Chương 13: Simon Trần

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi

Chương 13: Simon Trần

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh mắt tán thưởng của Thiên Tuyết khiến người bước đến cười mỉm, bắt tay lịch sự với Lý Mẫn Hào. Anh nhìn cô chăm chú, nụ cười không rời môi. Hào giới thiệu:
- Đây là tiểu thư Hoa Thiên Tuyết, còn đây là thiếu gia Trần - Simon Trần.
- Ôi tiểu thư Hoa, cô có cái tên đẹp như người.
Nâng môi, Simon nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay Tuyết, cô ngượng đỏ mặt, giọng ngập ngừng:
- Anh Trần gọi tôi là Thiên Tuyết được rồi.
- Vậy Thiên Tuyết hãy gọi tôi là Simon nhé!
Đôi mắt sâu của Simon khiến Thiên Tuyết mê hồn. Anh ngồi xuống ghế cạnh Hào, nụ cười vẫn nở trên môi. Với vẻ ngoài phương Tây nhưng lại gần gũi, ấm áp, đôi chút quyến rũ, nhưng không mất đi sự chững chạc nơi đôi mày thanh tú. Mỗi khi nghe điều gì không vừa ý trong hợp đồng, đôi mày lại hơi chau lại. Tuyết ngập ngừng, đây là chuyện làm ăn của người khác, sao lại ngồi ở chốn đông người thế này? Cô nhìn xung quanh, mọi người đã biến mất, chỉ còn ba người. Cô nuốt nước bọt, định ăn hết phần gà rồi về.
Hai người trước mặt bàn luận về lợi nhuận và vốn lãi, nhưng Tuyết chẳng hiểu gì. Đúng, hợp đồng không phải chuyên môn của cô. Cô lắc đầu, tiếp tục ăn ngon lành.
Lý Mẫn Hào tuy tay vẫn lật giấy, mắt dò các điều khoản nhưng tâm trí lại đặt lên đôi môi nhỏ nhắn đang nhai nhóp nhép. Cậu gắng gạt bỏ hình ảnh gợi cảm ấy để quay lại vấn đề chính. Sau khi bàn bạc xong với Simon, Hào nhìn Thiên Tuyết, người vẫn chưa ăn xong. Cậu cảm thấy vui lạ, khóe môi khẽ nâng cao. Không biết cô ăn hay ngậm lâu đến thế.
Mẫn Hào chống tay lên má, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Thiên Tuyết đang ăn. Thật giống hai năm trước, khi mọi chuyện vừa bắt đầu. Năm ấy, Hào và Hạo được giao nhiệm vụ tiếp cận điểm yếu của Hạ Vũ. Vô tình hay cố ý, cả hai đều yêu Tuyết. Khi nhận ra không thể để cô tổn thương thêm, Hào đã cầu xin và ký tờ giấy ấy với Hạ Vũ. Mọi việc xảy ra vì phút bốc đồng, lại là nước cờ của cha. Mẫn Hào may mắn thoát chết, còn Mẫn Hạo theo cha lột xác trở thành thiếu gia Lý. Chủ tịch Lý nhiều lần ép Hào rời đi, nhưng cậu không muốn. Một năm qua, Lý Mẫn Hào luôn ở bên Thiên Tuyết, yêu và âm thầm bảo vệ cô từ xa. Cậu không thể đến gần vì như thế sẽ phá hỏng kế hoạch của cha. Đến hai tháng trước, cậu biết em trai mình đã làm nhục Thiên Tuyết, nên đã đánh nó vài cú. Đến nay, nó không dám ra đường, nhờ thế Hào mới có thể đi ký hợp đồng và gặp lại Tuyết ở đây.
Nước sốt vương trên má Thiên Tuyết khiến Mẫn Hào cười, thò ngón tay lau sạch vết bẩn, giọng dịu dàng:
- Cậu cứ như mèo ăn vụng vậy.
Hoa Thiên Tuyết giật mình, nắm chặt cánh tay Hào, mắt trừng trừng, vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ:
- Anh vừa nói gì? Tại sao?
Hào biết lỡ lời, vội giật tay, đứng dậy chào tạm biệt Thiên Tuyết và Simon Trần, rồi co chân chạy như ma đuổi, không kịp quay đầu. Lúc nãy loạn trí hay sao mà nói những lời như thế chứ.
Thiên Tuyết vẫn ngẩn người nhìn bóng dáng Hào khuất dần sau cửa thang máy, tay cấu chặt khăn ăn, môi bặm chặt, tâm trí hỗn loạn. Ký ức ngày ấy ùa về, câu nói hai năm trước vọng lại:" Hoa Thiên Tuyết, cậu cứ như mèo ăn vụng vậy, dính tùm lum hết rồi này". Câu nói ấy là của Tuấn Kiệt. Mỗi lần ăn gà, hắn đều mắng cô như vậy. Sao trùng hợp đến thế? Những ngón tay trở nên trắng bệch, tê cứng, lòng bàn chân nóng rát, toàn thân như ngồi trên đống than.
