Tin Hòa Thân Và Ba Mươi Đại Bản

Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng

Tin Hòa Thân Và Ba Mươi Đại Bản

Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Liễu Thanh Dao cùng Tiểu Hòa rất nhanh đã bàn giao công việc cửa hàng đâu vào đấy, hơn nữa vượt ngoài mong đợi của Tịch Vũ Đồng chính là Liễu Thanh Dao còn bận rộn tìm thêm một nhóm người đến quản lý.
Tịch Vũ Đồng ghé qua xem vài lần, thấy Liễu Thanh Dao làm rất tốt nên không bận tâm nữa, giao toàn quyền quản lý cho đối phương. Dù sao đạo lý đã dùng người thì không nghi ngờ, đã nghi ngờ thì không dùng người, nàng vẫn hiểu rõ.
Tịch Vũ Đồng không hề bận tâm đến việc kinh doanh cửa hàng. Điều nàng quan tâm là làm sao để Phượng Vũ Dịch không mơ thấy đêm động phòng hoa chúc của hai người họ, ít nhất là vào thời điểm hiện tại. Vì vậy, mấy ngày nay nàng đều đúng giờ chạy đến Vương phủ.
Bởi đã hôn trộm một lần, Phượng Vũ Dịch trong lòng có chút chột dạ, chỉ sợ Tịch Vũ Đồng ngày nào đó nhớ ra chuyện này, thấy không thích hợp sẽ hỏi dò. Chàng cũng không giữ nàng lại, chỉ gặp mặt một lần rồi để Tịch Vũ Đồng quay về.
Mỗi ngày nàng đều chạy đến Vương phủ, đến nỗi Tịch Hồng Bác lại bắt đầu nghi ngờ nàng vẫn còn vương vấn tình cũ.
Mấy ngày trước mới nói không có cảm giác gì với Vương gia, mấy ngày nay lại đều đặn chạy đến Vương phủ gặp Vương gia một lần. Chẳng phải vẫn còn vương vấn tình cũ thì là gì?
Nghĩ không ra, Tịch Hồng Bác ngay lần thứ hai nàng từ Vương phủ trở về, liền đến sân hỏi: "Đồng nhi, con có phải vẫn còn vương vấn tình cũ với Vương gia không?"
Tịch Vũ Đồng lúc này đang uống trà, nghe phụ thân hỏi vậy, giật mình đến mức ho khan mấy tiếng liền.
Tiểu Hòa cùng Tiểu Đào vội vàng tiến lên vỗ lưng, xuôi khí cho nàng. Chờ nàng đỡ hơn một chút mới lui ra.
Tịch Hồng Bác không ngờ nàng phản ứng lớn như vậy, cười khổ nói: "Cha nói vậy làm con kinh ngạc đến thế sao?"
Tịch Vũ Đồng lắc đầu, giơ tay cầm ấm nước tự rót cho mình chén trà uống để trấn tĩnh, lại rót chén trà cho phụ thân, rồi mới hỏi: "Phụ thân, người nghe tin này từ đâu vậy? Có phải ai đó đã đến trước mặt cha nói những lời xằng bậy không?"
Tịch Hồng Bác lắc đầu, đến đối diện nàng ngồi xuống: "Cũng không có ai nói gì với cha cả. Chỉ là mấy ngày nay con mỗi ngày đều chạy đến Vương phủ, cha không nghĩ ra nguyên do."
Tịch Vũ Đồng chợt hiểu ra, nhưng không biết phải giải thích thế nào.
Nàng không thể nói nếu hai người không gặp mặt, Phượng Vũ Dịch sẽ mơ thấy chuyện kiếp trước, như vậy sẽ liên lụy đến mình, nhỡ đâu bại lộ điều gì thì không hay.
"Phụ thân, nữ nhi đi tìm Vương gia là có chuyện khác, không phải nói chuyện yêu đương." Tịch Vũ Đồng suy tư một chút, vẫn không nghĩ ra lý do nào khác, chỉ có thể nói: "Chỉ là nội dung cụ thể nữ nhi đã hứa với Vương gia không thể nói, kính xin phụ thân thứ lỗi."
