Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng
Quyết tâm của Dịch Vương gia: Không chấp nhận hòa thân
Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lão đại phu thay thuốc cho vết thương, trong miệng còn lẩm bẩm: "Nếu không phải ta vừa vặn ở kinh thành, mấy chục đòn roi này của con không thể nhanh như vậy mà lành được đâu."
Phượng Vũ Dịch trầm mặc không nói, cũng không phản bác.
"Rốt cuộc là con đã làm gì để phụ hoàng của con tức giận đến thế?" Lão đại phu nhìn nàng một cái, "Ta nhớ tính tình phụ hoàng của con trong số các huynh đệ là tốt nhất, sao bây giờ lớn tuổi lại trở nên tàn bạo vậy?"
"Không phải." Phượng Vũ Dịch vùi đầu vào khuỷu tay, giọng nói nặng nề, "Phụ hoàng muốn hoàng muội hòa thân, con cãi nhau với ông ấy vài câu, nói mấy lời khó nghe."
"Hòa thân?" Lão đại phu nhanh chóng thay thuốc xong, "Con nói chuyện hòa thân là thế nào?"
Phượng Vũ Dịch kể lại chuyện Ô Bang một cách đơn giản, vừa nói xong, liền thấy lão đại phu tức giận quẳng miếng vải dính máu xuống.
"Hảo hảo hảo, mới vài chục năm trôi qua, bây giờ Phượng triều ta thậm chí ngay cả một Ô Bang bé nhỏ cũng không đánh lại, còn phải đưa Công chúa cao quý đi hòa thân, xem ra lúc trước Thánh thượng không nên chọn vị Hoàng đế này." Nỗi phẫn uất của lão đại phu xoay vần hai vòng, cuối cùng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, lặng lẽ liếc nhìn Phượng Vũ Dịch một cái, "Con cũng vậy.
Phụ hoàng con đánh con, con không biết đánh trả lại sao? Cho dù không đánh trả đi, lẽ nào cũng không biết dùng nội lực để bảo vệ sao?"
Phượng Vũ Dịch làm như không nghe thấy câu nói phía sau đó.
Nàng không biết sư phụ này lai lịch ra sao, hỏi đối phương cũng không có kết quả, nhiều năm ở chung mơ hồ cảm thấy không hề đơn giản, nhưng hiểu rằng đối phương không có ác ý nên nàng cũng không quản thêm.
Tịch Vũ Đồng đứng bên cạnh nghe, trong lòng có chút ngạc nhiên về thân phận của lão đại phu này, dù sao người bình thường cũng không ai dám bình luận về Thánh thượng như vậy.
Phượng Vũ Dịch ngẩng đầu, liếc nhìn vẻ mặt của Tịch Vũ Đồng, biết đối phương tò mò, nhưng nàng không rõ ràng, cũng không có cách nào giải thích.
Tiếp tục nghe lão sư của mình vẫn cằn nhằn không ngừng, vội ho khan một tiếng: "Lão sư, ngài nói lâu như vậy chắc mệt rồi, vậy hay là ngài nghỉ ngơi một lát trước?"
"Ta lớn tuổi thật, nhưng chưa đến mức đó đâu." Lời tuy nói vậy, lão đại phu vẫn ngồi xuống bên cạnh.
Nhìn thấy Tịch Vũ Đồng kế bên, hắn nghĩ đến điều gì đó, giơ tay vuốt chòm râu, "Tiểu Dịch, con nên báo đáp vị Tịch tiểu thư này thật tốt nha, tối hôm qua người ta đã chăm sóc con cả đêm đó."
Phượng Vũ Dịch gật đầu, "Dù lão sư không nói thì con cũng sẽ nhớ tới."
Tịch Vũ Đồng thấy hai người một xướng một họa như vậy, nhớ tới suy đoán lúc nãy, hỏi: "Lão đại phu, ngài là lão sư của Dịch Vương gia?"
Lão đại phu vuốt chòm râu, gật đầu: "Đúng vậy."
"Vậy ngài hôm qua nói với ta, nếu Dịch Vương gia bị cảm sốt, hôm nay không tỉnh lại thì..." Tịch Vũ Đồng hít sâu một hơi, "Cũng sẽ không tỉnh lại nữa, là ngài lừa ta sao?"
Lão đại phu không nghĩ tới nàng nhận ra được, vuốt râu cười to: "Lão phu cũng đâu có lừa cô."
