Phiền phức ngày khai trương

Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng

Phiền phức ngày khai trương

Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kỳ hạn ba ngày sắp đến.
Tịch Vũ Đồng cùng Tiểu Hòa và vài người khác đã có mặt ở cửa hàng từ rất sớm để chuẩn bị.
Đây là lần đầu tiên nàng mở cửa tiệm, mọi thứ đều còn bỡ ngỡ. Dù đã cố gắng học hỏi nhưng kiến thức cứ lọt tai này sang tai khác, cuối cùng chẳng đọng lại được chữ nào. Nàng đành phải theo sát Tiểu Hòa để xem cách sắp xếp công việc.
Nửa canh giờ sau, mọi việc cần phân phó đều đã xong xuôi. Nhìn các nha hoàn ai nấy đều hăng hái đứng vào vị trí của mình, Tịch Vũ Đồng thở dài: "Nếu không có Tiểu Hòa giúp đỡ quán xuyến, ta thực sự sẽ luống cuống tay chân mất."
Nàng vừa dứt lời, Tiểu Đào đang ôm một chiếc hộp lớn đi vào cửa hàng nghe thấy tất cả, liền chen miệng nói: "Tiểu thư, ta cũng có giúp mà, người không thể chỉ khen mỗi Tiểu Hòa được. Dù nàng ấy giúp những việc khó khăn hơn nhưng cũng chỉ hơn ta một chút thôi chứ!"
"Vâng vâng vâng." Tịch Vũ Đồng bị nàng nói một tràng liền không còn phiền muộn nữa, hỏi: "Ta không phải đã bảo ngươi đi mời Doãn tỷ tỷ đến sao, sao giờ lại chỉ có một mình ngươi quay về thế này?"
"Nô tỳ vẫn chưa gặp được Doãn tiểu thư. Nha hoàn nhà nàng ấy nói Doãn tiểu thư vẫn chưa khỏi bệnh hoàn toàn, e rằng không thể đến được ạ."
Tiểu Đào từ trong lòng móc ra một chiếc hộp đưa cho nàng, cười tủm tỉm nói: "Tuy Doãn tiểu thư không đến được, nhưng đã gửi một món quà tặng tiểu thư, còn hẹn khi nào khỏi bệnh sẽ ghé lại mua vài món gốm sứ về trưng bày ạ."
Chiếc hộp gỗ chỉ to bằng bàn tay, trên nắp khắc hình chim Đại Điểu nhưng được làm rất sống động, cứ như chỉ một giây nữa là sẽ bay vút lên trời vậy.
Khi đưa lại gần, Tịch Vũ Đồng ngửi thấy một làn hương khói nhẹ nhàng từ hộp gỗ thoảng ra, trong lòng hơi lấy làm lạ. Nàng mở ra, nhìn thấy vật bên trong liền hiểu ngay.
Tiểu Đào không biết bên trong có gì, ngước mắt nhìn lên, phát hiện trong hộp gỗ đặt một lá bùa hộ mệnh, nhất thời kinh ngạc: "Vào ngày tiểu thư khai trương làm ăn, Doãn tiểu thư lại tặng tiểu thư bùa hộ mệnh sao?"
"Lễ mọn lòng thành." Tịch Vũ Đồng cầm bùa hộ mệnh lên, phát hiện bên dưới còn có một tờ giấy. Nàng mở ra, thấy rõ chữ viết bên trong liền bật cười, sau đó đặt bùa hộ mệnh vào trong túi tiền của mình.
"Dù nói là vậy, nhưng nào có ai vào ngày như vậy lại đi tặng bùa hộ mệnh chứ?" Tiểu Đào lẩm bẩm, "Thế này chẳng khác nào nguyền rủa tiểu thư hôm nay sẽ gặp phải phiền phức cả."
Tịch Vũ Đồng liếc nàng một cái: "Doãn tỷ tỷ có ý này hay không ta không biết, nhưng ta lại nghe thấy ngươi đang nói ta hôm nay sẽ gặp phải phiền phức đấy."
"Ta đó là ——" Tiểu Đào nói một hơi, rồi đưa tay vỗ vào lòng bàn tay, cười cầu hòa: "Tiểu thư, nô tỳ vừa nãy không nói gì cả, người đừng để trong lòng nha."
