Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi
Chương 23: Tay Sát Gái Chứng Tỏ Đẳng Cấp
Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau bữa ăn, Thiên Tuyết bỗng dưng cảm thấy buồn ngủ đến lạ. Chưa kịp hiểu vì sao, cô đã chìm vào giấc mộng êm đềm. Bên cạnh, Mặc Nghiêm nhìn cô ngủ say, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười dịu dàng. Anh chỉnh lại tư thế cho Tuyết, rồi leo lên giường nằm cạnh. Đầu cô gối lên tay anh, khẽ tựa vào bờ vai rắn chắc. Nhìn gương mặt thanh thản ấy, Nghiêm bỗng nhớ đến Yên Nhi – khi còn sống, con bé cũng hay ngủ gục như vậy.
Bên kia, Hạ Vũ hoàn toàn trái ngược. Hắn đang dồn hết cơn giận dữ vào cơ thể một người phụ nữ khác, trút bỏ mọi uất hận qua những động tác mạnh bạo, thô ráp. Người phụ nữ dưới thân say mê, khẽ nhún nhảy, đung đưa theo từng nhịp dập của hắn, như bị cuốn vào cơn cuồng nhiệt không lối thoát.
Hạ Vũ túm chặt mái tóc cô ta, kéo mạnh về phía sau. Một tiếng rên rỉ vang lên – vừa khoái cảm, vừa đau đớn – khiến kích thích trong hắn càng dâng cao. Dòng điện ma sát chạy dọc sống lưng, khuếch đại đam mê. Hắn thở dốc, cô ta cũng vậy. Trong cơn hỗn loạn, nhịp độ ngày càng gấp gáp, rồi bỗng chốc, thân thể hắn gồng cứng, tiếng rên vang lên như tiếng thú bị thương. Hạ Vũ trút cạn tinh hoa vào người cô ta. Sau đó, cô ả như con rắn không xương, quấn chặt đôi chân quanh hông hắn, khao khát đòi hỏi thêm.
Hắn lạnh lùng rút ra, tách khỏi nơi ẩm ướt và bẩn thỉu:
- Có vẻ cô đã quên mất vị trí của mình rồi nhỉ? Có cần tôi nhắc lại không?
Người phụ nữ vẫn còn chìm trong men khoái cảm bỗng bừng tỉnh, mặt tái mét, ánh mắt hoảng sợ nhìn hắn, run rẩy:
- Cậu chủ… em biết sai rồi. Em không nên vượt quá giới hạn.
Hạ Vũ nhếch mép, nâng cằm cô ta lên, ánh mắt lạnh lùng, đầy độc địa:
- Tốt lắm. Giờ thì biến.
Cô ta vội vã túm quần áo, mặc qua loa, mở cửa phóng thẳng ra ngoài trong uất ức.
Hạ Vũ mệt mỏi ngã vật ra giường, tay gác lên trán, thở dồn dập giữa muôn vàn đau đớn. Giờ này, Thiên Tuyết của hắn ra sao? Tên chết tiệt kia có chạm vào cô không? Vì sao hắn lại làm vậy? Giữa họ có thù oán gì sao?... Mặc Yên Nhi? Cái tên ấy chợt hiện lên, như một bóng ma quen thuộc trong ký ức. Hắn nhíu mày, nghiến chặt môi dưới, cố gắng gỡ rối manh mối. Cuối cùng, ấn tượng về tên đó cũng hiện về.
Bỗng nhiên, Hạ Vũ nhớ ra điều gì đó. Hắn bước đến chiếc tủ sách – nơi thường cất giữ vài món đồ linh tinh. Lục tìm trong góc, hắn rút ra một cuốn sổ nhỏ. Đã lâu rồi hắn chưa động vào, mà Thiên Tuyết cũng chẳng bao giờ để ý mở ra xem. May là không bị bám bụi. Dĩ nhiên, nhà đông người như vậy thì ai còn thời gian chăm chút.
Lật mở cuốn sổ, một danh sách người tình hiện ra trước mắt. Hạ Vũ khẽ nhếch môi. Ngày trước, mỗi khi trải qua một mối tình ăn chơi, hắn đều ghi lại đây như một chiến tích, để khoe với lũ bạn Ngọc Thái – Đỗ Phương. Dò theo bảng chữ cái, ngón tay hắn dừng lại ở dòng thứ hai mươi sáu – Mặc Yên Nhi. Ngừng lại vài giây, hắn bắt đầu hiểu ra. Nếu không nhầm, đây là cuộc tình cá cược cách đây một năm. Cô gái đó sau đó bị tai nạn giao thông, sốc thuốc và chết trong bệnh viện.
- Ồ, thì ra là em gái của Mặc Nghiêm. Hắn muốn trả thù sao? Buồn cười thật.
Hạ Vũ ngửa mặt cười lớn trước trò chơi nhàm chán của Mặc Nghiêm. Em gái chết, anh ta phát điên, rồi đổ hết mọi tội lỗi lên đầu hắn, bắt cóc Thiên Tuyết vì nhầm cô là em gái mình. Nhưng không – lúc gặp Nghiêm ở công ty, Hạ Vũ nhận ra anh hoàn toàn tỉnh táo, thậm chí rất xảo quyệt và bí ẩn. Vậy thì chỉ còn một lý do duy nhất: Nghiêm đang muốn trả thù cho em gái. Nhưng vì sao? Cái chết của Mặc Yên Nhi đâu phải do hắn gây ra?