Tịch Hồng Bác liếc nhìn nàng một cái, cũng không tin: "Con là một cô gái, có chuyện gì mà Vương gia cần ngày ngày thương lượng với con chứ? Hơn nữa, con mỗi ngày giờ Thân ra ngoài, ước chừng thời gian nửa nén hương liền trở về. Từ phủ Thái sư đến Dịch Vương phủ, đường đi nhanh cũng phải mất một khắc, nghĩa là con chỉ ở lại Vương phủ vỏn vẹn thời gian một chén trà. Huống chi chuyện gì cần con ngày ngày qua đó chứ?"
Tịch Vũ Đồng không ngờ phụ thân tính toán rõ ràng đến thế, khiến nàng có chút há hốc mồm.
"Đồng nhi," Tịch Hồng Bác thở dài, lại hỏi, "Có phải Vương gia uy hiếp con đến Vương phủ?"
Ông nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có thể nghĩ ra nguyên do như vậy, nếu không, Tịch Vũ Đồng cũng sẽ không hành động trái ngược với lời giải thích của nàng với ông như thế.
Tịch Vũ Đồng không biết tại sao phụ thân mình lại hỏi như vậy, vẻ mặt kinh ngạc thốt lên: "Phụ thân!"
Nàng như vậy, Tịch Hồng Bác càng thêm kiên định với suy nghĩ trong lòng: "Ta còn nói Dịch Vương gia này tốt, không ngờ hắn lại lén lút đê tiện đến vậy, cưỡng ép con mỗi ngày ——"
Tịch Vũ Đồng càng nghe càng cảm thấy không đúng, ngay lúc đối phương chưa kịp nói hết lời, nàng vừa cười vừa giải thích: "Phụ thân, người nghĩ quá nhiều rồi, Vương gia không có chút ngôn hành cử chỉ nào uy hiếp nữ nhi cả."
Tịch Hồng Bác sửng sốt một chút, cực kỳ tự nhiên gạt đi vẻ mặt bi phẫn, gật gật đầu: "Ta nói ta nhìn người sẽ không sai, Dịch Vương gia tính cách ôn hòa, tài đức vẹn toàn, sao có thể là kẻ đê tiện như vậy được."
Lần đầu tiên Tịch Vũ Đồng thấy phụ thân như vậy, trong lòng thấy thú vị, nhất thời không nhịn được cười: "Vâng vâng vâng, phụ thân không nhìn lầm người."
Sau khi được đảm bảo Phượng Vũ Dịch không hề có hành vi cưỡng bức nào, Tịch Hồng Bác quả thực yên lòng. Ông càng quyết định sẽ mặc kệ hai người, muốn làm gì thì làm.
Ông già rồi, không quản được quá nhiều, điều có thể làm là để nữ nhi được hài lòng.
"Đúng rồi." Tịch Hồng Bác nhớ tới chuyện hôm nay trên triều, có chút thận trọng hỏi: "Đồng nhi, con có biết chuyện Công chúa có khả năng phải hòa thân không?"
"Ầm ——"
"Tiểu thư, người không sao chứ?"
Sau một trận luống cuống tay chân, hai người Tịch Vũ Đồng tiếp tục đề tài lúc nãy.
"Phụ thân nói Công chúa có thể phải hòa thân?" Tịch Vũ Đồng ổn định tinh thần, "Là ý chỉ của Bệ hạ sao?"
"Bệ hạ vẫn chưa hạ chỉ, nhưng đã có ý rồi. Hơn một năm trở lại đây, Ô Bang không ngừng tập kích khu vực biên giới của ta, hơn nữa liên tiếp chiếm được mấy thành trấn. Trong khi đó, nước ta lại ba năm liên tục hạn hán, dân chúng không thu hoạch được gì, lầm than đói khổ, thực sự không cách nào xuất binh tấn công. Nói đến Ô Bang kia, nếu như không đối chiến, vậy chỉ có thể hòa thân."
