Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi
Chương 20: Mặc Nghiêm
Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dương Hạ Vũ nhanh chóng có mặt tại công ty, chỉnh lại bộ vest chỉn chu rồi liếc mắt về phía cô thư ký xinh đẹp bên cạnh. Đôi môi cô khẽ hé, vô tình toát lên vẻ quyến rũ mê hoặc. Vũ đưa tay khẽ vuốt cằm cô, khiến má Hạnh Trang ửng hồng trong mơ màng:
- Hạnh Trang, chúc tôi may mắn nhé.
Cô khẽ nghiêng người, hôn nhẹ lên môi hắn như một lời chúc ngọt ngào. Hạ Vũ mân mê đôi môi mềm mại, ánh mắt rực sáng bởi khát khao cháy bỏng. Hoa Thiên Tuyết và Lưu Hạnh Trang có phần nào tương đồng. Tuyết e lệ, lạnh lùng và yếu đuối. Trang thì thùy mị hơn, cũng yếu đuối nhưng không hề lạnh lùng, từ cô toát lên vẻ quyến rũ như hoa anh túc, đánh thức dục vọng nơi đàn ông.
Giờ đây, Tuyết đang mang thai – giọt máu của hắn dần lớn lên trong người con gái hắn yêu, người bạn đời dịu dàng luôn bên cạnh. Còn Hạnh Trang? Cô quá đẹp, như một đóa hoa rực rỡ mọc trên thân gỗ mục – chỉ để ngắm, không thể sở hữu. Nhưng Hạ Vũ chưa từng từ bỏ con mồi nào, và chắc chắn, một ngày không xa, hắn sẽ đưa cô lên giường. Cô sẽ đắm chìm trong khoái cảm, say mê không lối thoát, như bao người phụ nữ khác từng thuộc về hắn.
- Em luôn khiến tôi hài lòng.
Vẫn giữ vẻ e thẹn, cô khẽ gật đầu, vành tai đỏ ửng như trinh nữ, tay níu nhẹ mép váy, ánh mắt mơ màng nhìn xuống đôi chân trắng ngần. Hạ Vũ chỉnh lại cà vạt, cảm thấy ổn, lòng nhẹ nhõm bước vào phòng họp.
Mép môi nhếch nhẹ, khí chất tao nhã toát lên từ một người đàn ông chững chạc, đủ bản lĩnh để vượt qua mọi thử thách trong vài phút tới. Khuôn mặt anh tuấn, băng lãnh nhưng không mất đi nét dịu dàng. Ánh mắt hắn chạm thẳng vào người đang ngồi ngay ngắn trên ghế đối diện. Hạ Vũ khẽ nheo mắt, cau mày. Người này trẻ hơn hắn tưởng – chỉ khoảng hai mươi tuổi. Nhưng khí chất của anh ta không hề thua kém Dương Tính.
Vũ bước tới, mọi người đứng dậy chào. Người kia cũng vậy. Hạ Vũ cảnh giác – ánh mắt kia đang nhìn hắn, bình thản đến rợn người, không gợn sóng, như một tấm gương trống rỗng, vô hồn.
- Rất vui khi tập đoàn Mặc xem xét lại hợp đồng. Hôm nay, tôi – Dương Hạ Vũ – thay mặt tập đoàn Dương và cha tôi, rất hân hạnh được ngồi đây, cùng nhau xây dựng tương lai cho cả hai bên.
Miệng lưỡi trơn tru, tự khen mình và người khác một cách khéo léo – Hạ Vũ đúng là bậc thầy. Người kia khẽ nhếch môi, đẹp tựa tượng điêu khắc hoàn mỹ, ánh mắt sắc lạnh quét sang:
- Tôi là Mặc Nghiêm. Các điều khoản tôi đã xem kỹ. Hôm nay đến đây chỉ để ký.
Quá dễ dàng. Cả cuộc gặp lẫn chữ ký đều diễn ra suôn sẻ đến bất thường. Có phải thần may mắn gõ cửa, hay có điều gì không ổn? Hạ Vũ cảm nhận có biến, nhưng không thể xác định điểm nào. Trí tuệ và trực giác của hắn vốn nhạy bén, nhưng trước Mặc Nghiêm, hắn lần đầu cảm thấy như bị dồn vào thế yếu. Nghiêm toát lên thứ gì đó nguy hiểm, bí ẩn và hoàn toàn không thể nhìn thấu.
Cuộc họp kết thúc chưa đầy mười phút. Hạ Vũ định quay về đưa Thiên Tuyết đi chơi tiếp, thì Hạnh Trang nói có việc cần nhờ – muốn hắn chở về nhà mẹ ở ngoại thành để lấy vài thứ. Hiện tại, họ đang ở trung tâm thành phố A, đi ra ngoại thành mất hơn ba tiếng. Hắn hơi đắn đo vì Tuyết, nhưng rồi lắc đầu gạt bỏ suy nghĩ. Thiên Tuyết đang yên ổn ở nhà, có lẽ đang chơi với Trân Trân. Hắn đi một chút rồi về, cô cũng đâu có biết. Tất nhiên là không biết – bởi Tuyết nào có quyền hỏi han hắn đi đâu, làm gì.
