Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi
Chương 31: Cảm ơn anh
Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặc Nghiêm nghẹn ngào kể lại câu chuyện năm xưa cho Hoa Thiên Tuyết nghe. Khi anh vừa dứt lời, cô cũng vừa lấy lại được nhịp thở, tâm trạng dâng trào, hỗn loạn như một mớ tơ vò. Cái chết của Mặc Yên Nhi năm ấy – chính tay anh gây ra. Anh đã yêu em gái mình đến mức mù quáng.
Anh kể rằng, lúc đó anh chỉ định đâm nhẹ cô, nhưng ngay sau đó đã hối hận, tìm mọi cách chạy chữa khắp nơi, chỉ mong Yên Nhi tỉnh lại. Nhưng tất cả đã quá muộn. Người anh thương yêu đã mãi mãi ra đi. Mặc Nghiêm tỏ ra đau khổ, cố tình bỏ qua chi tiết rằng cây kim tiêm kia hoàn toàn không có thuốc – chính anh đã cầm tay đoạt đi mạng sống của Nhi.
Hoa Thiên Tuyết nhẹ dạ, chỉ cần nghe thôi đã tin ngay. Cô thở dài, đưa tay vuốt nhẹ tấm lưng rộng lớn, đơn độc của anh. Trái tim cô vừa xót xa cho Yên Nhi, vừa đồng cảm với Nghiêm. Người mình yêu mà lại day dứt vì bóng hình khác, ai mà chẳng có lúc mù quáng, làm điều sai trái. Nghĩ đến đây, hình ảnh Dương Hạ Vũ lại hiện lên trong tâm trí cô. Hắn cười với cô, dịu dàng ôm cô vào lòng, nói rằng yêu cô. Nhưng trong tiềm thức, Tuyết vùng vẫy phản kháng. Lời yêu ấy, hắn từng nói khi nào? Và đó có thật sự là sự thật? Hắn chẳng yêu ai ngoài bản thân, chẳng chịu hiểu ai. Luôn vô cảm, ích kỷ, lúc nào cũng đặt mình lên trên hết. Dương Hạ Vũ – một con người tồi tệ đến tận cùng.
Tồi tệ, xấu xa. Và cũng là người tôi yêu.
Nước mắt cô lặng lẽ rơi. Một bàn tay ấm áp khẽ lướt qua gò má. Thiên Tuyết bừng tỉnh, ngơ ngác nhìn Mặc Nghiêm, rồi lại nhìn bàn tay anh – sao nó lại mang đến cảm giác an toàn và ấm áp đến thế? Cô nở nụ cười nhẹ:
- Cảm ơn anh, Mặc Nghiêm.
Khóe môi anh khẽ cong, nét dịu dàng hiện lên dưới ánh nắng ban mai, thoắt ẩn thoắt hiện như một thiên sứ bình yên. Bàn tay anh vẫn nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ trên mặt cô:
- Anh không muốn nhìn thấy em khóc.
- Tại sao?
- Vì khi nhìn thấy em, anh lại thấy hình bóng của Yên Nhi. Cô ấy cũng yếu đuối như em, nhưng luôn cố tỏ ra kiên cường. Những người như vậy, một khi tổn thương, sẽ đau gấp bội người bình thường. Có phải không em?
Đôi mắt cô long lanh, cảm xúc dâng trào. Bao nhiêu xúc cảm dồn nén bỗng tuôn trào. Trái tim lạnh giá bấy lâu của Tuyết bỗng trở nên dịu dàng. Mọi thứ trước mắt cô mờ ảo trong màn sương dày đặc. Cô muốn lao vào lòng Mặc Nghiêm, muốn khóc thật lớn, muốn trút hết nỗi đau, muốn giải thoát khỏi tất cả những gì mình từng âm thầm chịu đựng. Bốn năm qua, Thiên Tuyết chưa từng nghĩ sẽ có người hiểu cô, nhìn thấu được cô – biết cô yếu đuối, mong manh và dễ vỡ đến thế nào. Chỉ cần một chạm nhẹ, trái tim cô cũng có thể để lại vết sẹo vĩnh viễn, không thể xóa nhòa.
- Hoa Thiên Tuyết.