Tịch Hồng Bác biết nữ nhi cùng Công chúa giao hảo, vì vậy mới nhắc đến việc này.
Hòa thân đại thể là đem Công chúa gả đi, mà hiện nay Thánh thượng chỉ có một mình nữ nhi là Phượng Vũ Dao, tự nhiên không có người thứ hai để lựa chọn.
Tịch Vũ Đồng cau mày: "Ô Bang là vùng man rợ, hơn nữa tính cách tàn bạo, Công chúa nếu gả đi, sau này phải làm thế nào đây chứ?"
"Cha cùng Bệ hạ cũng biết, nhưng ngoại trừ hòa thân cũng không còn biện pháp nào khác." Tịch Hồng Bác thở dài, "Cha biết con không cam lòng, Bệ hạ cũng đau lòng Công chúa. Nhưng so với cá nhân, quốc gia cùng bách tính trọng yếu hơn, Bệ hạ có lẽ sẽ đồng ý lần hòa thân này. Ta biết con cùng Công chúa giao hảo, đến lúc đó thì khuyên Công chúa một chút."
Tịch Vũ Đồng mấp máy môi, không biết nên trả lời thế nào.
Nàng biết thân là Công chúa, vận mệnh không phải là điều bản thân có thể khống chế, nhưng không nghĩ tới lại phải hòa thân gả tới nơi Ô Bang kia.
Một đời trước, Phượng Vũ Dao bởi vì lần đi chùa miếu bị sỉ nhục, sau khi Bích phi qua đời cũng theo đó mà qua đời, nên không phát sinh chuyện hòa thân.
Bây giờ nàng cứu được người, được cứu thoát khỏi ô uế, nhưng lại không thoát khỏi việc hòa thân, chẳng lẽ đây chính là nhân quả?
Chờ nàng hoàn hồn, phụ thân đã rời đi.
"Tiểu thư, Công chúa thật đáng thương a, lẽ nào thật sự muốn hòa thân đến Ô Bang kia sao?" Tiểu Đào hỏi, "Nô tỳ nghe nói nơi Ô Bang đó ăn sống dê bò, mỗi người vóc dáng khôi ngô, nhưng lại giống như dã thú, Công chúa thân thể thiên kim làm sao có thể chịu đựng được?"
Tịch Vũ Đồng nhíu chặt mày: "Ta tự nhiên cũng biết, nhưng chuyện Bệ hạ quyết định, ngươi cảm thấy chúng ta có thể thay đổi sao?"
Nàng cảm thấy là vì mình thay đổi vận mệnh của Phượng Vũ Dao mới dẫn đến xảy ra chuyện hòa thân, trong lòng có chút loạn.
"Tiểu thư, không phải lão gia nói Bệ hạ còn chưa hạ chỉ sao?" So với hai người, Tiểu Hòa làm người đứng xem đúng là tỉnh táo không ít, nhắc nhở: "Miễn là Bệ hạ chưa hạ chỉ, tất cả vẫn còn có cơ hội."
Tịch Vũ Đồng tự nhiên biết có cơ hội, nhưng ai cũng không rõ ràng ý chỉ sẽ được ban xuống lúc nào, biết đâu ngay đêm nay đã quyết định rồi.
Ngắn ngủi nửa ngày, các nàng có thể làm gì?
Tiểu Hòa xem nàng ủ rũ như vậy, lại suy nghĩ một chút, đề nghị: "Tiểu thư, không bằng ngài đi tìm Vương gia thương lượng một chút?"
Nàng đúng là nhắc nhở Tịch Vũ Đồng. Thân phận nàng thấp kém, nhưng Phượng Vũ Dịch là hoàng tử, nếu chàng khuyên can Bệ hạ thì có lẽ vẫn còn chút hy vọng.
Nghĩ như thế, nàng liền vội vàng đứng lên: "Tiểu Hòa, Tiểu Đào, chuẩn bị kỹ càng xe ngựa, hiện tại chúng ta liền đi Dịch Vương phủ."