Gật đầu đồng ý chở Hạnh Trang, phần vì nghĩa vụ, phần vì mong tìm cơ hội nếm thử hương vị ngọt ngào của cô. Hạ Vũ liếm môi, ánh mắt đắm đuối xuyên qua lớp đồng phục ôm sát, phác họa từng đường cong mượt mà, da thịt mịn màng ẩn hiện. Dục vọng trong người bừng tỉnh, dồn dập và cuồng nhiệt. Khóe môi hắn khẽ cong lên cùng âm mưu đen tối – Hạnh Trang sẽ là một món khai vị thú vị.
Hạ Vũ đắm chìm trong dục vọng, không hay biết Thiên Tuyết đang lâm nguy. Tuyết cố gắng mở mắt, đầu choáng váng như xoay tròn, các giác quan chưa kịp tỉnh táo, ánh sáng chưa kịp thích nghi. Tay che mắt, cô chớp mi liên hồi, tim đập thình thịch, hoang mang không biết mình đang ở đâu.
Tuyết cố gượng dậy, quan sát xung quanh. Cô đang nằm trên giường, không bị trói, không có dây xích hay vật nguy hiểm nào. Căn phòng trắng tinh, đồ đạc lạnh lẽo nhưng gọn gàng, ngăn nắp. Nhìn tổng thể, đây là phòng của người giàu có – có lẽ là phòng đàn ông, nhưng được chăm sóc bởi bàn tay phụ nữ tinh tế.
Chiếc giường êm ái, chiếc chăn ấm áp khiến Tuyết gần như quên mất mình vừa bị bắt cóc. Cô co người trong chăn, hít hà mùi thơm nhẹ nhàng, thoang thoảng, không gắt gỏng.
Cạch.
Cánh cửa mở ra. Tuyết lập tức cứng người, giả vờ ngủ. Nỗi sợ ùa đến, tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhơn nhớp khó chịu.
- Yên Nhi, Nghiêm của em đây.
Giọng nói của một người đàn ông. Anh ta bước vào, ôm cô vào lòng, gọi cô là Yên Nhi, xưng tên Nghiêm. Tuyết bồn chồn trong lòng, não bộ rối loạn, tĩnh mạch co cứng, tim đập dồn dập. Chuyện gì đang xảy ra?
Mặc Nghiêm nhìn người trước mặt, ánh mắt chan chứa yêu thương, vô thức tràn đầy. Yên Nhi của anh đã trở về. Cuối cùng cô cũng trở lại. Anh đau đớn, nhớ nhung, siết chặt cô trong vòng tay. Tay anh khẽ vuốt lên bụng Tuyết, thì thầm dịu dàng:
- Xin lỗi Yên Nhi, anh đã lầm. Anh cứ nghĩ đứa bé là con của Hạ Vũ. Nhưng con là của anh, đúng không? Anh đã sai rồi… đáng lẽ anh không nên giết em.
Lời nói như sét đánh ngang tai Thiên Tuyết. Con của Hạ Vũ? Của anh ta? Giết chết? Cô lập tức hiểu – mình đang nằm trong tay một kẻ điên – không, là kẻ loạn trí vì tình. Giọng nói của anh ta đã tố cáo tất cả. Nhưng tại sao lại liên quan đến Hạ Vũ? Tại sao Mặc Nghiêm lại gọi cô là Yên Nhi?
Đôi vai Tuyết bỗng bị siết chặt, đến mức đau buốt. Giọng nói của anh ta không còn dịu dàng, mà chuyển sang âm điệu lạnh lẽo, đầy giận dữ:
- Mặc Yên Nhi, em là em gái của Mặc Nghiêm này. Chỉ có anh mới xứng làm chồng em, làm cha của con em. Tên Dương Hạ Vũ kia – không xứng! Em hiểu chưa?
Anh ta điên rồi. Tay nắm chặt cằm Tuyết, kéo mạnh lên, lực tay siết chặt khiến cô đau đớn, bật mở mắt hoảng loạn. Ánh mắt sợ hãi của cô bị ánh mắt cuồng dại, đẫm sát khí của anh áp đảo – nhìn chằm chằm như muốn cào nát linh hồn cô. Nghiêm nghiến răng ken két, tròng mắt đỏ ngầu máu, hình ảnh Mặc Yên Nhi hạnh phúc lấn át lý trí. Trong đôi mắt đen kịt ấy, hình ảnh Thiên Tuyết đang bị thay thế – anh nhìn cô với vẻ hậm hực, giận dữ tột cùng, chỉ muốn một nhát dao giết chết ngay lập tức. Nhưng anh không thể. Anh phải khiến Dương Hạ Vũ nếm trải nỗi đau tê tâm – khi người con gái mình yêu, mỗi đêm lại nằm trên giường của người đàn ông khác.
Mặc Nghiêm không điên. Cũng không ảo giác. Chỉ là mỗi khi nhìn thấy Hoa Thiên Tuyết, hình ảnh Mặc Yên Nhi lại hiện lên quá rõ. Anh cúi xuống, áp đôi môi lạnh giá lên đôi môi hồng nhạt của Tuyết, hung bạo nuốt trọn mọi kháng cự.
"Dương Hạ Vũ, mày hãy nhìn đi – người con gái của mày – giờ là của tao."