Cô đứng phắt dậy, định đuổi theo, nhưng một bàn tay to nắm chặt cổ tay cô:
- Cả tiểu thư cũng muốn bỏ trốn sao?
Thiên Tuyết quay đầu, sực nhớ ra còn Simon ngồi đây. Cô không biết nên khóc hay cười khi nhìn vẻ mặt ngây dại cầu xin đừng bỏ đi của anh.
- Xin lỗi Simon, giờ tôi phải về gấp. Lần khác tôi sẽ mời anh đi ăn.
Simon mím môi, lắc đầu, giọng buồn:
- Cô chạy theo cũng không kịp đâu. Theo tôi biết, thiếu gia Lý giờ đã gần tới sân bay, chuẩn bị sang London tham gia buổi ra mắt sản phẩm.
Thiên Tuyết thất vọng, ngồi sụp xuống ghế, mắt buồn bã nhìn ra cửa sổ nơi biển xanh tươi mát. Chiếc máy bay xa xa trên bầu trời khiến lòng cô chùng xuống. Sao có thể đi nhanh như thế chứ? Cô thở dài, chớp mắt, rũ bỏ phiền muộn. Thời gian còn dài, cô sẽ còn gặp lại, nhưng mong kẻ ấy không phải Lý Mẫn Hạo.
- Vâng, cảm ơn anh. Tôi sẽ ở lại.
Cô nở nụ cười xả giao, đôi chút gượng gạo. Simon đề nghị dạo phố, nhưng cô từ chối, vì chân không được siêng. Anh hiểu ý, cười trước sự đáng yêu thật thà của cô. Họ ăn xong, rời đi, chỉ dạo vài vòng trong trung tâm. Simon hỏi cô có bạn trai không, cô không trả lời, chỉ cười trừ. Hạ Vũ chưa từng nói yêu cô. Anh hỏi cô việc học? Cô buồn bã lắc đầu. Sau một lúc trò chuyện, cô tự khai mình đang có thai, đứa bé khoảng hai tháng rưỡi, không có cha, vì cô đi thụ tinh nhân tạo. Dù là nói dối, nhưng không lẽ khai cha nó là Dương Hạ Vũ, kẻ ác ma, và cô bị cưỡng bức? Thôi, nói thế cho lành.
Simon Trần vỗ tay khen Thiên Tuyết rất giỏi, không dựa dẫm đàn ông, muốn tự thân nuôi con. Anh nói cô xinh đẹp như hoa, không hề kiêu kì. Thật ra, nếu không có Hạ Vũ nuôi, cô chắc sẽ chết đói. Nữ cường bình đẳng là thế, nhưng thử hỏi không công ăn việc làm, thêm con cái, thực tế sẽ thế nào? Cô bẽn lẻn cười xòa. Đang định từ chối lời mời ăn tối thì màn hình tivi trong gian hàng điện tử chuyển kênh.
Tuyết ngừng điệu bộ, bị thu hút bởi những ly rượu sang trọng, ngàn bộ cánh đắt tiền hay quý ông quý bà choàng tay nhau dạo bước. Ánh mắt cô chợt dừng lại ở cuối màn hình, nơi thân ảnh cao to, tráng lệ, bộ vest đen lịch thiệp, mái tóc undercut bảnh bao. Cái dáng ấy sao lại quá thu hút thế? Khuôn mặt dần hiện rõ hơn khi máy quay tiến đến gần Dương Hạ Vũ. Hắn đứng bên cạnh chủ tịch Dương - Dương Tính. Những người xung quanh dần tản ra. Hoa Thiên Tuyết tặc lưỡi khen ngợi, đúng là dân có tiền khác, đến máy quay cũng giành riêng cho hắn.
Vỗ nhẹ vai Thiên Tuyết, Simon cũng ngẩng đầu khen ngợi hắn. Anh nói thật, không tâng bốc. Thần tượng của Simon là cha con chủ tịch Dương. Tập đoàn Dương có mặt trên thương trường hơn trăm năm, các nhà lãnh đạo đều tài giỏi. Dương Tính nắm vững công ty sau bốn mươi năm, và khi Dương Hạ Vũ tròn hai mươi, ông sẽ giao lại toàn bộ cho hắn. Mẹ của Hạ Vũ là Hạ Lan, ngoài cái tên, chẳng ai biết mặt mũi bà. Có người nói Hạ Lan đã chết, kẻ lại bảo bà không khỏe nên được Dương Tính yêu thương, chăm sóc và cất giấu trong nhà. Hồ sơ của chủ tịch hoàn toàn sạch sẽ, không dính scandal, nên chẳng ai nghi ngờ khi bảo Hạ Lan được ông cưng như bảo bối.
