người chờ một chút ạ."
Tịch Vũ Đồng gật đầu.
Tiểu Hòa mở miệng túi ra, sau đó kinh hãi kêu lên: "Tiểu thư, người mau đến xem!"
Tịch Vũ Đồng bước tới, vừa ghé đầu nhìn vào, liền phát hiện bên trong toàn là vàng lá.
Hai người đếm, phát hiện bên trong có gần trăm viên vàng lá, tương đương với một trăm lạng hoàng kim, quả là một khoản tiền từ trên trời rơi xuống.
Tiểu Hòa nhân cơ hội nói: "Tiểu thư, người vừa mới than thiếu tiền, Hỉ Thước liền mang đến cho người trăm lạng vàng. Đây đúng là tài vận rồi ạ!"
Tịch Vũ Đồng tuy có chút động lòng, nhưng lo lắng đó có thể là của ai đó làm rơi, nàng lắc đầu: "Nhiều vàng lá như vậy, không thể tự nhiên xuất hiện được.
Nếu là tiền người khác dùng để giải quyết chuyện gì đó, chúng ta nhặt đi thì thật là có tội.
Đúng rồi, mất nhiều vàng lá như vậy chắc chắn họ sẽ quay lại tìm. Ngươi cùng ta xem thử có ai đến tìm kiếm không."
Tiểu Hòa lo lắng sẽ lộ sơ hở, không dám khuyên can nữa mà chỉ đi theo nàng.
Nhưng hai người đợi đến tận tối mịt, vẫn không thấy ai đến tìm tiền bạc.
Chưa nói đến người đến tìm tiền, ngay cả người qua đường cũng không có một ai. Hỏi thăm kỹ mới biết, phía trước giao lộ đang sửa đường, con ngõ nhỏ này sau buổi trưa cả ngày đều không có ai đi qua.
Tiểu Hòa nhân cơ hội nói: "Tiểu thư, đây là Hỉ Thước báo điềm lành, người cứ nhận lấy đi ạ."
Trong lòng Tịch Vũ Đồng vẫn cảm thấy không ổn, nhưng bây giờ cũng không có cách nào tốt hơn, đành tạm thời nhận lấy, cùng Tiểu Hòa quay về.
Nàng vừa bước vào sân, liền bị Tiểu Đào kéo vào phòng: "Tiểu thư, người mau vào xem một chút!"
Tịch Vũ Đồng cảm thấy kỳ lạ: "Ngươi không phải xin nghỉ nửa ngày sao? Giờ đã không sao rồi à?"
Lúc này tinh thần Tiểu Đào đã tốt hơn nhiều, vẻ mặt tươi cười: "Nô tỳ vốn đang nghỉ ngơi, nhưng nghe thấy Hỉ Thước kêu to bèn đi ra xem. Ai ngờ con Hỉ Thước kia lại bay vào phòng tiểu thư từ cửa sổ."
"Lại là Hỉ Thước sao?"
Tịch Vũ Đồng cảm thấy kỳ lạ, cùng Tiểu Đào đi vào phòng, nhanh chóng đến bên bàn trang điểm.
Tiểu Đào chỉ vào chiếc hộp gỗ Yên Chi bên cạnh: "Tiểu thư, người xem, chính là chiếc hộp này.
Sau khi con Hỉ Thước bay vào, nô tỳ đuổi nó ra ngoài, rồi phát hiện trên ngăn tủ của người có một chiếc hộp kỳ lạ.
Đây là của tiểu thư đặt ở đây sao ạ?"
Tiểu Đào ngày thường cũng giúp Tịch Vũ Đồng trang điểm, thay đồ, đương nhiên rất quen thuộc với những vật trên bàn. Thấy một chiếc hộp lạ trong phòng, nàng có chút nghi vấn, nhưng cũng lo đó là đồ của Tịch Vũ Đồng nên không dám mở ra, mãi đến khi Tịch Vũ Đồng trở về mới không kiềm chế được.
Tiểu Hòa vội vàng nói: "Nô tỳ nhớ trước khi ra ngoài, trên bàn vẫn không có gì cả. Lẽ nào đây lại là do Hỉ Thước mang tới?"
Tịch Vũ Đồng cau mày, do dự cầm chiếc hộp lên.
Chiếc hộp này không nhỏ, to bằng lòng bàn tay, cầm lên còn thấy hơi nặng. Nàng đành đặt xuống rồi mở ra.
Dưới ánh nến, thứ màu vàng rực rỡ bên trong lấp lánh chói mắt, khiến mấy người lóa cả mắt.
---
Chú thích:
Chim Hỉ Thước:
.