Chương 33: Chỉ là giấc mơ

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi

Chương 33: Chỉ là giấc mơ

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạnh toát người, Hạnh Trang bừng tỉnh dậy, trán thấm đầy mồ hôi, tay chân bỗng nhiên nhẹ nhàng giơ lên nhưng bị bàn tay ai đó nắm chặt:
- Em không sao chứ? Sao đổ mồ hôi nhiều thế?
Mắt cô trợn trừng, trông đáng sợ vô cùng. Cô nhìn Lý Mẫn Hào, phản ứng của mình vô cùng chậm chạp. Lưu Hạnh Trang giật phăng tay ra, sờ xuống chân, nhưng chẳng có gì, chỉ thấy cổ chân bị xiềng lại. Nhìn toàn thân mình vẫn nguyên vẹn, cô nằm trên chiếc giường mềm mại, chăn ấm áp.
Nằm sấp xuống giường, lòng ngực cô nhẹ nhõm, gác tay lên trán, nhắm mắt thư giãn, nhịp thở đều đều không còn căng thẳng như lúc trước. Hóa ra chỉ là giấc mơ.
Mẫn Hào nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt ngây thơ, giọng tò mò:
- Thiên Tuyết, em gặp ác mộng à?
Quay sang Mẫn Hào ánh mắt khó chịu, cô muốn hét lên:
Đúng, tôi gặp ác mộng, và tên chết tiệt, kẻ vô dụng xuất hiện trong đó lại là cậu!
Nhưng nỗi căm hận vẫn còn trong cổ họng, cô nghẹn ngào, không nói được lời nào, chỉ nuốt nước bọt, khuôn mặt trở nên lạnh nhạt:
- Không có gì, cậu không cần quan tâm.
Sau đó, cô nhắm mắt, lần nữa chìm vào giấc ngủ.
Ngay sau đó, điện thoại đổ chuông báo cuộc gọi từ Dương Hạ Vũ.
Trong khi đó, Trương Quốc Hòa và Đỗ Minh Thư lén lút tìm đến Simon Trần. Mối quan hệ giữa Hòa và Simon vốn thân thiết, nhưng dạo gần đây có chút rạn nứt, họ không liên lạc hay thể hiện ra ngoài.
Sau khi Hòa thuật lại mọi chuyện cho Simon nghe, anh đặt câu hỏi:
- Cậu đến đây chỉ để cầu xin tôi giúp Thiên Tuyết và Bảo Trân thoát khỏi Dương Hạ Vũ?
Quốc Hòa giọng buồn nhưng đầy hy vọng:
- Theo điều tra của tôi, Dương Hạ Vũ đã chuyển toàn bộ tài sản của Trân Trân sang tên hắn, giờ hắn giữ cô bé chỉ để lợi dụng. Còn Thiên Tuyết, nếu cô ấy biết chắc chắn sẽ bảo vệ Trân.
Simon nhếch môi, giọng mỉa mai:
- Bảo vệ? Cô ấy còn chưa lo cho mình xong thì làm sao bảo vệ đứa nhỏ được?
Minh Thư nghẹn ngào:
- Simon, tôi biết anh là người tốt, xin anh hãy đưa Trân Trân và Thiên Tuyết đi, cuộc chiến giữa Lý gia và Dương gia không liên quan đến họ.
Simon gõ nhẹ ngón tay lên bàn, ánh mắt sắc bén đặt ra nghi vấn:
- Vậy còn các người? Liên quan thế nào? Từ lúc bắt đầu, cả Tuyết và bé gái đều đã dính líu vào chuyện này, không ai thoát khỏi. Còn cậu Quốc Hòa, sao lại sống dưới cái tên đã chết thế này?
Quốc Hòa nghiến chặt môi, như thể không thể chịu đựng thêm:
- Cậu không cần biết, hôm nay tôi chỉ mong cậu giúp tôi. Như lời hứa xưa của cậu.
Cuộc trò chuyện căng thẳng, sau khi thỏa thuận xong, Hòa và Thư rời đi với hy vọng, nhưng Simon lại phản bội, thay vì giúp bạn mình, anh ta gọi điện báo cho Hạ Vũ, mong lợi dụng và tận dụng dung nhan.
Quốc Hòa lúc rời đi cũng đoán trước sẽ bị phản bội, may mà anh chưa tiết lộ toàn bộ, hai người lên xe màu đen không biển số đến một ngôi nhà hoang trên núi.
Cánh cửa khua một tiếng dài, ánh sáng mờ ảo chiếu rọi vào căn nhà gỗ nhỏ, bóng người thẳng đứng quay lưng, giọng nói chắc nịch cất lên:
- Simon Trần thế nào rồi?
Minh Thư thở dài, giọng trầm buồn:
- Đúng như cảnh báo của anh.
Bóng người nhếch môi cười, từ từ quay lại, nhìn thẳng vào cô và cậu:
- Tôi sẽ giúp hai người đưa Thiên Tuyết và Trân Trân đi.