Tịch Vũ Đồng không tin, phản bác: "Nếu như ngài là lão sư của Dịch Vương gia, không biết chắc chắn khả năng Dịch Vương gia không tỉnh lại thì sẽ không dám rời đi, để mặc ta chăm sóc Vương gia."
Lão đại phu cười to: "Cô cẩn thận nghĩ lại lời nói hôm qua của ta xem."
Tịch Vũ Đồng sững sờ một chút, hồi tưởng lại lời lão đại phu nói ngày hôm qua, lẩm bẩm hai lần thì bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Lão đại phu nói Phượng Vũ Dịch hôm nay vẫn chưa tỉnh lại thì chuyển thành một tiếng thở dài, khiến nàng lầm tưởng là không thể tỉnh lại nữa, ngay cả lúc nàng hỏi dò cũng chỉ thở dài, từ đầu đến cuối vẫn không hề giải thích rõ ràng rằng Dịch Vương gia bị sốt không dứt hôm nay không tỉnh lại thì sau này cũng sẽ không tỉnh lại nữa.
"Xem ra cô cũng rõ ràng rồi, ý tứ khi đó của lão phu là hôm nay nếu không tỉnh, lão phu sẽ lại thêm một phương pháp chữa trị, chậm nhất ngày mai cũng có thể tỉnh lại."
Lão đại phu vỗ về chòm râu, đắc ý hất cằm lên, "Là do nha đầu cô quan tâm quá mức, nghĩ ngợi nhiều quá thôi."
Tịch Vũ Đồng cau mày: "Lão nhân gia, ngài quả thật quá xảo quyệt." Vào lúc ấy thấy đại phu thở dài như vậy, người bình thường đều sẽ cho rằng Phượng Vũ Dịch là muốn không qua khỏi, làm sao mà lại nghĩ tới trong đó có bẫy được?
Lão đại phu lắc đầu: "Đây không gọi là xảo quyệt.
Nếu ta nói quá rõ, cô không tận tâm chăm sóc dẫn đến nàng ấy bị sốt bất tỉnh, vậy phải làm sao bây giờ?"
"Ngài, ngài lý sự cùn." Tịch Vũ Đồng không nghĩ tới đối phương viện cớ nhiều như vậy, nghiêng đầu liếc nhìn người vẫn mỉm cười không nói, thấy nàng đỏ mặt, nhưng trong lòng còn ấm ức, qua loa cúi người, "Nếu Dịch Vương gia đã tỉnh rồi, hôm nay cũng đã gặp mặt, vậy thần nữ cũng nên cáo từ."
Nói xong cũng không quay đầu lại, rời đi.
"Tiểu Hòa, Tiểu Đào, chúng ta đi." Tịch Vũ Đồng cố ý nâng cao giọng, gọi hai nha hoàn nhanh chóng rời đi.
Sau khi các nàng rời đi, bầu không khí vui vẻ trong chốc lát liền trở nên nghiêm túc.
"Phụ hoàng của con quyết tâm muốn hòa thân sao?" Lão đại phu lúc này không còn hiền lành đùa giỡn với Tịch Vũ Đồng nữa, vẻ mặt nghiêm túc, mang theo ý lạnh giống hệt Phượng Vũ Dịch.
"Dạ." Phượng Vũ Dịch gật đầu, nhớ tới thái độ kiên quyết hôm ấy của phụ hoàng, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Tuy nói là vì không đánh trận để dân chúng khỏi lầm than, nhưng nữ nhi yêu thương hơn mười năm, nói đưa đi chịu khổ liền đưa đi, quả thật ông ấy lãnh khốc vô tình.
"Ông ấy sao lại hồ đồ đến thế?" Lão đại phu thở phì phò vỗ bàn, "Cho dù thật sự hòa thân thì có thể tránh được bao lâu chứ? Ô Bang kia mấy năm gần đây quấy nhiễu biên cảnh, lại chiếm được mấy thành, hiển nhiên là có ý đồ xâm phạm.
Bây giờ đề nghị hòa thân hiển nhiên là có âm mưu, e rằng là mượn cơ hội khơi mào chiến sự, để Công chúa đi qua đó hầu như chính là chịu chết."