"Ngươi đó." Tịch Vũ Đồng đưa tay chọc chọc vào trán nàng, "Lúc nào cũng không lớn không nhỏ, xem ra cần có người đến quản ngươi mới được."
Nàng vốn chỉ trêu chọc, ai ngờ Tiểu Đào nghe vậy, gương mặt trắng nõn bỗng ửng đỏ, còn đáng yêu hơn cả những đóa hoa đào ngoài kia vài phần: "Tiểu thư người thật xấu, Tiểu Đào không thèm để ý người nữa!" Nàng dậm chân một cái, rồi xoay người đi ra ngoài.
Tịch Vũ Đồng nhìn nàng như vậy, lông mày khẽ cau lại, cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Tiểu Hòa đứng bên cạnh, nhận thấy vẻ mặt của nàng, cười nói: "Tiểu thư thấy lạ sao?"
Tịch Vũ Đồng gật đầu.
Ngày trước nàng cũng không ít lần trêu chọc, nhưng chưa bao giờ thấy Tiểu Đào thẹn thùng đến mức chạy đi như vậy, nhiều nhất cũng chỉ đỏ mặt. Hôm nay nàng ấy lại có vẻ thiếu nữ hoài xuân, đúng là kỳ lạ.
Tiểu Hòa nhất thời thu lại nụ cười, nói: "Tuy rằng nô tỳ nên nói, nhưng chuyện như vậy vẫn là để Tiểu Đào tự mình nói với người thì tốt hơn ạ."
Tịch Vũ Đồng không ngờ Tiểu Hòa lại có một mặt như thế, nhíu mày: "...Ngươi nếu không muốn nói còn hỏi ta làm gì." Không đợi Tiểu Hòa trả lời, nàng liền bật cười: "Ngươi không nói ta cũng đoán được, có phải là cùng người nhà ai nhìn trúng nhau rồi không?"
Nàng nhớ lại kiếp trước cũng gần như vào thời điểm này, có một gã sai vặt đến trong phủ, là người đồng hương của Tiểu Đào. Sau vài lần tiếp xúc, hai người đã nảy sinh tình cảm.
Đến năm sau đính hôn, Tiểu Đào mới kể chuyện này cho nàng nghe.
Phụ mẫu của Tiểu Đào mất sớm, từ nhỏ nàng đã bị người nhà bỏ rơi. Quản gia nhặt được và đưa vào phủ hầu hạ nàng mười mấy năm, cũng giống như một muội muội của nàng. Lúc Tiểu Đào xuất giá, nàng còn bận rộn giúp chuẩn bị của hồi môn.
Tiểu Hòa vốn không hay biết gì, chỉ là một lần tình cờ bắt gặp mới đoán ra. Không ngờ Tịch Vũ Đồng cũng biết, nàng ấy thực sự kinh ngạc: "Tiểu thư cũng biết sao?"
Tịch Vũ Đồng vẫn chưa giải thích: "Nàng ấy có dáng vẻ thiếu nữ hoài xuân như vậy, không biết mới là có vấn đề chứ."
Nàng đã gặp người kia vài lần, thấy anh ta thành thật, trung hậu, đối xử với Tiểu Đào cũng rất tốt. Vì vậy, cho dù chuyện này lặp lại, nàng cũng không có ý định can thiệp vào chuyện của Tiểu Đào.
Thế là, nàng bắt đầu lôi kéo Tiểu Hòa hỏi dò mọi chuyện liên quan đến cửa hàng đồ sứ này.
Nàng thân là chủ tiệm, tuy có thể giao phó mọi chuyện cho Tiểu Hòa, nhưng cũng không thể cái gì cũng không hiểu biết.
Cũng không biết có phải cái miệng của Tiểu Đào đã 'linh nghiệm' không, cửa hàng vừa mới mở cửa đã có phiền phức tìm đến.
***
Sau khi mời người khua chiêng gõ trống, xem như đã chính thức khai trương.
Bách tính đi qua có chút bị thu hút, lục tục kéo vào xem.
Tịch Vũ Đồng từng đưa Tiểu Đào đi điều tra giá cả của các cửa hàng khác, sau đó lại bàn bạc với Tiểu Hòa. Cuối cùng, dựa vào đối tượng khách hàng, nàng chia gốm sứ thành hai loại.
