Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi
Chương 32: Thịt ngon lắm
Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lưu Hạnh Trang tỉnh lại trong cảnh mệt mỏi rã rời, tay chân tê cứng, không thể nhúc nhích. Cô khẽ nghiêng đầu, ánh mắt chạm vào hình ảnh bên cạnh, lòng chợt quặn thắt. Nước mắt như muốn trào ra:
- Mẫn Hào, xin anh... tha cho tôi đi.
Lý Mẫn Hào đã thức từ lâu, ánh mắt đăm đăm nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, đôi mắt lạnh lùng không một chút cảm xúc. Ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt dọc xương quai xanh, rồi trượt xuống cổ cô – nơi làn da trắng ngần, mảnh khảnh. Ngọn lửa dục vọng trong hắn bùng cháy dữ dội, đến khi cô mở mắt, đụng phải ánh nhìn thèm khát kia.
Giọng cô nức nở khiến tâm trạng Hào trở nên khó chịu. Hắn nhếch mép:
- Thiên Tuyết, em không thể quay về bên hắn được nữa.
- Tôi không phải Thiên Tuyết! Tôi sẽ không trở về với Hạ Vũ đâu, xin anh buông tôi ra...
Gió thu dâng lên nơi khoé mắt cô, như từng đợt sóng triều dâng cao, màn sương dày đặc che khuất tâm hồn hoảng loạn. Hợp đồng với Hạo – có lẽ cô không thể hoàn thành được nữa. Cả tự do của cô, mọi thứ đều không dễ dàng như cô từng nghĩ. Mẫn Hào đã hoàn toàn điên loạn. Trái tim cô như ngừng đập, đôi mắt mở to, cảnh giác nhìn kẻ đang ngồi trước mặt.
Hào đang nói chuyện một mình, biểu cảm thay đổi liên tục, lúc thì dịu dàng, lúc thì dữ tợn:
- Tuấn Kiệt, cậu nghĩ sao? Thiên Tuyết muốn được thả, có nên đồng ý không?
Bỗng nhiên, thái độ hắn thay đổi, đầu lắc nguầy nguậy trong cơn giận dữ:
- Không được! Thiên Tuyết là của chúng ta!
Rồi khuôn mặt lại trở nên yếu ớt, buồn bã, ánh mắt đượm sầu:
- Cô ấy sẽ không quay về với Hạ Vũ nữa. Tôi không muốn thấy Tuyết buồn.
Hắn biến sắc, mày cau lại, giọng gầm lên như sấm:
- Đồ ngốc! Hạ Vũ sẽ dễ dàng buông tay sao? Nếu muốn mất cô ấy lần nữa thì cứ việc thả đi!
Im lặng vài phút, vẻ mặt trở lại bình thản, đôi mi dài rủ xuống, che khuất những tâm tư rối ren. Rồi hắn gật đầu, như chấp nhận mệnh lệnh từ một bản ngã khác. Đúng vậy, Mẫn Hào đang mắc chứng đa nhân cách – một căn bệnh nguy hiểm, ám ảnh cưỡng bức. Nhưng tại sao Mẫn Hạo – người anh trai – lại không đưa hắn đi điều trị? Hay đây chính là điều mà Hạo muốn? Để Hào trở thành công cụ cho những toan tính đen tối của hắn?
Hạnh Trang tái người, mặt mày trắng bệch. Tại sao cô lại rơi vào cảnh này? Nhìn quanh, không thấy lối thoát. Bỗng nhiên, ánh mắt cô dừng lại dưới gầm tủ – hình như có một cây súng lục nhỏ. Dù không hiểu vì sao nó ở đó, nhưng đây là cơ hội duy nhất. Cô vờ đói, xin ăn chút gì.
Ngay khi Mẫn Hào vui vẻ rời đi, Hạnh Trang lập tức bật dậy, lục tìm dưới gầm tủ, rút ra một vật hình dạng giống khẩu súng.
Không làm cô thất vọng – đó là một cây M66, đạn đã lên nòng. Tay run rẩy, cô giấu nó vào người rồi leo lại lên giường. Chưa từng cầm súng bao giờ, chưa từng nghĩ mình sẽ bắn ai. Nhưng để được tự do, cô phải liều lĩnh.
Khi Mẫn Hào trở lại với khay thức ăn, vẻ mặt vẫn ngây thơ như đứa trẻ, đôi môi cong lên nụ cười trong sáng. Và rồi...
Đoàng!
Hai tiếng sau.
Đau. Đau đến tê dại. Hạnh Trang cố mở mắt, mệt mỏi nhìn xung quanh, cố hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
- Tỉnh rồi à? Ăn chút gì đi, lúc nãy mất máu nhiều lắm.
Giọng nói trầm, lạnh, phảng phất mùi quỷ dị khiến toàn thân cô run lên. Chân trái cô tê điếng. Da bị lột, thịt đỏ ươn bị cắt xén, máu cùng những mảnh thịt rơi xuống, phơi bày trước mắt cô.
- AAAAA… Chân tôi… Chuyện gì với chân tôi vậy?
Nước mắt Trang tuôn rơi như suối, cô vùng vẫy trong đau đớn, chỉ muốn trốn khỏi địa ngục này, thoát khỏi con quỷ sống này. Tim như vỡ tan, nỗi buồn thấm đến tận phổi, cổ họng nghẹn chặt, ánh mắt đờ đẫn chết lặng.
- Ăn đi. Đừng phí phạm thịt trên chân em. Ngon lắm!