"Dạ, tiểu thư."
Nàng nghe ý tứ phụ thân nói chỉ là lén lút thương lượng, vẫn chưa công bố rõ ràng, nên Phượng Vũ Dịch chắc còn không biết.
Mà hai người Phượng Vũ Dịch cùng Phượng Vũ Dao tình cảm không tệ, nếu biết muội muội phải hòa thân đến Ô Bang, chắc hẳn cũng sẽ phản đối, đến thời điểm đi khuyên can Bệ hạ cũng có thể khiến Bệ hạ thay đổi chủ ý.
Chỉ là chờ nàng đến được Vương phủ, lại bị quản gia báo cho Phượng Vũ Dịch không ở trong phủ.
Tịch Vũ Đồng trong lòng sốt ruột, hỏi: "Quản gia có biết Vương gia đi nơi nào không?"
Quản gia biết tâm ý của Vương gia đối với Tịch Vũ Đồng, thái độ cực kỳ cung kính, thành thật trả lời: "Vương gia nhận được ý chỉ vào cung. Chắc là lúc Tịch tiểu thư rời đi được một khắc, trong cung liền tới truyền tin, tuyên Vương gia vào cung."
Tịch Vũ Đồng suy đoán Hoàng đế gọi Phượng Vũ Dịch vào cung thương lượng chuyện Phượng Vũ Dao hòa thân.
Quản gia thấy nàng mặt ủ mày chau, hỏi: "Vương gia vào cung, trong thời gian ngắn chắc là không về. Không biết Tịch tiểu thư có việc gấp hay sao? Không bằng nói một tiếng cùng nô tài, chờ Vương gia trở về nô tài sẽ bẩm báo lại với Vương gia?"
Tịch Vũ Đồng không thể nói là chuyện Công chúa hòa thân, chỉ có thể từ chối hảo ý của quản gia, quyết định chờ Phượng Vũ Dịch trở về hỏi dò xem sao.
Quản gia cũng không để nàng đứng ở bên ngoài, chỉ có thể mời người đến bên trong chờ đợi.
Nếu không, chờ Vương gia trở về biết được, e rằng lại đau lòng hơn.
Tịch Vũ Đồng cũng biết đứng ngoài cửa chờ không thích hợp, liền cùng quản gia đi vào.
Khoảng chừng một canh giờ sau mới có người vào thông báo Vương gia trở về.
Tịch Vũ Đồng vội vã đi theo ra, nhìn thấy chính là hình ảnh Phượng Vũ Dịch nằm trên cáng được người khiêng về.
Chờ đến gần, nàng nhìn rõ Phượng Vũ Dịch nửa thân dưới đắp một tấm chăn mỏng, mơ hồ có thể nhìn thấy vết máu thấm qua chăn.
Người kia sắc mặt tái nhợt nằm sấp trên cáng, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở cực kỳ yếu ớt.
Quản gia cũng bị sợ rồi, nhưng vẫn bình tĩnh hơn nhiều, nhận ra những người khiêng Vương gia về là một đám quan binh, liền tiến lên nhét bạc vào tay họ, nhỏ giọng hỏi thăm: "Quan gia, Vương gia đây là làm sao vậy?"
Người kia vạn vạn không dám nhận, thành thật trả lời: "Vương gia không biết đã làm gì khiến Bệ hạ tức giận, bị phạt ba mươi đại bản. Bệ hạ phân phó không được nương tay, những đòn roi này khá nặng, quản gia vẫn là mau mau mời đại phu đến nhìn một chút. Còn nữa, mấy huynh đệ ta còn có nhiệm vụ phải làm, liền không quấy rầy."
Nói xong, mấy thị vệ kia thả cáng ở cửa, nhanh chóng rời đi.
Ngoại trừ chuyện phản đối hòa thân, còn có thể có cái gì chọc giận Thánh thượng? Nói vậy Phượng Vũ Dịch biết được Phượng Vũ Dao muốn hòa thân, lập tức nói rõ chính mình không đồng ý, thậm chí còn dùng ngôn luận quá khích, nếu không sẽ không để Bệ hạ tức giận phạt ba mươi đại bản.