Đồ sứ ở tầng dưới là những món chế tác đơn giản, giá cả không quá cao, để ngay cả dân chúng có điều kiện khá giả cũng có thể mua được.
Còn đồ sứ ở tầng hai đều được làm đặc biệt tinh xảo, hoa văn trên mặt càng trông vô cùng sống động, giá cả tự nhiên cũng cao hơn nhiều. Ít thì vài chục lượng, nhiều thì một hai nghìn lượng đều có.
Khách hàng đến đông hơn so với tưởng tượng, nhân lực ngược lại có vẻ hơi thiếu, Tịch Vũ Đồng cũng phải phụ giúp ghi đơn hàng.
"Tiệm nhỏ như thế này thì có thể bán được thứ gì chứ?"
Khách trong cửa hàng tuy đông nhưng đa số đều nói chuyện nhỏ tiếng nên không ồn ào. Bất ngờ, một âm thanh lớn vang lên, lập tức lọt vào tai mọi người.
Tịch Vũ Đồng ngẩng đầu, thấy Diêu Tiếu Liễu đang dẫn theo mấy vị quan gia tiểu thư (có thể coi là tùy tùng của nàng ta) bước vào. Nàng lập tức đặt sổ sách xuống giao cho Tiểu Hòa, rồi gọi Tiểu Đào lên dặn dò đôi câu. Sau khi thấy đối phương lên lầu, nàng mới bước ra ngoài để đối phó.
"Chim sẻ tuy nhỏ nhưng đủ ngũ tạng. Cửa hàng của ta tuy nhỏ nhưng đồ vật cũng không ít." Dù biết đám người kia lai giả bất thiện (*), nhưng khách đến là khách, Tịch Vũ Đồng không thể gây tranh chấp ngay trước mặt các khách hàng khác. Nàng cười tủm tỉm đón người vào trong: "Chỉ là không biết có lọt nổi mắt xanh của Diêu Nhị tiểu thư không đây."
(*) Lai giả bất thiện: người đến không có ý tốt.
Diêu Tiếu Liễu vì chuyện ở thi hội mà cảm thấy bị nàng làm mất mặt, đã giam mình trong phủ nửa tháng. Trong nửa tháng đó, oán niệm của nàng ta đối với Tịch Vũ Đồng ngày càng chồng chất.
Tình cờ nghe tin Tịch Vũ Đồng mở tiệm gốm sứ, nàng ta liền vội vàng dẫn theo mấy người bạn thân đến đây để xem trò vui.
Không chỉ riêng nàng ta, ngay cả những người khác cũng cảm thấy cửa hàng này thật vô lý. Dù sao đồ sứ không phải muốn có là có ngay được. Nếu muốn mở một tiệm đồ sứ, ít thì phải có mười mấy món, nhiều thì cả trăm món. Ai nấy đều nghĩ Tịch Vũ Đồng chắc phải mang hết đồ trong phủ Thái sư ra đây rồi.
"Tịch tiểu thư, không, phải gọi là Tịch lão bản mới đúng." Diêu Tiếu Liễu che miệng cười, nói nhỏ: "Tịch lão bản, chỗ ngươi bày nhiều đồ sứ như vậy, sẽ không phải là mang toàn bộ đồ trong phủ Thái sư ra đây chứ? Nghĩ kỹ lại, Thái sư cũng thật đáng thương, đã trung niên rồi còn bị nữ nhi phá hết gia sản đến mức này..."
Đụng đến nàng thì sao cũng được, nhưng đụng tới phụ thân của nàng thì tuyệt đối không thể.
Tịch Vũ Đồng trực tiếp ngắt lời nàng ta: "Diêu Nhị tiểu thư, chúng ta ở đây là mở cửa làm ăn, không phải để nghe người khoe khoang thân phận. Nếu không đến xem đồ sứ thì xin mời ra ngoài rẽ phải."
Diêu Tiếu Liễu cứng họng, cười nói: "Ai nói bản tiểu thư không phải đến mua đồ sứ? Tịch lão bản, còn phiền người mang đến đây chút đồ sứ chất lượng cao, đừng đem những món hàng kém chất lượng này đến lừa gạt ta."
