Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi
Chương 24: Trò chơi ngầm
Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoa Thiên Tuyết vùng vẫy, cố thoát khỏi vòng tay lạ lẫm của ai đó. Cô mở choàng mắt, chẳng lấy làm ngạc nhiên khi thấy Mặc Nghiêm ôm mình thản nhiên, cô chắc đã đoán trước được điều này khi đôi mi vừa khẽ hé mở. Mặc Nghiêm chào cô bằng nụ cười dịu dàng, hôn nhẹ lên vầng trán bóng mượt của cô, nhẹ nhàng như gió xuân, rồi khẽ ngồi dậy nhưng ánh mắt vẫn ngập tràn âu yếm.
Cô nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, đôi mắt trừng trừng, đã hơn hai giờ chiều mà Hạ Vũ vẫn chưa đưa mình rời khỏi đây sao? Cuối cùng hắn có biết mình đang bị mất tích không chứ? Cơn buồn lan man khắp tâm hồn cô, chưa bao giờ cô lại mong nghe giọng nói của Hạ Vũ đến thế.
- Dậy thôi, em cần ăn Yên Nhi à.
Cô lắc đầu dữ dội, thoáng nhớ lại đêm qua, cô liếc mắt nhìn anh đầy vẻ nghi ngờ:
- Hôm qua anh đã cho tôi uống thuốc ngủ phải không?
Anh cười nhẹ, vẻ mặt hiền từ như chàng thư sinh bước vào chốn mộng ảo, anh nhẹ nhàng vén những sợi tóc mai vương trên má cô ra sau tai:
- Em vốn hay mất ngủ mà, Yên Nhi. Em cần thuốc an thần và bữa ăn.
Cô tức tối định quát lớn, song suy nghĩ đến đứa bé trong bụng, cô không biết uống thuốc như vậy có ảnh hưởng đến em bé không. Đôi mắt sắc bén lóe lên, cô nhìn anh vô tội vạ, giọng lạnh nhạt:
- Em không còn mất ngủ nữa, không cần thuốc đâu.
Cô thở hắt ra, cố nuốt cơn tức vào lòng, tự nhủ:
Không trách người bệnh, không được phân bua với kẻ tâm thần.
Cô chớp mắt nhanh, thấy Mặc Nghiêm gật đầu hiểu ý, nắm tay cô đi vào nhà vệ sinh. Cô trừng mắt nhìn anh, không nói nên lời, cứ mở mắt nhìn anh đầy nghi ngờ. Rồi khi anh quay lưng nhìn thẳng vào cô, Mặc Nghiêm thoáng cười, giọng nhẹ nhàng:
- Sàn tắm trơn, em đi không tiện, anh đỡ em thôi. Đừng nhìn anh dữ thế.
Anh hôn nhẹ lên bụng cô, nơi đứa bé đang ngủ yên. Cô sững người, ánh mắt bớt đề phòng hẳn. Anh không như cô tưởng, không giết cô mà còn đối xử tốt với em bé.
Anh vuốt mái tóc cô ra sau tai, nghiêng đầu trao cho cô nụ cười thân thiện, rồi mở cửa bước ra ngoài, để hờ chứ không đóng lại. Có lẽ anh lo cô chăng?
Cô quay người nhìn theo bóng anh khuất khỏi cánh cửa, thở phào, rồi bước đến trước gương. Khuôn mặt hồng hào, đôi môi nhạt nhòa, đôi mắt hơi thâm quầng, chắc do cô lo lắng quá. Nhưng thể lực cô vẫn ổn, chắc do ngủ quá nhiều hôm qua.
Bất chợt, cô thấy môi mình nhếch lên, gương mặt trong gương hiện lên vẻ thanh thản, yên bình. Lâu lắm rồi, trong tâm trí cô chỉ còn những giai điệu không lời nhẹ nhàng. Tại sao cô không sợ hãi khi bị kẻ bắt cóc kề bên, mà còn thấy thoải mái?
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô thay bộ váy bầu đáng yêu do anh để sẵn trên giường. Là thế này, bóng dáng Mặc Nghiêm đã biến mất. Cô nhìn xung quanh, xác định an toàn rồi mới khoác lên người bộ quần áo ấy.