Mẫn Hào cầm dao, cắt một nhát dài trên chiếc đĩa, rồi dùng nĩa gắp miếng thịt đưa vào miệng, thưởng thức một cách khoái chí. Hạnh Trang chỉ biết nhìn trong kinh hoàng, sợ hãi tột độ, đến nỗi không phát ra được tiếng kêu.
Hắn đang ăn thịt cô – miếng thịt từ chính chân cô sao? Hắn còn là con người nữa không?
Hắn cười nhạt, không chút áy náy, đưa đĩa thịt nướng thơm phức đến sát mũi cô. Hạnh Trang nôn thốc nôn tháo, dịch chua trào lên, cào xé dạ dày. Thứ trước mặt, tưởng chừng hấp dẫn, lại là thịt từ cơ thể cô.
Giết tôi đi, sao anh lại hành hạ tôi như vậy?
- Ăn đi, còn nhiều lắm.
Nói rồi, hắn chỉ vào bắp chân cô – nơi máu không ngừng tuôn ra, mùi tanh bốc lên nồng nặc, hình ảnh kinh hoàng khiến cô tê liệt. Hạnh Trang khóc không thành tiếng, la cũng không nổi. Ngực cô phập phồng dưới lớp áo mỏng, như bị rút hết không khí. Hơi thở gấp, đầu óc choáng váng vì mất máu, trước mắt mờ ảo, chỉ còn văng vẳng tiếng cười lạnh lẽo vọng từ nơi tối tăm nhất.
Thật khủng khiếp. Mẫn Hào đã hoàn toàn điên mất rồi.
Từ ánh mắt hoảng loạn, Lưu Hạnh Trang dần chìm vào bất tỉnh, đầu gục xuống, tay buông thõng. Trong đôi mắt cô, giờ đây chỉ còn bóng đêm lạnh lẽo, vô tận.
Nơi đây, kẻ chịu khổ. Nơi đó, kẻ vô ưu.
Còn Thiên Tuyết, sau khi bị Hạ Vũ lôi đi, liền hậm hực, cộc cằn. Dù trong lòng cũng sợ hắn, nhưng không hiểu vì sao, tính bướng bỉnh vô thức trỗi dậy:
- Em gan lắm.
Hắn gằn giọng, ánh mắt đỏ ngầu đầy đe dọa. Tuyết không chịu thua, chống nạnh, ngẩng cao khuôn mặt nhỏ nhắn:
- Rồi thì sao?
- Lâu rồi tôi không dạy dỗ em, nên em ngang ngược rồi phải không?
- Hứ.
Cô quay đi, chẳng thèm để ý, đến bên chiếc nôi, bế Thiên Hải lên, đưa cho hắn:
- Anh ồn quá, con tỉnh rồi.
Lời nói đúng lúc. Hạ Vũ lập tức im lặng, đón lấy con trai vào lòng. Ánh mắt hắn dịu lại, môi cong nhẹ – nụ cười hiếm hoi, hoàn mỹ.
Vú em bước vào, bế Liễu Bảo Trân – bé đã hơn mười tháng tuổi. Vừa thấy Thiên Tuyết, Trân đã cười toe toét, giơ tay đòi bế.
Thiên Tuyết bế bé, chơi đùa một lúc rồi ru ngủ. Trân đã biết đi chập chững, biết bập bẹ vài từ, hôm trước còn gọi Hạ Vũ là “cha”. Nhìn khuôn mặt hồng hào, đáng yêu của bé, Thiên Tuyết chợt nảy ra một ý:
- Vũ, sau này Bảo Trân sẽ làm con dâu nhà mình.
Hạ Vũ đang ru con, bỗng dừng lại. Ánh mắt sâu thẳm, không đáp. Trân là con cờ trong ván cờ với nhà họ Lý – hắn còn chưa biết cô bé có sống đến một năm hay không. Vậy mà Thiên Tuyết đã lên kế hoạch. Hắn trầm ngâm, rồi nở nụ cười giả tạo, như thể đồng ý.
Thiên Tuyết cười duyên, hôn nhẹ lên má Bảo Trân. Bé lớn lên chắc chắn sẽ xinh đẹp, biết bao người sẽ đi theo cuống dép.
Ngược lại với nụ cười của nàng, Hạ Vũ đang tính toán sâu xa. Điện thoại reo. Hắn nhìn tên, nhanh chóng nghe máy:
- Có chuyện gì?
Đầu dây bên kia ngập ngừng:
- Trương Quốc Hòa vừa đến tìm tôi.
Hạ Vũ liếc về phía Thiên Tuyết, thấy cô không để ý, liền hạ giọng:
- Khi nào?
- Vừa mới đi.
- Hai ngày nữa, đến công ty. Chúng ta sẽ bàn bạc.
Hắn cúp máy, khuôn mặt trở lại vẻ lạnh lùng, tuấn mỹ nhưng đáng sợ. Hoa Thiên Tuyết liếc hắn qua khoé mắt, lòng thấy bồn chồn, khó chịu. Hắn đang âm mưu gì? Tại sao cứ mập mờ như vậy?
Cô tự cười mình. Từ khi nào cô lại để ý đến việc hắn làm? Có liên quan gì đến cô đâu? Biết được thì cô cũng chẳng làm được gì. Thà không nghe, không biết, không quan tâm – có phải tốt hơn không?
Nhưng cô không hề biết, chuyện sắp tới sẽ khiến nàng phải bận lòng… đến mức oán hận.