Hạ Vũ bật cười, đóng sổ lại và đặt về đúng vị trí. Hắn đứng dậy, bước vào nhà tắm – giờ này, hắn cần được gột rửa cơ thể.
Dòng nước lạnh tuôn xối xả từ vòi sen, lăn từng hạt trên mái tóc đen huyền, khuôn mặt góc cạnh hoàn hảo, bờ vai rắn rỏi, ngực săn chắc và phủ kín cả thân hình cường tráng. Nước lạnh làm hắn tỉnh táo hơn, cũng giúp kí ức ùa về.
Một năm về trước.
- Hạ Vũ, mày suốt ngày quấn lấy con mèo nhà mình không chán à? – Lưu Ngọc Thái ngồi chơi PlayStation, lên tiếng chán nản.
- Ý mày là sao? – Hạ Vũ đang lướt Facebook cũng ngẩng lên, tò mò.
- Ý nó bảo mày nên kiếm con mèo cái khác, dụ dỗ thử xem. – Đỗ Phương vừa lau người bước ra từ nhà tắm, quần còn chưa kéo xong đã nhanh nhảu lên tiếng.
Hạ Vũ nhếch mép, trêu chọc:
- Dương Hạ Vũ tao đây đâu cần đi kiếm mèo. Mèo tự tìm đến tao còn nhiều hơn.
Ngọc Thái tắt máy, gạt phăng cái iPad của Vũ, gọi Đỗ Phương lại gần, rồi đưa ra một lời đề nghị. Hắn nói có một mục tiêu – tiểu thư Mặc Yên Nhi, con gái cưng của tập đoàn đá quý hàng đầu thế giới. Cô vừa tròn hai mươi tuổi, hơn Vũ một tuổi, chưa từng có bạn trai, tính tình kiêu kỳ, sống trong nhung lụa từ nhỏ, chưa chàng trai nào lọt vào mắt xanh của cô.
Hạ Vũ nghe xong thấy thú vị. Một con mèo kiêu ngạo, tự cao – chinh phục được cô ta sẽ là bằng chứng rõ ràng nhất cho danh hiệu tay sát gái số một. Dương Hạ Vũ – kẻ không cần săn mèo, vì mèo tự chạy vào lòng.
Thật ra, không dễ dàng gì. Hắn mất cả tháng đóng vai người đàn ông hoàn hảo trước mặt Yên Nhi, nhưng mọi thứ đều vô ích. Cô chỉ mỉm cười, nhìn hắn rồi nói: "Nên bỏ cuộc sớm đi, tôi không thích kiểu con trai giả tạo."
May sao, một ngày nọ, trời cũng giúp hắn. Không cần âm mưu, không cần dàn dựng. Yên Nhi bị nhóm du côn dồn vào góc tường khi đi một mình. Hạ Vũ tình cờ đi ngang qua, đứng lại quan sát. Hắn thấy những bàn tay dơ bẩn chạm vào làn da trắng mịn như lụa của cô. Yên Nhi sợ hãi, lùi dần vào tường, miệng kêu cứu nhưng chẳng phát ra tiếng nào – có lẽ vì quá hoảng loạn. Khi nhóm du côn định giở trò đồi bại, hắn lập tức xông ra – anh hùng cứu mỹ nhân.
Kết quả, ai cũng đoán được.
Mặc Yên Nhi sa vào lưới tình, mắc bẫy trò cá cược. Cô dâng hiến tình yêu, tâm hồn và cả thể xác cho hắn. Bên Hạ Vũ, cô được nghe những lời mật ngọt, sống trong ảo mộng say đắm. Nhưng cô không hề biết – sau mỗi lần ân ái, tất cả đều bị camera ẩn ghi lại. Những đoạn clip được đăng tải lên mạng với lời miêu tả dâm đãng, bỉ ổi. Mặt đàn ông bị che, chỉ để lộ khuôn mặt và thân thể cô. Chính Mặc Nghiêm đã vô tình tìm thấy những đoạn phim đó – anh điên cuồng, nhưng không thể làm lớn chuyện vì sợ làm nhục danh gia tộc. Cũng không thể nói với Yên Nhi – cô sẽ đau đớn, nhục nhã, có thể làm điều dại dột.
Ngày nhận tin Yên Nhi tai nạn, Hạ Vũ đang ôm Thiên Tuyết trong lòng, vui vẻ vô cùng. Hắn nghe tin, nhưng chẳng mảy may quan tâm. Cô ta sống chết thế nào cũng chẳng liên quan đến hắn. Thậm chí, hắn còn thấy nhẹ nhõm – khỏi phải giả vờ nữa. Dù sao thì cược đã thắng, hắn cũng đã chứng minh đẳng cấp với đám bạn rồi. Có than vãn cũng vậy thôi.
Giờ đây, Hạ Vũ tắt vòi nước, lau khô người, quấn khăn quanh hông và chuẩn bị lên giường. Tối mai còn có cuộc vui khác nữa. Hắn chẳng cần lo lắng nhiều về tên tâm thần Mặc Nghiêm kia.
Chà, trò chơi ngày càng hấp dẫn rồi đây.