Giọng nói quen thuộc, đầy tức giận vang lên, từng chữ được gằn lên đến rợn người. Thiên Tuyết lau vội nước mắt, quay phắt người lại.
Dương Hạ Vũ đứng đó, chỉ cách cô chừng mười bước. Hắn cau mày, hàm nghiến chặt, môi mím lại, muốn chửi rủa đến nơi. Ánh mắt hắn không còn dừng trên người cô, mà chuyển sang hướng Mặc Nghiêm. Anh nhoẻn cười thân thiện, đáp lại ánh nhìn thù địch kia. Hai người đứng đối diện nhau, khiến ai nhìn vào cũng phải tò mò. Dương Hạ Vũ sải bước dài đến bên Hoa Thiên Tuyết, tóm lấy cổ tay cô, kéo mạnh vào lòng, ánh mắt không chớp lấy một lần.
Mặc Nghiêm điềm nhiên, chìa tay lịch thiệp:
- Chào cậu, Dương thiếu gia.
Hắn chẳng thèm buông tay Thiên Tuyết, cũng chẳng đoái hoài đến sự lễ phép của Mặc Nghiêm. Dương Hạ Vũ quay người, lôi Tuyết về phòng trong cơn giận dữ bừng bừng. Trên trán hắn hiện rõ những vạch đen, như thể có cả đàn quạ đang bay vòng quanh.
Thiên Tuyết quay lại nhìn Mặc Nghiêm với ánh mắt xin lỗi. Anh mỉm cười, lắc đầu như bảo không sao. Rồi anh đút tay vào túi quần, lặng lẽ quay đi, khuất dần trong cô độc và tịch mịch.
Còn Mẫn Hào và Hạnh Trang – nếu ai nói họ bình thường thì xin đừng. Lưu Hạnh Trang vùng vẫy yếu ớt, tay chân mềm nhũn đẩy Mẫn Hào ra, nhưng cậu cứ như phát điên, ghì chặt lấy cô. Bỗng nhiên, một cơn đau buốt nhói lên từ dưới thân, như bị xé toạc da thịt:
- AAAAAAA...
Tiếng thét của Hạnh Trang vang dội khắp phòng. Đôi mắt Lý Mẫn Hào đục ngầu, vô cảm nhìn khuôn mặt cô đẫm mồ hôi lạnh vì đau đớn. Bàn tay cô yếu ớt cấu chặt lấy cánh tay rắn chắc của cậu đến mức đáng thương. Nước mắt rơi như mưa, không thể mở mắt, cũng chẳng thể nhắm lại. Cảnh tượng nhục nhã hiện ra rõ mồn một trên thân hình cô. Dừng lại một chút, Mẫn Hào cúi sát vào tai Hạnh Trang, thì thầm:
- Thiên Tuyết, em là của tôi.
Rồi hông cậu nâng lên hạ xuống, mạnh mẽ từng nhịp khiến Hạnh Trang không thở nổi. Nơi trinh nguyên của cô đang bị xâm chiếm – không có thỏa thuận, không có tự nguyện. Chỉ toàn là cưỡng bức, áp đặt, khô khốc đến buốt tận tim gan.
Ngay cả khi đang quan hệ, Mẫn Hào vẫn không ngừng gọi tên Hoa Thiên Tuyết. Trang thật đáng thương – mất đi thân thể trong trắng chưa đủ, lại còn bị người đàn ông đầu tiên của mình gọi tên kẻ cô hận nhất. Cũng vì Hoa Thiên Tuyết. Nếu không có cô ấy, có lẽ Hạnh Trang đã không phải rơi vào cảnh này.
Cô cắn môi đến bật máu, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng. Cả thân hình run rẩy, đung đưa theo từng nhịp đẩy của Mẫn Hào. Cậu điên rồi. Cuồng loạn ép buộc một người con gái không phải là Hoa Thiên Tuyết. Trong một khoảnh khắc tỉnh táo, Hào nhận ra người này không phải Tuyết. Nhưng sao cậu không thể dừng lại? Nơi ấy siết chặt, mềm mại, từng thớ thịt co thắt quyến rũ khiến cậu không thể dứt ra. Rồi cậu lại chìm vào mù mờ. Hắn nghiến răng, lật ngửa người Hạnh Trang xuống, tiếp tục xâm chiếm. Hạnh Trang tủi nhục, hai tay bị Mẫn Hào bẻ ra sau, khóa chặt. Cô không thể trốn thoát. Giá như cô đủ can đảm để cắn lưỡi mà chết cho xong.