Nghe Simon nói, Thiên Tuyết ngộ ra nhiều điều. Trước giờ, ngoài biết Hạ Vũ tên gì, gia đình hắn giàu ra sao, cô đều mù tịt. Không ngờ cha hắn lại tài giỏi vẹn toàn, chung thủy như thế. Còn mẹ hắn, cô có nên hỏi khi hắn trở về không nhỉ?
Miên man suy nghĩ bỗng điện thoại vang lên giai điệu nhẹ nhàng. Tuyết tỉnh mộng, lục túi, bật máy lên, áp vào tai:
- Em đang ở đâu? - Hạ Vũ bình thản:
- Em đang ở nhà - Nói dối trắng trợn:
- Anh đang ở nhà mà không thấy em - Hắn nhếch mép cười qua điện thoại:
- Dạ, em... em... em... - Lắp bắp vì bại lộ:
- Anh đến rước - Rằn giọng:
- Thôi...
Tút tút tút. Điện thoại đã bị dập. Thiên Tuyết nhảy dựng, xoay người như con cún đuổi đuôi. Đầu quay quẩn hình ảnh tức giận của Hạ Vũ. Lần này cô chết là cái chắc.
Bỗng bàn tay ai đó đặt lên vai Tuyết khiến cô phản ứng dữ dội, hét toan. Nhưng mọi âm thanh đều bị người đối diện nuốt lấy. Ôi trời, đây là nơi công cộng mà! Hạ Vũ đang ngấu nghiến đôi môi cô một cách nóng bỏng chết người. Hai má Thiên Tuyết ửng hồng, ngượng ngùng, nhắm chặt mí mắt. Những người xung quanh ngừng hoạt động, nhìn chăm chăm hai kẻ gây sự chú ý giữa trung tâm.
Dương Hạ Vũ tức giận bởi sự không nghe lời của Thiên Tuyết. Sau buổi lễ, hắn lên trực thăng trở về nhưng không thấy mèo ngốc đâu. Qua GPS, hắn mới biết cô chạy loạn đến đây. Đến nơi, thấy Thiên Tuyết ngây người nhìn hình ảnh hắn trên tivi. Điều đó khiến Hạ Vũ tự dương tự đắc, cười. Nhưng khi chuyển chế độ quan sát sang một tên con trai cao to, mang nét lai Pháp, hắn ứ họng, nuốt nước bọt không trôi, cổ họng đắng nghét. Liếc xéo Thiên Tuyết, hắn gọi điện cho cô, không ngờ con mèo ngốc dám nói dối hắn.
Thiên Tuyết trong lòng run rẩy, má ửng hồng, gợi tình đáng yêu. Vạt áo mỏng phong tình làm hắn mủi lòng, môi lướt nhẹ lên xương quai xanh cô, nhẹ nhàng trêu đùa nơi gáy tay khiến cô rên nhẹ.
- Anh là...
Simon gặp thần tượng nên đứng như trời trồng, nhìn Hạ Vũ suốt. Sau khi tỉnh khỏi phấn khích, anh tỏ vẻ không hài lòng khi hắn thản nhiên ăn con gái người ta giữa chốn đông người.
Thấy Thiên Tuyết không từ chối, Simon Trần tò mò bước lại, kéo hai người ra khỏi sự dục vọng không nên giải quyết tại đây.
Hạ Vũ ngước mặt, đứng thẳng, tay vẫn ôm chặt Thiên Tuyết. Tim cô đập loạn xạ, nhịp thở hỗn độn, không thể bình thường được.
- Bạn trai của cô ấy.
Hắn chính thức tuyên bố quyền sở hữu, khiến lòng Tuyết lâng lâng vui sướng. Khóe môi giật giật, nâng cao mãn nguyện, áp chặt khuôn mặt vào lòng ngực thơm tho của Vũ.
- Ồ, chào tôi là Simon Trần, tôi vừa mới biết Thiên Tuyết.
- Chào Simon, tôi nghĩ chúng ta không có gì để nói. Bạn gái tôi đang mang con của chúng tôi, cô ấy mệt rồi.
Simon Trần bật cười vang. Anh hiểu Dương Hạ Vũ đang ăn giấm chua, thôi không nói nữa. Anh gật đầu chào tạm biệt, lần đầu tiên gặp Hạ Vũ, đã ăn giấm chua. Anh hiểu rồi, không nói thêm. Anh gật đầu chào tạm biệt Hạ Vũ.