Cô xoay trước gương, bất chợt bắt gặp ánh mắt Mặc Nghiêm đang nhìn mình. Anh đã mở cửa bước vào từ khi cô mải ngắm mình.
- Em xinh lắm!
Cô giật mình, quay phắt ra cửa, nheo mắt nhìn anh đầy nghi ngờ. Anh đã đứng đó từ bao giờ? Có thấy bộ váy của cô không chứ? Cô nghi ngờ hẳn khiến anh cười, vui vẻ vì cô đã chú ý đến mình.
Anh chìa tay lịch thiệp, cô đặt lên, ánh mắt thoáng rung động. Hạ Vũ chưa bao giờ đối xử với cô như thế. Tại sao chứ?
Mặc Nghiêm như đọc được suy nghĩ của cô, khẽ nhếch môi, nụ cười hoàn hảo hiện trên gương mặt tuấn tú. Cô bị thu hút trong khoảnh khắc, nhưng nhanh chóng thoát ra. Anh là kẻ khó lường, hơn cả Hạ Vũ, có khi còn nham hiểm hơn.
Cô rùng mình, thoáng nghĩ đến mặt tối, đôi mắt anh thoáng hiện sự bất ổn. Mặc Nghiêm không tầm thường, kẻ hai mặt chăng?
- Đi ăn và tân trang nhé?
Cô nháy mắt đáng yêu, gật đầu, nụ cười bình lặng không chút sóng gió, nhưng lòng cô dậy sóng ngầm. Cả hai đều đeo chiếc mặt nạ hoàn hảo để diễn trò trước đối phương, không ai nhìn thấu ý nghĩ của nhau.
Mặc Nghiêm nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại, bước đi trên hành lang dài hun hút, ánh mắt lấp lánh, tỏa khí ấm. Dễ gần, thân thiện. Nhưng lòng anh đang nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt sắc bén đảo quanh, nụ cười độc địa thoáng hiện che phủ trái tim tội lỗi. Tối nay, anh muốn cho Hạ Vũ thấy, cô mèo của hắn sẽ trở thành của anh dưới sự chứng kiến của toàn giới thượng lưu và trung lưu. Nếu hắn dám lên tiếng hay có bằng chứng đây là người của hắn, đứa con của hắn, thì cứ xin. Mặc Nghiêm đã mua chuộc tất cả.
Mặt khác, hắn cũng đã điều tra được mọi kế hoạch của Mặc Nghiêm. Dương Hạ Vũ cười trừ, trò con nít tưởng mua được bác sĩ kiểm chứng ADN, rồi thu thập nhân chứng để chứng minh đây là Mặc Yên Nhi ngày xưa, cùng với bức ảnh photoshop suốt năm qua. Rồi giành lấy Thiên Tuyết của hắn sao? Tầm phào quá!
Dương Hạ Vũ mím môi, mèo của hắn sao cứ bị người ta nhắm đến thế? Lý gia rồi đến Mặc Nghiêm, rồi sẽ còn ai nữa đây? Lần này, hắn phải đem cô đi giấu thôi. Nếu được, lên mặt trăng sống cũng không sợ bị người ta bắt cóc, uy hiếp hay tiếp cận nữa.
Thở dài, hắn bước ra khỏi văn phòng, tốt nghiệp rồi vào trường danh tiếng. Trường Marit được sự tài trợ của Dương gia trở nên lớn mạnh, giờ hắn như thần nơi đó, không học cũng chẳng ai dám nói gì.
Dương Hạ Vũ xoa thái dương, nỗi bức xúc dâng trào. Chỉ vài chục tiếng cô mất tích, hắn đã phát cáu như thế này.
Bước đến thang máy, hắn xuống tầng trệt, uống cà phê và ngắm nhìn đường phố. Thang máy dừng ở tầng ba, vừa tingt thì bóng dáng Lưu Hạnh Trang hiện ra, cô cúi đầu, bẽn lẽn cười:
- Giám đốc xuống căn tin?
- Ừ.
Hạ Vũ đứng thẳng, đút tay vào túi, vẻ mặt lạnh lùng. Khuôn mặt tuấn lãng cau mày không lộ vẻ vui tươi. Hạnh Trang dè dặt, im lặng không dám nói. Bỗng nhiên, bàn tay của Vũ sờ soạng nơi mông cô, mông tròn trĩnh bị lớp vải công sở che đậy.
