Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi
Chương 37: Lễ Cưới (1)
Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dương Hạ Vũ ngồi trên ghế xoay, tay chống cằm, ánh mắt đăm đăm nhìn vào màn hình máy tính. Tin tức về Lý Mẫn Hạo tràn ngập các mặt báo, kèm theo là hình ảnh cậu ta điên dại bước đi giữa đoàn người, Lý Tư dẫn đầu với ánh mắt vẫn sắc lạnh và đầy mưu mẹo như xưa. Nhưng ánh mắt Hạ Vũ bỗng dưng dừng lại phía sau lưng hai anh em nhà họ Lý — bóng dáng Lưu Hạnh Trang gầy guộc đang lặng lẽ đi theo, cổ tay cô bị trói bằng một sợi dây trong suốt, mảnh đến mức gần như vô hình nếu không để ý kỹ. Đúng vậy, một đầu sợi dây ấy đang nằm trong tay Lý Mẫn Hạo, rõ ràng là đang công khai bắt cóc giữa thanh thiên bạch nhật, mà chẳng ai nghi ngờ, chẳng ai nhận ra.
Rầm!
– Chết tiệt!
Cánh cửa phòng sách bị đá mạnh đến bật tung, theo sau là tiếng quát giận dữ của Lưu Ngọc Thái. Hắn bước vào với gương mặt đỏ bừng, hai tay siết chặt, vẻ hung hăng hiện rõ:
– Thằng chó Lý Mẫn Hạo dám cả gan sỉ nhục Lưu gia giữa ban ngày ban mặt!
Hạ Vũ xoa xoa thái dương, đầu đang nhức vì chuyện cũ, giờ lại thêm thằng bạn hễ mở miệng là thốt ra chuyện lớn. Hắn chép miệng, hỏi:
– Mày định làm gì?
Ngọc Thái dậm mạnh xuống đất rồi ngồi phịch xuống ghế đối diện, trong mắt ánh lên tia đỏ giận dữ:
– Tất nhiên là đi đón chị tao về! Chẳng lẽ để chúng nhục mạ Hạnh Trang, coi đầu Lưu gia như trò đùa sao?
– Tao hỏi mày kế hoạch, chứ không phải cảm xúc – Hạ Vũ lạnh lùng đáp – Không phải chúng muốn Liễu Bảo Trân sao? Đưa con bé cho chúng, đổi lấy Hạnh Trang. Cha nó cũng chỉ nhăm nhăm vào khoản tiền khổng lồ mà mày đã rút sạch rồi thôi.
Hạ Vũ nhếch mép, nụ cười nham hiểm hiện lên nơi khoé môi, ánh mắt khẽ lóe lên ý đồ đã định sẵn. Dùng Liễu Bảo Trân làm mồi nhử, khiến Lý gia sa vào cái bẫy bắt cóc công khai. Chỉ cần phơi bày sự việc, chúng sẽ sụp đổ hoàn toàn. Rồi nhân cơ hội khơi lại cái chết của Liễu Hạnh Như — một tiểu thư nổi tiếng nhân hậu, trong sáng — ắt sẽ khiến dư luận phẫn nộ, tranh cãi ầm ĩ. Tất cả sẽ là đòn chí mạng.
Hoa Thiên Tuyết vui vẻ đón Dương Thiên Hải và Liễu Bảo Trân từ tay Dương Tính. Ông cụ quấn quýt hai đứa nhỏ, ôm ấp không muốn rời, cứ chơi đùa mãi không thôi. Cô nhẹ nhàng dỗ dành:
– Ngày mai hai cháu lại được gặp ông nội rồi, sau đó sẽ được ở cùng ông cả một tháng nữa cơ mà.
Ngày mai chính là lễ cưới của Hạ Vũ và Thiên Tuyết. Sau tiệc cưới, hai người sẽ lên đường hưởng tuần trăng mật, để lại hai đứa trẻ cho Dương Tính chăm sóc. Nghe vậy, ông gật gù, dặn dò:
– Con nhớ cho chúng ngủ sớm, đừng để thức khuya quá!
– Dạ, con biết rồi ạ.
Dương Tính mỉm cười hiền hậu, nắm lấy tay cô:
– Ba rất vui vì cuối cùng Hạ Vũ cũng tìm được đường đi đúng đắn. Sau này, chắc sẽ vất vả cho con nhiều.
Hoàn toàn trái ngược với hình ảnh nghiêm nghị trên truyền hình, Chủ tịch Dương lại là một người cha hiền lành, nhân hậu và ấm áp. Thiên Tuyết nhìn ông với ánh mắt đầy kính trọng, nhẹ nhàng gật đầu. Khi xe của Dương Tính khuất bóng, cô vẫn đứng lặng nhìn theo. Một người cha lý tưởng, một ông nội đầy yêu thương… vậy mà sao lại sinh ra một đứa con trời đánh như Hạ Vũ? Nhưng nghĩ lại, Hạ Vũ cũng thông minh, tài giỏi chẳng kém gì cha. Quả thật, hổ phụ sinh hổ tử.
Bỗng, một bàn tay ấm áp đặt lên vai cô, xoa nhẹ. Giọng nói dịu dàng vang lên bên tai:
– Em đang nghĩ về ai vậy?
Cô phì cười, quay đầu hôn nhẹ lên môi hắn, tinh nghịch đáp:
– Anh.
Bảo Trân với đôi mắt ngây thơ, thấy người lớn âu yếm nhau liền bắt chước. Cô bé bất ngờ hôn lên má Thiên Hải khiến cả hai người lớn giật mình. Thiên Hải khóc thét, Vũ và Tuyết vội cúi xuống nhìn. Rồi cả hai bỗng bật cười lớn.