- Cảm ơn Mặc thiếu gia.
Không gian im lặng, Mặc Nghiêm vẫn đứng đó, nụ cười vô cảm đối diện với Quốc Hòa và Minh Thư, bỗng tiếng bước chân rầm rập vọng vào.
Đoàng! Đoàng!
Hai tiếng súng vang vọng trong không gian tĩnh mịch, chua chát lẫn oán than, hai bóng người đổ gục xuống đất, mắt vẫn trợn trừng nhìn Mặc Nghiêm.
Anh ngồi chồm hỗm, lau nhẹ vết máu trên trán Quốc Hòa, môi nở nụ cười chết chóc:
- Cuộc chiến này, Thiên Tuyết không thể biết được sự thật. Tất nhiên, tôi sẽ cướp cô ấy.
Tất cả chỉ là quân cờ trong tay Mặc Nghiêm, từ Thiên Tuyết đến Quốc Hòa, Minh Thư, anh luôn là người điều khiển mọi việc. Bây giờ Hạ Vũ càng đề phòng, chắc hẳn sẽ giữ chặt Tuyết. Nhưng mối lo vẫn còn là họ Lý, Simon báo tin cho Lý gia, họ sẽ biết Trân Trân không còn giá trị, điều đó lại tốt. Cả hai bên sẽ có cùng mục tiêu - Dương Hạ Vũ.
Lý gia muốn tiền, Mặc Nghiêm muốn sự đau khổ của Hạ Vũ, mọi thứ đều có lợi. Suy nghĩ, liệu có nên hợp tác với Lý Mẫn Hạo như đề nghị không? Không, không nên.
Vì như thế sẽ mất đi sự hấp dẫn. Tại sao không đứng ngoài hưởng lợi, nhìn hai bên đấu đá, anh chỉ cần lấy được tình yêu của Thiên Tuyết. Sau khi Hạ Vũ sụp đổ, Lý gia chiến thắng mà không đề phòng, anh chỉ cần rút ba phần mười cổ phần của họ, chắc chắn sẽ có chuyện hay xảy ra.
Nụ cười nham hiểm vẫn vương trên môi, anh ra lệnh cho lính dọn sạch mọi thứ, cả gia đình họ Trương cũng phải diệt trừ sạch sẽ. Lấy khăn lau sạch vết máu trên tay, anh bước đến trực thăng đang chờ sẵn.
Quân tốt tiếp theo: Tố An.
Đương đầu với sự mất tích của Lưu Hạnh Trang, Dương Hạ Vũ cáu gắt:
- Sao không chạy đến Lý gia mà la lối? Ở đây chỉ có tao và Phương nghe thấy thôi.
Ngọc Thái quát:
- Tao đến rồi, đề nghị lịch sự, nhưng tên Mẫn Hạo chết tiệt đó không cho tụi tao lên.
Hạ Vũ ngán ngẩm lắc đầu:
- Tao vẫn còn quân át chủ bài của chúng. Cổ phần chúng ta đầu tư bí mật trong Lý gia thế nào rồi? Tao cần thời điểm rút, khiến trái phiếu sụp đổ không phanh.
Đỗ Phương nhìn vào máy tính:
- Chúng ta chỉ có ba phần mười, có cần rút không?
- Chưa, phải giả thua trước, cứu Hạnh Trang sau đó mới lật kèo.
Cả ba nhìn nhau cười đầy mưu tính. Dương Hạ Vũ bạnh hàm, những kẻ tham lam luôn thất bại nặng nề. Lý Mẫn Hạo, Lý Tư hai tên trùm sỏ hăm he đến kho bạc của Dương gia, đúng là không biết lượng sức.
Trong giây phút, hắn chợt tỉnh táo, đối phó với Lý gia không khó nhưng kẻ nguy hiểm là con sói già trong vỏ bọc nai tơ mới đáng lo.
Theo phán đoán, Mặc Nghiêm đang hướng về Thiên Tuyết, anh ta đang chờ thời cơ hay đúng hơn là thừa nước đục thả câu. Hai bên Dương - Lý đấu đến kiệt sức, bên thua sẽ bị loại, bên thắng cũng tổn thất không nhỏ. Vậy là Nghiêm thừa cơ hội thâu tóm với công sức chẳng đáng kể.
Dương Hạ Vũ có hai kẻ thù, tên độc ác nhưng mưu mẹo tầm thường, tên luôn hòa nhã không thể làm gì nhưng âm mưu tinh tế. Đúng là núi này cao, nhưng núi khác còn cao hơn, chưa chắc núi cao không bị bào mòn.
Ngửa cổ, Hạ Vũ cười âm vang, hắn chưa bao giờ thua và lần này cũng vậy.
- Chuyện gì thế?
Thiên Tuyết bước vào, bế trên tay là Trân Trân nhỏ bé, khuôn mặt cô ngây thơ không biết gì? Vừa đến cửa đã nghe giọng cười lạnh lẽo của Hạ Vũ khiến lòng cô hoảng sợ.
- Không có gì.
Hắn trao cho cô ánh mắt cùng nụ cười ấm áp, nhưng trong thoáng chốc, bóng Hạ Vũ đảo ngược, nhìn thẳng về phía L.