Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi
Chương 12: Diamond
Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoa Thiên Tuyết trở về nhà trong tâm trạng rối bời, đầu óc quay cuồng với đủ thứ suy nghĩ mông lung. Rốt cuộc Dương Hạ Vũ đang toan tính điều gì? Hắn có đang âm mưu kiểm soát cô thêm lần nữa không?
Khi về đến nhà, chẳng ai hỏi cô đi đâu cả. Những người hầu chỉ gật đầu chào theo kiểu chủ-tớ rồi quay lại làm việc riêng. Thiên Tuyết đã quá quen với sự lạnh nhạt này nên cũng chẳng buồn bã gì. Cô trở về phòng, khóa cửa lại, rồi nằm dài từ sáng tới chiều, ngủ một giấc ngon lành cho đến khi tỉnh dậy thì đã gần sáu giờ. Nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn chưa thấy bóng dáng Hạ Vũ đâu. Trong lòng cô thoáng thắc mắc: đã quá giờ học rồi, sao hắn vẫn chưa về? Chắc lại đi đua xe với hai tên kia mất rồi.
Đang miên man suy nghĩ, bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên khiến cô giật mình. Từ lúc nào trong phòng lại có điện thoại di động thế này? Nhìn sơ qua, chiếc điện thoại trông giống hệt cái của Hạ Vũ. Cô cầm lên xem, trên màn hình hiện hai chữ "Anh yêu". Một con quạ đen thui bay lừ đừ trên đầu Thiên Tuyết:
"Anh yêu? Dương Hạ Vũ bị gay à?"
Ý nghĩ đó khiến lòng cô xốn xang, không dám bấm nghe xem ai gọi. Hình ảnh hai người đàn ông ôm nhau hiện ra trong đầu khiến cô đỏ mặt tía tai, vừa buồn cười vừa hoảng hốt với những gì mình tưởng tượng. Nhưng nói thật, Hoa Thiên Tuyết cũng tò mò ghê: không biết ai nằm trên, ai nằm dưới đây?
Tiếng chuông reo một hồi rồi tắt. Cô định đặt điện thoại xuống bàn thì nó lại reo tiếp. Trong phản xạ, cô giật bắn người và vô tình bấm nút nghe:
- Alo... alo... alo... ALO!
Bên kia dường như không chịu nổi sự im lặng kỳ lạ của cô, hét liền mấy tiếng mà chẳng thấy ai trả lời, giọng nói lập tức trở nên gay gắt.
- Alo... Hạ Vũ?
Giọng nói quen thuộc quá, hình như là hắn thật. Nghe thì quen mà cũng lạ, chắc trước giờ cô chưa từng nghe giọng hắn qua điện thoại nên thấy hơi bỡ ngỡ.
- Ừ, sao giờ mới bắt máy? Lại còn chẳng thèm trả lời?
Rõ ràng hắn đã bắt đầu cáu.
- Tại em tưởng... tiểu bạch kiểm của anh gọi cơ, nên chưa dám nghe... - Cô khẽ run, giọng đầy lo lắng.
Chắc chắn nghe xong, Dương Hạ Vũ sẽ nổi đầy vạch đen trên mặt. Tiểu bạch kiểm của hắn là cái quái gì chứ? Hắn thở dài bất lực trong điện thoại:
- Chiếc điện thoại đó là anh mua cho em. Từ nay nhớ mang theo người, phòng khi anh gọi. Anh sẽ đi vắng ba ngày, đi làm việc cùng ông già. Ở nhà không được ra ngoài, chỉ được ăn, ngủ và nghỉ ngơi. Không được làm việc nặng, nghe rõ chưa?
Thiên Tuyết bĩu môi, cứ tưởng cô là con heo, chỉ biết ăn với ngủ, đẻ ra đứa bé béo ú vì được chăm sóc quá mức. Cô gạt hết sang một bên nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp:
- Vâng, em biết rồi. Anh đi sớm về sớm nhé. Thượng lộ bình an.
Dứt cuộc gọi, cô nằm sấp xuống giường, chôn mặt vào gối, cơn buồn ngủ lại kéo đến. Dạo này Tuyết càng lúc càng giống heo, suốt ngày ngủ li bì, ăn uống bình thường nhưng không béo, thân hình gầy gò, xanh xao ngày nào nay đã hồng hào, tràn đầy sức sống hơn. Đôi mắt lạnh nhạt, vô hồn ngày xưa cũng đã có chút biến chuyển, ánh lên những cảm xúc chao đảo, sâu lắng.
