Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi
Từ Đầu
Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bóng dáng nhỏ bé loạng choạng trong đêm tối, cô lê từng bước nặng nhọc, đau đớn thấu tim. Khoé mắt lạnh lẽo lăn rơi giọt lệ, đôi môi tái nhợt run rẩy, ánh mắt vô hồn chìm trong màn sương mỏng. Quần áo rách nát, để lộ những vùng da nhạy cảm tím bầm, có chỗ trầy xước rướm máu.
Tại sao chứ, Dương Hạ Vũ? Tôi đã làm gì sai?
Hỏi lòng mà cô chỉ khẽ cong môi, nụ cười khinh bạc, bi ai. Người cô yêu bao năm hóa ra chẳng khác gì cầm thú. Hắn không chấp nhận tình cảm của cô thì thôi, đằng này còn hành hạ cô đến mức này. Trong đầu hắn nghĩ gì? Làm vậy hắn vui sao?
Chắc chắn rồi, hắn đã cười trên nỗi đau của cô mà.
Cô ngã quỵ, vùi mặt vào khe giữa hai đùi ngay trên vỉa hè lạnh lẽo, mặc kệ ánh mắt soi mói, khinh miệt của người qua đường. Tâm đã chết, tự trọng còn có nghĩa lý gì nữa?
~~~o♥o~~~
- Dương Hạ Vũ, xin anh dừng lại...
Cô lùi dần vào góc tối, ánh mắt tràn đầy sợ hãi, khoé mi cay xè, lệ trực trào. Đôi môi mấp máy nhưng chẳng thốt nên lời, tay siết chặt cổ áo như muốn níu lấy chút hơi ấm cuối cùng. Giờ đây, cô chìm sâu vào tuyệt vọng. Hôm nay, cô đã vui vẻ chuẩn bị tất cả để tỏ tình với hắn — cái tên luôn ngổ ngáo, du côn, nhưng lại khiến cô si mê đến điên dại. Hơn một năm âm thầm yêu thương, kiên trì tiếp cận, cuối cùng cô cũng trở thành bạn của hắn, cùng với hai tên Đỗ Phương và Lưu Ngọc Thái. Mọi người luôn khâm phục cô, một cô gái tài giỏi, dễ dàng làm ba cậu ấm cá biệt chịu thân thiết.
- Hoa Thiên Tuyết, em không phải yêu tôi sao? Vậy hãy làm tôi vui đi. Tôi hứa sẽ làm em thoả mãn.
Hạ Vũ nhếch mép, nụ cười đểu cáng hiện rõ. Hắn nhướng mày, ánh mắt dâm tà lộ rõ, từng bước tiến lại gần, thưởng thức trọn vẹn vẻ sợ hãi, van xin trong ánh mắt cô — một con mèo ngốc nghếch.
Yêu? Tôi xứng sao?
Thiên Tuyết lắc đầu như máy, nước mắt đã thấm ướt cổ áo từ lúc nào. Trước ba nụ cười dâm đãng, ô uế, tim cô thắt lại từng hồi. Vai gầy run rẩy trong chiếc áo thun bị xé rách, cô cố gắng chống đỡ, không để bản thân ngã gục.
- Đừng... hức... hức...
Cô la lên, tay chân vung vãi loạn xạ. Hạ Vũ khống chế hai tay cô, Phương và Thái đè cô xuống giường.
- ĐỪNG!
Dù cô có la hét, vùng vẫy, phản kháng thế nào thì cũng vô ích. Sức một cô gái yếu ớt làm sao địch nổi ba gã đàn ông cường tráng? Hắn lấy chiếc khăn bịt miệng cô, sợ cô cắn lưỡi. Đỗ Phương ghì chặt tay, Ngọc Thái nắm chặt hai chân. Thiên Tuyết giật mình, cố vùng thoát nhưng không thể. Hai hàng lệ tuyệt vọng tuôn dài nơi khoé mi.
Xin hãy dừng lại...
Tâm can như bị xé nát, đau đớn tột cùng. Nhưng hơn cả nỗi đau, là nỗi sợ hãi tột độ trước những điều sắp xảy đến.
Dương Hạ Vũ túm lấy mớ tóc cô, kéo mạnh ra sau. Không dạo đầu, không âu yếm, hắn mạnh mẽ thúc sâu vào người cô. Nơi chật hẹp của một cô gái xử nữ mười bảy tuổi làm sao chịu nổi? Tuyết trợn mắt, ú ớ cố kêu lên — phía dưới quá đau. Da thịt như bị xé toạc, xuyên thủng. Bàn tay cô bấu chặt vào cánh tay Đỗ Phương, cào cấu đến rướm máu. Cô lắc đầu, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Cô không muốn. Thật sự, quá đau!