"Lão sư, người nghĩ Bệ hạ không biết đạo lý này sao?" Phượng Vũ Dịch cụp mắt, che giấu ý lạnh dưới đáy mắt, "Nhưng ông ấy vẫn lựa chọn gả Dao nhi đi." Chính vì thế, mới khiến nàng thất vọng.
Lão đại phu tâm trạng sôi sục hơi chững lại, thở dài: "Vậy con định làm sao?"
"Lão sư, Phượng triều hòa bình quá lâu rồi." Phượng Vũ Dịch ngẩng mắt nhìn về lão sư của mình, đáy mắt không giấu được dã tâm cùng hung ác, "Hòa bình lâu, con Phượng Hoàng hung mãnh kia đều muốn biến thành gà nhà."
Lão đại phu dừng một chút: "Ý con là..."
"Ông ấy muốn hòa thân thì cứ để ông ấy hòa thân, chỉ là hòa thân với ai thì không ai biết được."
Phượng Vũ Dịch cười lạnh, "Ông ấy không muốn đánh, vậy con nhất định muốn chiến tranh xảy ra."
Nàng vào cung cầu xin thu hồi mệnh lệnh, bây giờ ba mươi đòn roi này quả thật đã đánh tỉnh nàng rồi.
Lão đại phu biết người đệ tử này của mình, tuy là thân con gái, nhưng hùng tâm tráng chí không thua kém bao nhiêu so với những nam tử kia, nghe vậy nhất thời gật đầu: "Con đã quyết định rồi, ta tự nhiên sẽ ủng hộ con.
Nhưng con cam lòng bỏ lại Tịch tiểu thư, chạy đến nơi man hoang kia sao?"
Phượng Vũ Dịch không tự chủ nhíu mày.
Lão đại phu liếc nhìn vẻ mặt bối rối của nàng, cười nói, "Ta thấy nha đầu này không tồi."
Nhắc đến Tịch Vũ Đồng, trong lòng Phượng Vũ Dịch vừa yêu thích lại vừa bất đắc dĩ, gật đầu, sau đó nói: "Chỉ là con hình như đã làm chuyện gì sai trái khiến nàng ấy tức giận rồi, bây giờ nàng ấy ghét con vô cùng."
"Nếu thật sự ghét bỏ, thì sẽ không quan tâm sống chết của con, còn hăm hở bảo vệ con, chăm sóc con cả đêm." Lão đại phu lắc đầu, đứng dậy thu thập hòm thuốc, trong miệng vẫn đang nói, "Tiểu Dịch, làm người không nên để quá khứ ràng buộc.
Nếu trước đây làm sai, sau này không làm nữa là được.
Người ta thường nói "thiết trụ ma thành châm" (*), con ngày ngày cố gắng, nha đầu kia có tức giận rồi cũng sẽ đến lúc nguôi ngoai thôi."
(*) Thành ngữ "mài sắt nên kim" (铁棒磨成针 / 铁柱磨成针) [thiết bổng ma thành châm / thiết trụ ma thành châm] được lưu truyền rộng rãi như một lời dạy, lời giáo huấn mọi người về ý chí bền bỉ trong công việc nói riêng, trong cuộc đời nói chung.
Phượng Vũ Dịch vốn dĩ cũng nghĩ như vậy.
Tuy rằng trong mộng nàng quả thật có khả năng đã làm ra chuyện hồ đồ, nhưng bây giờ mọi chuyện đều vẫn chưa xảy ra, sau khi mơ thấy, nàng lại nỗ lực tránh né, đối xử chân thành với Tịch Vũ Đồng, chắc chắn có thể được tha thứ.
Nghĩ như thế, vẻ mặt nàng cũng thoải mái hơn nhiều.
"Con nghĩ thông suốt là tốt rồi." Lão đại phu vỗ vỗ bả vai nàng, "Đúng rồi, lão sư tuy dạy con làm người phải hung hăng, nhưng phần lớn phụ nữ đều thích mềm không thích cứng.
Vừa vặn bây giờ con bị thương, không ngại thỉnh thoảng ở trước mặt nha đầu kia ra vẻ yếu thế, làm nũng một chút, biết đâu sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn."
Yếu thế? Trong đầu Phượng Vũ Dịch nghĩ đến điều gì đó, cấp tốc gật đầu, "Con đã hiểu, lão sư."
"Đúng là trẻ nhỏ dễ dạy." Lão đại phu hài lòng gật đầu, xách hòm thuốc rời đi.