Thiên Tuyết hơi buồn vì hắn không về, nhưng biết làm sao được, công việc vẫn là quan trọng nhất. Cô cố nghĩ xem mình sẽ làm gì trong ba ngày tới, vò đầu bứt tai đến phát điên cũng chẳng nghĩ ra. Thôi thì cứ mặc kệ, để mặc bản năng dẫn lối.
Cô ngủ một giấc dài đến sáng hôm sau. Góc phòng, chiếc điện thoại im lặng nhưng báo hàng loạt tin nhắn chưa đọc. Mơ màng cầm máy lên xem, trời ơi – hơn chín mươi cuộc gọi nhỡ, cả trăm tin nhắn, nội dung chỉ xoay quanh mấy chữ: "Em đang trêu tôi hay thử thách lòng kiên nhẫn của tôi vậy?". Thiên Tuyết bĩu môi xem thường. Lâu ngày không dùng nên ngón tay bấm máy còn vụng, cô lướt nhẹ, trả lời ngoan ngoãn: "Dạ, em không cố ý trêu anh, chỉ là em ngủ quá ngon. Hay anh muốn con anh phải thức cùng?".
Vừa ném điện thoại lên gối thì tin nhắn hồi âm lập tức hiện lên: "Thiên Tuyết, em cứ ngủ cho khỏe, con thì lúc nào chẳng ngủ? Có cần anh chỉ em cách con ngủ khi về không?". Chuyện gì đây? Dương Hạ Vũ cũng biết trêu kiểu này à? Thiên Tuyết choáng váng trước giọng điệu quá đỗi mập mờ của hắn. Cô ngửa cổ cười sặc sụa, rồi bước vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, chẳng buồn trả lời tin nhắn nữa. Khoác lên người bộ đồ thoải mái, thêm chiếc áo khoác mỏng, hôm nay cô bỗng nảy hứng muốn đi trung tâm thương mại mua vài bộ quần áo trẻ em đáng yêu.
Điện thoại lại reo lên một tin nhắn: "Thiên Tuyết, em lại ngủ rồi à? Em đúng là con heo rồi. Mà em làm heo cũng được, chỉ đừng kéo con anh theo cùng. Anh đang bận, xong việc sẽ gọi em sau. Nhớ ăn cơm, đừng có suốt ngày ngủ!". Thiên Tuyết cong khóe mắt cười, thích thú với kiểu quan tâm như bà mẹ của Hạ Vũ. Dù vẫn bàng hoàng trước sự thay đổi chóng mặt này của Vũ, nhưng cô... rất thích. Ai lại không thích được cưng chiều cơ chứ? Dù sao thì, sao Thiên Tuyết ngốc nghếch lại dễ dàng quên hết những điều hắn từng làm với mình?
Chuyện đó thì khó nói rõ. Cô thực sự hài lòng với hiện tại, nhưng trong lòng vẫn chưa thể xóa bỏ hoàn toàn những suy nghĩ tiêu cực về hắn – một kẻ ác quỷ đang diễn trò tốt.
Thay vì để tài xế đưa đi, Thiên Tuyết từ chối và chọn đi bộ đến trung tâm. Từ biệt thự của hắn đến đó cũng không quá xa. Lâu ngày không vận động, các khớp tay chân cô cứng đờ. Mới đi vài bước đã mệt, ngồi sụp xuống đất, nhưng rồi lại quyết tâm đứng lên tiếp tục. Sau mười lăm phút, cô đành đầu hàng, lên xe taxi đến khu mua sắm. Quả thật, đi bộ là điều không tưởng.
Khu mua sắm Diamond đúng là hoành tráng và sang trọng bậc nhất. Chỉ cần ngửi mùi hương nơi đây cũng đủ biết những món đồ trong này đắt đỏ đến mức nào. Thiên Tuyết thắc mắc: gia đình Dương giàu thế, sao nơi này lại không phải của họ? Với khối tài sản khổng lồ đó, mua cả chục Diamond cũng chẳng là gì. Không biết chủ sở hữu nơi này là ai nhỉ? Chắc hẳn là một người tài năng, không thua kém Chủ tịch Dương là bao.
