Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi
Chương 38: Lễ cưới (2)
Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Hình như cô không hoan nghênh tôi nhỉ?
Tố An khoanh tay, dựa lưng vào tường, ánh mắt cô thoáng hiện vẻ oán hận nhưng không lộ ra rõ ràng, khóe môi nhếch lên như nụ cười châm chọc. Hoa Thiên Tuyết lạnh lùng hừ một tiếng, phớt lờ những lời vô nghĩa, đưa tay định quay nắm cửa thì bị An giữ lại:
- Đừng khinh người như thế chứ? Cô nghĩ mình thắng hay sao?
Thiên Tuyết mệt mỏi vì phải cãi vã với những cô gái tầm thường, hơn nữa là những mối tình vô nghĩa của Hạ Vũ:
- Thắng? Từ lúc bắt đầu chỉ có mình cô chơi thôi, Tố An à! Tôi chưa bao giờ nói mình sẽ chơi cùng cô, đừng bảo ai thắng ai thua cả.
Tố An bặm chặt môi, tức giận muốn tát Thiên Tuyết. Cô không ngờ vẻ ngây thơ, dễ bị bắt nạt của Thiên Tuyết lại là lớp vỏ bọc hoàn hảo. An cắn môi đến rướm máu, những ngón tay cô siết chặt vào lòng bàn tay, để lại những vết đỏ sâu. Lòng cô trào lên sự khinh bỉ khi phải tranh giành tình yêu chỉ từ một phía.
Bỗng nhiên, Tố An ôm bụng cười gập người, tiếng cười lanh lảnh thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Từ xa, Dương Hạ Vũ nhìn thấy Hoa Thiên Tuyết đứng đó, vẻ mặt mệt mỏi, hai tay xoa thái dương. Hắn quay lưng lại, tiến đến bên cạnh cô, ôm lấy eo thon của nàng:
- Em mệt không? Có cần nghỉ ngơi không?
Hắn coi sự xuất hiện của Tố An như không khí trong suốt, biến mất trước mắt hắn. Hạ Vũ không thèm để ý đến sự khó chịu của An, đôi má cô đỏ lên vì nhiệt độ trong người hắn. Dĩ nhiên, Hoa Thiên Tuyết biết ý đồ của hắn, nhưng cô không hiểu tại sao hắn lại mời Tố An đến. Không muốn làm mất không khí vui vẻ của ngày cưới, cô gật đầu, tựa vào ngực rắn chắc của hắn.
Dẫn Thiên Tuyết đến ghế ngồi, Dương Hạ Vũ quay sang Dương Tính:
- Sao cha lại mời tiểu thư Tố và tên Mặc Nghiêm đến nữa?
Dương Tính, mỗi tay bế một đứa cháu, vẻ mặt đôn hậu trả lời:
- Tiểu thư Tố và thiếu gia họ Mặc đều là đối tác làm ăn lớn. Dù có chuyện gì xảy ra giữa ba người, hôm nay họ không thể vắng mặt.
Nụ cười khả ái của Tố An khiến mọi người xì xầm bàn tán. Hạ Vũ nổi tiếng đào hoa, việc người tình cũ đến dự lễ cưới là điều không thể tránh khỏi. Nhưng họ chỉ nhìn vào vẻ yếu đuối của Tố An, không biết những gì Thiên Tuyết đã chịu đựng bao năm qua. Họ chỉ nhìn bề ngoài: người đau khổ là Tố An, kẻ hạnh phúc là Hoa Thiên Tuyết.
Đâu đó trong đám đông, Mặc Nghiêm lướt qua, ánh mắt anh nhìn thấy Thiên Tuyết từ xa, và cô cũng nhìn thấy anh, nhưng một người phục vụ đi ngang qua. Mặc Nghiêm biến mất.
Lưu Ngọc Thái cùng Đỗ Phương chạy vào từ cửa ngoài, hai người nói nhỏ gì đó với Hạ Vũ, cả ba trao nhau nụ cười nham hiểm rồi rời đi. Hạ Vũ dặn:
- Vẫn chưa đến giờ, em cần nghỉ ngơi chút không?