Cô bé này thật bạo dạn, mới có mấy tuổi mà đã đè bạn trai ra hôn, khiến Hải hoảng sợ ôm chặt lấy chân mẹ. Gương mặt nhỏ nhắn đỏ ửng lên, đáng yêu đến mức muốn cắn một cái. Tuyết đưa Hải cho Vũ bế, còn mình thì ôm lấy cô bé quậy phá. Tay nhỏ của Trân cứ nắm chặt mái tóc ngắn của Hải, nhất quyết không buông. Dù có đánh chết cũng không tách ra được. À, thì… đến lúc đi bô mới chịu buông lỏng.
– Được rồi, Trân ngoan, buông tay ra nào. Dì cho con kẹo nhé.
Trân líu lô, nói không rõ:
– Kẹo Hải… Trân muốn kẹo Hải…
Hạ Vũ nghe vậy liền vội vàng ôm chặt hai chân Thiên Hải lại, mím môi trừng mắt nhìn Bảo Trân. Thiên Tuyết vừa buồn cười vừa muốn khóc, đứa trẻ còn nhỏ như vậy làm gì đã biết nghĩ bậy, chỉ có mỗi hắn là suy bụng mình ra bụng người mà thôi.
Sáng hôm sau.
Hoa Thiên Tuyết dậy rất sớm. Cô xinh đẹp trong chiếc váy cưới kiểu bánh ngọt màu kem tuyết, phần trước ngắn trên đầu gối, phần sau buông dài hơn một mét. Chiếc váy tuy đơn giản nhưng được thiết kế tinh tế, quyến rũ, điểm xuyết bằng những đường ren và hoa văn mẫu đơn. Tóc cô xõa dài, đuôi tóc uốn xoăn bồng bềnh đung đưa trước ngực. Trên tay là bó hoa hồng tím nhạt. Trang sức chỉ điểm xuyết nhẹ nhàng: chiếc nhẫn cầu hôn, đôi bông tai, vòng tay và chiếc vòng cổ tinh xảo — tất cả đều mang hình dáng cánh bướm.
Cô trang điểm nhẹ, vì da trắng tự nhiên, môi hồng hào, không cần quá lộng lẫy. Mùi hương hoa hồng thoang thoảng nơi gáy khiến Hạ Vũ mê mẩn, cứ đặt cằm lên đó, hít hà tham luyến không rời.
Dương Hạ Vũ lịch lãm trong bộ vest trắng, quần tây cùng tông và đôi giày đen bóng. Hắn vuốt lại mái tóc, giữ nếp bờm ngựa, khuôn mặt vuông vắn, góc cạnh hiện rõ dưới ánh sáng. Sống mũi cao, môi đỏ mọng, vai rộng và dáng người cao lớn, đứng cạnh cô như một bức tường vững chãi, che chở, bao bọc một sinh linh bé nhỏ.
– Hạ Vũ.
– Ừ?
– Anh có đang toan tính điều gì không? Hôm nay anh trông khác lắm.
Hắn ngừng lại, ánh mắt từ đắm đuối trở nên tỉnh táo, nhẹ nhàng vuốt tóc cô:
– Hôm nay là ngày vui của chúng ta, anh chỉ hồi hộp thôi, chứ đâu có âm mưu gì đâu.
– Chắc chứ? Sao em cứ thấy lo lắng quá!
– Chắc chắn rồi. Anh không lừa em nữa đâu. Tin anh được không?
Nhìn vào đáy mắt chân thành của hắn, cô bỗng thấy mình thật nhỏ nhen vì đã nghi ngờ. Cô gật đầu, hôn nhẹ lên môi hắn, mắt khẽ chớp, mi cúi xuống, khóe môi cong nhẹ như nét vẽ.
Hoa Thiên Tuyết thuần khiết, hiền dịu, không toan tính, không mưu mô, khiến trái tim Hạ Vũ mềm nhũn. Hắn biết mình đang lừa cô. Nhưng hắn cũng biết, Bảo Trân sẽ an toàn tuyệt đối.
Chỉ là… hắn buộc phải làm vậy. Phải khiến Lý gia tan nhà nát cửa, mới nguôi ngoai được nỗi hận trong lòng.
Trước buổi lễ, mọi người đều bận rộn. Thiên Tuyết đứng cạnh Hạ Vũ một hồi cũng thấy mệt, nói cần vào nhà vệ sinh một chút. Hắn mỉm cười trấn an rồi bảo cô đi đi, rồi quay người về phía Dương Tính và hai đứa nhỏ.
Hoa Thiên Tuyết bước vào nhà vệ sinh của khách sạn năm sao. Không gian được trang hoàng lộng lẫy, ngay cả nhà vệ sinh cũng rộng rãi, sạch sẽ và thoang thoảng mùi hương dễ chịu. Vừa bước vào, cô đã chạm mặt Tố An.
– Chào cô.
Tố An thoáng chốc đau lòng, nhưng nén chặt cơn giận trong lòng, lịch sự đưa bàn tay nhỏ ra trước mặt Thiên Tuyết. Hoa Thiên Tuyết cũng không phải người thô lỗ, thấy đối phương cố giữ thể diện thì mình cũng không nên khơi mào, liền nhẹ nhàng bắt tay.
Hai người mỉm cười rạng rỡ như hoa, nhìn vào ai cũng nghĩ họ thân thiết, như bạn bè lâu năm gặp lại. Nhưng chẳng ai biết, trong lòng cả hai đang cuộn trào hàng ngàn cơn sóng thần, âm ỉ dâng lên nỗi căm ghét và đố kỵ.