Bước vào khu đồ dùng cho em bé, Thiên Tuyết thích thú cầm trên tay một chiếc đầm nhỏ xinh. Bộ váy màu hồng nhạt, điểm xuyết vài bông hoa trắng viền quanh, giống hệt đầm công chúa trong truyện cổ tích. Cô nhoẻn miệng cười, rất ưng ý với bộ đồ này. Nhưng vì chưa biết em bé là trai hay gái, cô lại rụt rè bước sang khu đồ cho bé trai. Ôi, chiếc yếm jean này dễ thương làm sao! Vải lụa mềm mịn, mát rượi, không gây khô ngứa cho da trẻ. Cô áp nhẹ lên má, cười tít mắt. Nhưng khi nhìn giá, mắt Thiên Tuyết suýt nữa thì bay vòng vòng: đồ bé gái 255 đô, đồ bé trai 254 đô. Cô cười trừ, giả vờ đu xà rồi trả lại hàng lên kệ. Dù hơi tiếc, nhưng còn lâu bé mới chào đời, mua làm gì cho sớm? Khi biết giới tính rồi, dẫn Hạ Vũ đến chọn cũng được.
Cô nhẹ nhàng bước đến một quán ăn nhẹ gần đó, gọi một phần gà rán và ngồi đợi.
Ánh mắt cô hướng ra cửa sổ, nơi những chiếc xe nối đuôi nhau bon chen. Dưới kia, vài tòa nhà nhỏ lấp lánh dưới bóng dáng của Diamond. Thiên Tuyết đang ở tận tầng ba mươi ba, nhìn xuống dưới thấy chóng mặt, những con người trông như những con kiến nhỏ xíu, miệt mài bươn chải. Thật buồn cười.
- Chào em gái xinh đẹp.
Giọng nói vang lên sau lưng khiến cô căng người như dây đàn. Chậm rãi quay đầu lại, hình ảnh hiện ra khiến tim cô như nghẹn lại. Tuyết đã muốn quên, không bao giờ muốn gặp lại, và đã phủ nhận khi kết quả quá rõ ràng.
- Lý Mẫn Hạo.
Người đối diện lịch lãm trong bộ vest xám tro, nở nụ cười tươi rói trước ánh mắt hoảng sợ, thâm trầm của Tuyết. Cậu cởi áo khoác, khoác lên tay, rồi đưa tay ra một cách lịch sự:
- Không, tôi là Lý Mẫn Hào. Rất vui được làm quen với em. Thiên Tuyết phải không?
Hoa Thiên Tuyết hoa mắt. Hào? Hạo? Hai người giống nhau như đúc, chỉ khác nhau ở cái tên. Không cần nói cũng biết – song sinh.
Vậy đây chính là người mà Hạ Vũ từng đánh trước đây? Cũng là kẻ đã thấy cô... trong tình trạng kinh khủng nhất trên thân thể Vũ? Những suy nghĩ ùa về, cuốn Thiên Tuyết vào ký ức đen tối, chẳng mấy tốt đẹp.
Tay cô lơ lửng giữa không trung, chẳng chịu bắt lấy tay Hào. Chỉ đến khi cậu chạm nhẹ vào, cô mới bừng tỉnh, gượng cười gật đầu:
- Vâng, anh có phải...
Mẫn Hào hiểu ý, gật đầu rồi ngồi xuống ghế đối diện, đan tay vào nhau, đôi chân thon dài khẽ bắt chéo, dáng vẻ quý phái. Thiên Tuyết nhìn một lúc, tò mò hỏi:
- Anh đến đây làm gì?
Cậu nhẹ cười:
- Anh đến để ký hợp đồng với chủ nhân nơi đây. Chắc cậu ta sắp đến rồi.
Hào đưa cổ tay lên, kéo nhẹ tay áo để xem chiếc đồng hồ Rolex đắt tiền. Thiên Tuyết ừng ực nuốt nước bọt – không phải vì đồng hồ đẹp, mà vì món gà rán của cô đã được mang đến. Mùi thơm ngào ngạt khiến bụng kêu ầm ĩ, tạo thành âm thanh ngượng nghịu. Tuyết cười trừ với Hào, rồi quay sang nhìn phần ăn đang được đặt trước mặt.
- Đến rồi.
Mẫn Hào đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, khiến Thiên Tuyết cũng tò mò nhìn theo. Từ xa, một bóng dáng điển trai, chững chạc, pha chút quyến rũ từ những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt vuông vức – trông như người lai Pháp, toát lên vẻ lãng mạn, tuấn tú. Thiên Tuyết mờ mắt ngắm nhìn, mắt tròn xoe, miệng há hốc, suýt nữa thì chảy nước dãi.
"Đẹp trai quá!!!"