- Giám đốc?
Tingt
Cô sợ hãi nhích lên, thang máy cứu mạng, cửa mở, vài người đứng đợi. Hắn chỉnh lại cà vạt, nở nụ cười lịch thiệp với nhân viên, họ không biết chuyện gì, cười chào hắn rồi bước vào thang máy lên tầng.
Dương Hạ Vũ cáu bẩn nhìn theo bóng Hạnh Trang chạy trối chết, con nai này khó xơi thật. Thôi, khi giành lại được Thiên Tuyết, hắn sẽ trêu đùa thân thể Hạnh Trang cũng chưa muộn.
Nụ cười dâm tà hiện trên môi, hắn bước đến bên bàn gần cửa sổ, ánh mắt ảm đạm nhìn ra đường, nơi vỉa hè nhộn nhịp người qua lại, bóng dáng thân thương tay trong tay với ai đó.
Mặc Nghiêm, mày đang cố tình hay vô ý đây? Đùa ta sao?
Hắn nắm chặt tay, bắt chéo chân, ánh mắt vẫn dõi theo bóng Mặc Nghiêm dắt Thiên Tuyết vào hiệu Nail bên đường, định diễn trò cho hắn xem. Tốt lắm, hắn sẽ ngồi đây thưởng thức. Để Mặc Nghiêm cảm thấy mình thắng, tối nay Thiên Tuyết lại thuộc về hắn.
Lưu Hạnh Trang chạy ra ngoài công ty, lòng bấn loạn. Cô thích Hạ Vũ nhưng không có nghĩa sẵn sàng dâng hiến cho hắn. Cô hôn hắn nhưng không quá lo ngại, cô biết cấp trên đào hoa, tiếp cận gái. Hắn đã có người chiếm trọn trái tim băng lãnh của hắn rồi. Hoa Thiên Tuyết.
Cô cụp mi, thất vọng ôm chặt mình, bước trên đường đông người, lạc lối. Cô đụng vào bức tường thịt, ấm áp. Suýt nữa ngã, té đến dập mặt, may mà người ấy kéo cô vào lòng ngực rắn chắc, mê mị.
- Không sao chứ?
Giọng trầm thấp khiến tim cô rung lên. Cô ngước mắt long lanh, đôi má ửng hồng, nhỏ giọng:
- Tôi không sao, thật xin lỗi vì không để ý.
- Không phải lỗi của em đâu, Thiên Tuyết à.
Cái tên này như mũi tên nhọn đâm vào trái tim yếu mềm của Hạnh Trang. Đôi mắt cô thoáng hiện sự tổn thương, lấp lánh sương mờ. Tại sao cô luôn bị ám ảnh bởi cái tên đó? Bóng ma Hoa Thiên Tuyết chăng? Cô đưa tay lau nước mắt, vội vã tránh đi:
- Xin lỗi, anh nhận lầm người rồi, cảm ơn đã đỡ tôi.
Chàng trai vẫn giữ cô trước mặt, giọng chắc nịch:
- Không, Thiên Tuyết, anh là Lý Mẫn Hào đây. À không, Phan Tuấn Kiệt.
Nụ cười của Mẫn Hào ngây dại như kẻ tâm thần, đồng tử vô hồn đáng sợ, nhìn xoáy vào khuôn mặt Hạnh Trang lại biến sang Thiên Tuyết. Di chứng sau năm ấy.
Lưu Hạnh Trang nhăn mặt, cậu đang bóp chặt vai cô, cô rất đau. Cô vùng vẫy mạnh thoát khỏi Hào, ánh mắt buồn bã, nụ cười nhạt nơi môi. Cô lướt qua Mẫn Hào trong vô vàn thất vọng, thương tâm.
Năm nay cô hai mươi hai, chưa mối tình vắt vai, chưa từng được đáp lại tình yêu chính trực, chưa từng được người mình cảm mến nhìn đến. Và giờ, người cô ngỡ gần gũi, lại là kẻ điên vì bóng hình Hoa Thiên Tuyết.
Cô đừng bám theo tôi nữa. Tha cho tôi đi mà.