Phải sống. Phải trả thù. Một ngày nào đó, tôi sẽ trả đủ cho cậu – và cả Hoa Thiên Tuyết nữa. Chó chết!
Mẫn Hào kéo cô dậy, đè sát vào cửa kính. Khuôn mặt cô ép chặt vào tấm kính lạnh lẽo. Đôi mắt cô nhìn thấy cả khuôn viên bên dưới. Đôi ngươi đen láy, phẳng lặng, nhưng ẩn chứa nỗi đau tan nát, nhục nhã dâng trào như muốn giết chết cô ngay lúc này. Ý định trả thù tan biến. Giây phút này, cô chỉ muốn mình tan biến đi.
Bên dưới có hơn chục người làm, họ há hốc miệng, trơ tráo nhìn thẳng vào cô. Hạnh Trang trần truồng, cảnh xuân phơi bày qua tấm kính. Chưa kể, Hào còn giơ cao một chân cô, còn bản thân thì rên rỉ từng hồi mê muội, tận hưởng cảm giác ôm chặt đầy khoái lạc.
- Ưm...
Khi đạt đến cực điểm, Hào ghì chặt vai Hạnh Trang, một hơi trút hết vào bên trong. Cả thân người mệt nhoài, ôm cô quay lại giường. Hơi thở hỗn loạn chưa dứt, hắn nhếch môi, nhắm mắt, thỏa mãn, hai tay vẫn siết chặt lấy cô.
Lưu Hạnh Trang nhìn vẻ thỏa mãn của Mẫn Hào mà bật cười cay đắng. Đôi má cô lạnh ngắt bởi những giọt lệ đã khô. Thấy cậu thiếp dần vào giấc ngủ, cô bất chấp cơn đau rã rời, gần như sụp đổ, cố vùng dậy khỏi giường. Nhưng chưa kịp ngồi dậy, đôi tay cô đã bị ghì lại.
Đôi mắt cô tràn ngập sợ hãi. Trước mặt là ánh mắt đỏ ngầu như ác quỷ hiện hình. Cậu nghiến chặt răng, đè cô xuống giường, cả thân hình to lớn đè lên cô. Giọng điệu trêu chọc, đầy đùa bỡn:
- Định chạy à, Thiên Tuyết? Định quay về bên người đã làm em đau khổ sao? Em vẫn chưa biết sợ là gì nhỉ? Có lẽ tôi phải nghiêm khắc hơn với em rồi. Thật không ngoan chút nào.
Mẫn Hào đưa tay vào tủ, lấy ra một sợi xích dài cùng ổ khóa mật khẩu. Hạnh Trang oán hận gào lên:
- Như vậy chưa đủ sao? Tôi không phải chó, không phải mèo để cậu bắt nhốt!
- Xuỵt… Chống cự là không ngoan.
Khóe môi nhếch cao, cậu còng chân Hạnh Trang vào chân giường. Sợi xích đủ dài để cô đi tới phòng tắm. Lưu Hạnh Trang bàng hoàng, trong lòng dấy lên nghi vấn.
Không lẽ... cậu đã chuẩn bị sẵn sợi xích này? Hay từ lâu đã tính toán sẽ bắt Hoa Thiên Tuyết, nhưng không ngờ lại điên loạn, bắt nhầm cô?
Ý nghĩ mình chỉ là bản sao, là thế thân của Hạnh Trang vang vọng trong tâm trí. Nỗi căm hận dần trở nên rõ rệt. Tại sao lại là cô? Tại sao phải mãi sống dưới cái bóng của Hoa Thiên Tuyết?
Sau khi xích xong, Mẫn Hào dường như rất hài lòng. Cậu cười toe toét như vừa làm được điều gì tuyệt vời, ôm chặt Hạnh Trang vào lòng rồi chìm vào giấc ngủ. Lưu Hạnh Trang không thể nhắm mắt. Cô cứ thế mở to mắt trong vô thức, lòng trống rỗng, bi ai đến tận cõi hồn.