Tịch Vũ Đồng nhắm mắt lại, che đi những giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi, nhìn về phía quản gia: "Quản gia, phủ mình có đại phu không? Bây giờ quan trọng nhất vẫn là tìm đại phu đến xem vết thương của Vương gia."
Quản gia cũng tỉnh táo lại, vội vàng sai hạ nhân đi tìm Tống thái y.
"Quản gia, Vương gia mới vừa bị đánh đòn, nếu tìm thái y đến, e rằng sẽ càng chọc giận Bệ hạ." Tịch Vũ Đồng ngắt lời hắn, "Không thích hợp."
Quản gia sửng sốt một chút, sau đó phản ứng lại, vội vàng đổi giọng sai hạ nhân đi tìm đại phu thường.
Tịch Vũ Đồng vốn là muốn hỏi chuyện hòa thân, bây giờ thấy Phượng Vũ Dịch như vậy cũng không thể đi, cùng quản gia chờ người đem Phượng Vũ Dịch đưa đi phòng ngủ.
Nàng biết Phượng Vũ Dịch nữ giả nam trang, thấy quản gia muốn cho người xử lý thương tích, vội vàng ngăn lại: "Quản gia, để ta xử lý cho."
Quản gia chần chừ: "Tịch tiểu thư, nam nữ thụ thụ bất thân, nơi Vương gia bị thương lại không giống bình thường, ngài như vậy thì ——"
Tịch Vũ Đồng hiểu được vẻ mặt khác thường của quản gia, trong lòng phiền não, nhưng chỉ có thể vờ như không hiểu gì, bình tĩnh giải thích: "Ta là nữ tử, chung quy tỉ mỉ hơn, xử lý cũng sẽ nhanh hơn. Quản gia, ông cứ đi xử lý công việc trong Vương phủ trước, xem đại phu lúc nào có thể đến. Tiểu Đào, ngươi đi chuẩn bị cho ta chút nước nóng cùng băng gạc, Tiểu Hòa, ngươi ——"
Tiểu Hòa xung phong: "Tiểu thư, nô tỳ lưu lại giúp ngài cho."
Tịch Vũ Đồng có chút động lòng, nhưng nghĩ tới ngụy trang của Phượng Vũ Dịch, vẫn là từ chối: "Không cần, ngươi cùng Tiểu Đào chuẩn bị đồ vật kỹ càng, sau đó ở ngoài cửa chờ phân phó."
Sắp xếp này của nàng thực sự là không hợp với lẽ thường, quản gia cùng mấy người trong lòng nghi hoặc, nhưng vẫn là nghe theo phân phó, rất nhanh rời đi.
Chờ hai người Tiểu Đào chuẩn bị kỹ càng lại đi ra ngoài canh chừng, lúc này Tịch Vũ Đồng mới đưa tay hất tấm chăn mỏng đang che kín bên trên.
Chờ vén chăn mỏng lên, nàng mới biết ba mươi đại bản này nghiêm trọng đến mức nào, không chỉ cái mông nhuộm vết máu, thậm chí còn có chút vết máu chảy xuống phía trước bắp đùi, trông cực kỳ thê thảm.
"Ngươi rốt cuộc đã nói cái gì, lại làm cái gì, mà Bệ hạ mới tức giận đến đánh ngươi ba mươi đại bản chứ hả?"
Không được đáp lại, nàng nhấc mắt liếc nhìn người đang hôn mê, chỉ có thể thu hồi tâm tư đành chấp nhận số phận, đi cởi quần của đối phương.
Thời gian không biết qua bao lâu, máu đã có chút đông lại, quần cũng bị dính vào. Nếu mạnh mẽ kéo xuống phỏng chừng sẽ làm rách vết thương dẫn đến chảy máu càng nhiều hơn.
Do dự một chút, nàng để Tiểu Hòa mang đến cây kéo, dọc theo khúc vải chỗ cái mông bị dính chặt, cắt bỏ.