Tịch Vũ Đồng vốn đã đoán được nàng ta sẽ nói như vậy, liền xoay người gọi Tiểu Đào mang đồ xuống.
***
"Phượng Hoàng niết bàn này cũng không tệ lắm, nhưng mà thân hình so với cánh còn lớn hơn, có chắc là có thể bay lên nổi không đó?"
"Hồ Điệp này không được, không có thần vận."
"Bể nước ngày hè này không tệ, nhưng hoa sen cũng nhiều quá, nhìn vào làm bản tiểu thư có chút choáng váng đầu. Lưu nhi, mang ra."
Từng món đồ sứ đều bị phê bình đến mức 'thương tích đầy mình'. Tịch Vũ Đồng cũng không tức giận, còn kéo lại Tiểu Đào đang phẫn nộ muốn phản bác.
"Diêu Nhị tiểu thư thừa hưởng ánh mắt tinh tường của Thừa tướng phu nhân, được người kinh thành biết đến, Tiểu Đào ngươi cũng đừng buồn bực." Tịch Vũ Đồng cười híp mắt, nhưng nụ cười đó lại khiến người ta cảm thấy từng tia lạnh lẽo: "Nếu không phải ánh mắt cao, thì làm sao lại từ chối hôn sự từ nhỏ, cho đến tận ngày hôm nay vẫn chưa từng có hôn phối đây? Chẳng phải là muốn một nhà hai họ sao?"
Diêu Đại tiểu thư đã đính hôn cùng Nhị hoàng tử, sau khi gả đi tự nhiên sẽ là Vương phi.
Nhưng sau đó, Nhị hoàng tử được lập làm Thái tử rồi lại bị phế truất. Thừa tướng không cam lòng, đã cố gắng bỏ thuốc để Diêu Tiếu Liễu làm Trắc phi của Phượng Vũ Dịch. May mắn là Phượng Vũ Dịch đã từ chối, nếu không thì Tịch Vũ Đồng thực sự sẽ chán ghét việc phải đối mặt với Diêu Tiếu Liễu này ngày đêm.
Bây giờ mọi chuyện đều chưa phát sinh, Thừa tướng cũng chưa từng nói ra chân tướng vì sao không để Diêu Tiếu Liễu đính hôn. Diêu Tiếu Liễu tự nhiên không hiểu, chỉ nghĩ Tịch Vũ Đồng muốn chế giễu mình, nàng ta lắc lắc đầu: "Ta xem Tịch..."
"Ta muốn ba món đồ sứ này."
Một giọng nói trầm ấm nhưng đầy bá đạo chen vào, sau đó vài bóng người bước vào cửa hàng.
Bách tính nhìn thấy là Phượng Vũ Dịch, vội vàng quỳ xuống: "Thảo dân tham kiến Vương gia."
"Đứng dậy đi, các ngươi cứ làm việc của mình, không cần phải để ý đến bản vương." Phượng Vũ Dịch phất tay, nói: "Vũ Đồng, ta dẫn theo mấy người bạn tốt muốn mua đồ sứ đến, ngươi gọi tiểu nhị dẫn bọn họ lên xem một chút."
Có thể làm bạn tốt của Vương gia, chắc chắn chút tiền mua gốm sứ này không thành vấn đề.
Con ngươi Tịch Vũ Đồng đảo một vòng, một mặt trong lòng tính toán số bạc kiếm được, một mặt gọi Tiểu Hòa đi cùng bọn họ.
Tiểu Hòa thông minh lanh lợi, để nàng ấy tiếp đón những vị công tử tiểu thư con nhà quan này là tốt nhất.
"Vừa rồi ngươi nói Phượng Hoàng này cồng kềnh không bay lên được sao?" Phượng Vũ Dịch cầm lấy một món đồ sứ, "Bản vương nhìn Phượng Hoàng này trông rất sống động, dường như có thể bay ra khỏi đây ấy chứ. Cô nương này, ánh mắt có vẻ không được tốt lắm." Nói xong, chàng lại nhìn về phía Tịch Vũ Đồng: "Lão bản, bản vương muốn món đồ sứ này."