Trái ngược với nỗi đau đớn tê tâm của cô, là sự khoái trá, thoả mãn nơi hắn. Hạ Vũ nhắm mắt tận hưởng cảm giác chặt hẹp, co thắt phía dưới. Hắn thở mạnh, ánh mắt mờ đi bởi dục vọng, đam mê cuồng nhiệt. Luồng điện nóng rần rật chạy dọc bụng dưới. Nụ cười khinh miệt nhưng mê hoặc hiện lên nơi môi, hắn bắt đầu thúc mạnh hơn, nhanh hơn, dồn dập hơn. Những nhịp đẩy mạnh mẽ không ngừng. Cô chỉ biết khóc, ánh mắt đầy oán hận nhìn hắn. Trong tâm trí cô giờ đây chỉ còn một chữ: "đau". Tay hắn bóp chặt hai bầu ngực cô, xoa nắn như muốn kéo dài, hay đúng hơn — như muốn xé rời chúng khỏi thân thể Tuyết.
Phương và Thái cười tinh quái, liếm môi, nuốt nước bọt ừng ực, ánh mắt long lanh thèm khát.
Cô ưỡn người, đau nhói, vật vã trở thành món đồ chơi cho hắn đùa bỡn. Thứ nam tính ra vào không ngừng nghỉ. Chưa quen với điều này, cô chỉ cảm thấy nơi đó rát bỏng, nhức nhối. Bụng dưới cồn cào, chất dịch chua chát trào lên, cô nuốt xuống, trộn lẫn nước mắt — mặn chát, lại đắng ngắt.
Tội lỗi.
Khi hắn lên đến đỉnh, hắn nhấc hông cao, hai tay bấu chặt vào đôi mông tròn của cô, nhịp đẩy dồn dập hơn, lực mạnh hơn. Hai tay ghì sâu vào vai cô như đóng đinh. Hắn vươn người, trút cạn vào bên trong.
Hạ Vũ rời khỏi cơ thể Hoa Thiên Tuyết, ánh mắt thoả mãn nhìn thân hình cô bị bàn tay hắn giày xéo. Cô quằn quại, ôm bụng khóc không thành tiếng, mọi âm thanh nghẹn lại nơi yết hầu. Dấu máu đỏ như hoa huyết tím rải rác đầy kiêu hãnh trên da thịt.
Xử nữ.
Hắn thì thầm, khoé môi nhếch cao hơn. Lòng tràn ngập thích thú. Một món đồ chơi mới. Hắn nhất định sẽ tận hưởng cô từ từ. Nhìn hai thằng bạn chí cốt đang thèm khát, hắn vung tay:
- Đến lượt các cậu.
Vũ bước vào phòng tắm, gột sạch cơ thể, bỏ ngoài tai những tiếng la tuyệt vọng của cô.
Đau đớn, nhục nhã, cô nhìn về phía căn phòng hắn vừa bước vào. Lần nữa, tim cô thắt lại. Đôi mắt sưng vù vì khóc, mờ ảo. Cô mặc kệ chính mình đang bị hai gã đàn ông kia xâm phạm. Giờ đây, không gian xung quanh tan vỡ, chỉ còn lại một màu đen huyền bí, đáng sợ. Thân thể này thật dơ bẩn, rẻ tiền.
Dương Hạ Vũ...
Cô gọi tên hắn trong tâm trí, cúi mặt, ánh mắt u ám. Cánh môi khẽ nhếch lên. Đây là cười sao? Không, đây là sự khinh miệt cô dành cho hắn. Cầm thú còn hơn cả hắn. Đúng vậy, một con chó còn biết trung thành, còn hơn hắn nhiều.
~~~o♥o~~~
Thứ xa xỉ mang tên "tình yêu", Thiên Tuyết giờ đây không dám mơ tới nữa. Một lần sống dở chết dở, nay tất cả với cô đều là hư vô, mờ nhạt. Lẽ sống?
Không còn. Hoàn toàn không.
Từ ngày đó, Hoa Thiên Tuyết bị hắn giam cầm. Cô sống trong bốn bức tường của căn phòng hắn, không nói, không ăn, có nuốt được chút cơm thì cũng lăn ra ngủ. Hắn thích thì đến, giải quyết xong lại đi, mặc kệ cô tơi tả, da thịt trầy xước vì sự thô bạo của hắn. Trong bồn tắm, cô gột rửa tất cả — thân thể, nước mắt, máu và nỗi nhục.
Dơ bẩn.
Một ngày tội lỗi nữa lại đến. Thiên Tuyết gục ngã trên sàn, chìm trong vũng máu tươi. Bụng dưới không ngừng xuất huyết. Cô lịm đi, nhưng vẫn ý thức được điều gì đã xảy ra.
Dương Hạ Vũ, anh đã giết con tôi...
Bóng tối nuốt chửng Tuyết. Cô không còn đau nữa, bởi tim đã chết. Tình yêu, thương tổn — tất cả đều tan biến theo những hành động của hắn. Thôi thì, mãi mãi đừng có tình yêu nữa. Chỉ còn hận thù và chán ghét mà thôi.
Nhưng tại sao? Tại sao trong lòng cô vẫn cứ yêu hắn? Mỗi ngày một sâu hơn, mỗi lúc lại khao khát được hắn thương yêu. Vì sao?
Cô cười nhạt với chính mình. Cuối cùng, đây là gì? Chấp niệm ư? Không, chỉ là sự si mê quá độ mà thôi.