Diêu Tiếu Liễu sắc mặt có chút khó coi, nhưng chỉ trách nàng ta không thể bắt bẻ được Phượng Vũ Dịch, đành phải miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: "Vương gia nói đúng lắm, là mắt thần nữ vụng về."
"Mắt vụng về thì không nên ra ngoài đi dạo để tránh làm người khác e ngại." Phượng Vũ Dịch để tiểu nhị cẩn thận thu dọn hai món đồ sứ còn lại đưa hết về phủ, rồi mới tiếp tục nói: "Nếu cần thái y, bản vương đúng là có thể giúp ngươi một chút."
Nếu thật sự gọi thái y thì tiếng xấu sẽ đồn xa, mặt mũi của nàng ta ở kinh thành sẽ chẳng còn. Nàng ta liền vội vàng lắc đầu: "Tạ ý tốt của Vương gia." Lo lắng nếu tiếp tục ở lại sẽ không chống đỡ nổi, nàng ta còn nói thêm: "Thần nữ nhớ đến gia phụ có việc, xin đi trước một bước."
"Chờ một chút." Phượng Vũ Dịch tiện tay cầm lấy một món đồ sứ ở tầng một, rồi lại cầm bút lông ghi ghi vẽ vẽ lên đơn hàng, mới mở miệng: "Nếu đã đến rồi mà không mua một món đồ sứ nào đã đi, thật có chút không còn gì để nói. Dù sao nếu ngươi không mua, vạn nhất người khác lại nói nữ nhi nhà Thừa tướng đều rảnh rỗi như vậy nên mới ra ngoài gây sự thì không hay chút nào."
Chàng một bộ thái độ tri kỷ, quả thực khiến sắc mặt Diêu Tiếu Liễu lúc xanh lúc tím.
Tầm mắt Diêu Tiếu Liễu cuối cùng dừng lại ở món đồ sứ trên tay Phượng Vũ Dịch, ước chừng đáng giá mấy chục lượng bạc. Nàng ta hít sâu một hơi: "Vương gia nói đúng lắm, vậy thần nữ mua..."
"Vậy mua cái trên tay bổn vương, được không?" Phượng Vũ Dịch nhấc tay giơ món đồ sứ trong tay lên: "Một tay giao tiền một tay giao hàng, sau đó ngươi có thể lập tức trở về."
Diêu Tiếu Liễu sắc mặt trắng bệch.
Vốn nàng ta ra ngoài là để làm Tịch Vũ Đồng mất mặt, thêm vào đó lại đi vội vàng, sao có thể mang theo bạc được?
Hỏi những người còn lại, nhưng mấy vị quan gia tiểu thư bị nàng ta kéo đi tự nhiên cũng không mang theo tiền túi ra ngoài.
Phượng Vũ Dịch nhìn nàng ta một mặt quẫn bách, nhíu mày, cũng không chút thương hương tiếc ngọc: "À, nếu không ngại, bản vương phái mấy tên tùy tùng đưa đồ sứ qua, tiện thể đi cùng ngươi qua Thừa tướng phủ lấy tiền, được không?"
Diêu Tiếu Liếu có thể nói không được sao? Đương nhiên là không thể.
Không những không thể, Diêu Tiếu Liễu còn phải đè nén oán khí trong lòng, nặn ra một nụ cười: "Vậy thì làm phiền Vương gia."
"Không làm phiền." Phượng Vũ Dịch sắp xếp Ám Nhị đi theo, sau đó mới quay lại bên cạnh Tịch Vũ Đồng, dặn dò: "Đối phó người như thế hà tất phải nhiều lời làm gì, trực tiếp lấy ra thân phận của ta là được. Kẻ nào không phục, bảo hắn đến tìm ta."
Tịch Vũ Đồng tự nhiên không thể đáp lời, nhưng vẫn thật lòng cảm tạ đối phương đã giải vây.
Phượng Vũ Dịch cũng không cưỡng cầu, liếc nhìn nàng một chút, nói: "Ta thấy ngươi hẳn là rất bận rộn, hay là để ta đến cùng giúp đỡ đi." Không cho Tịch Vũ Đồng cơ hội từ chối, nói xong chàng liền đi thẳng lên lầu hai.
Tịch Vũ Đồng có chút không yên lòng, phân phó Tiểu Đào ở lại, rồi liền đi theo sau.