Thiên Tuyết lắc đầu, nhận lấy Dương Thiên Hải từ tay Dương Tính, ôm vào lòng:
- Em không mệt đâu, anh lo việc của anh đi.
Bao năm qua, chỉ cần thấy nhăn mặt của Dương Hạ Vũ, cô biết hắn khó chịu hay vui. Lúc này, mắt hắn cứ nhìn ra cửa như trông ngóng ai đó. Dù lòng Thiên Tuyết buồn bã, giọng cô có chút hờn, nhưng cô vẫn chưa quên nỗi khiếp sợ đối với hắn.
Áp nhẹ tay lên má Tuyết, Hạ Vũ nâng khóe môi, nụ cười đẹp như tượng mê hoặc cô:
- Anh đi chút sẽ quay lại.
Cô gật đầu, rời khỏi môi hắn, đôi mắt cô nhìn Thiên Hải trong tay đầy yêu thương, hôn nhẹ lên đôi má mủm mỉm của bé. Qua khóe mắt, cô nhìn từng bước chân ung dung của hắn rời đi cùng Thái và Phương.
Dương Tính đưa Bảo Trân cho Thiên Tuyết:
- Cha ra đón khách quý một chút, nếu giữ không được thì nhờ vú hai đi nhé!
Ông nói rồi xoa đầu hai đứa cháu, từ tốn rời khỏi.
Lúc này, chỉ còn mình Thiên Tuyết đối mặt với biết bao ánh nhìn lạ lẫm. Đám cưới cô dâu phải xuất hiện ở phút giữa, nhưng cô lại muốn ra từ đầu. Giờ thì hối hận quá! Cô gọi vú hai giúp trông hai đứa nhỏ, cô cần vào nhà vệ sinh. Lúc nãy gặp Tố An nên quên mất.
Hai mươi phút sau.
- Vú hai, sao vú lại ở đây? Thiên Hải và Bảo Trân đâu?
Vú hai ngơ ngác, vẻ mặt thật thà trả lời:
- Nãy cậu chủ bảo sẽ trông chừng.
Hoa Thiên Tuyết chợt cảm thấy lo lắng, không hiểu tại sao tay chân cô bồn chồn. Cô chạy nhanh đi tìm Dương Hạ Vũ, chiếc váy cưới trắng dài lướt trên nền đất sỏi, đôi mắt đẹp dáo dát quan sát. Cuối cùng, bóng hình hắn xuất hiện phía sau đám đông náo nhiệt.
- Hạ Vũ?
Nghe thấy giọng cô, hắn quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt chết điếng của Tuyết. Đối diện cô là nụ cười hiền hòa nhưng thoáng chút khốn khổ:
- Nghe anh nói...
- Thiên Hải và Bảo Trân đâu rồi? Chúng nó đâu?
Cô biết ngay có chuyện không ổn. Thấy đám người làm hốt hoảng chạy toán loạn, không phải cô nghe lầm chứ? Tại sao Lý gia lại có thể bắt cóc hai đứa nhỏ được chứ? Chúng ở bên cạnh Hạ Vũ cơ mà?
- Lúc đó anh...
- Lý Mẫn Hào, Lý Mẫn Hạo đâu, đưa em đi tìm bọn họ. Đưa em đi đòi lại con.
Giọng cô như muốn khóc khiến Hạ Vũ đau lòng. Hắn ôm chặt cô vào lòng, đôi mắt cô đỏ hoe, nỗi lo lắng của hắn cũng chẳng khác cô. Lý gia độc ác như thế không biết sẽ làm gì hai đứa nhỏ, thù hằn giữa người lớn không nên trút lên đầu chúng. Đúng là lúc đầu Hạ Vũ vạch kế hoạch cố tình để Bảo Trân lạc, lơ là với con bé, nhưng ai ngờ Thiên Hải biết bò, thấy Trân Trân đi lệch hướng cũng vui vẻ nối đuôi theo. Rõ ràng đã xếp người xung quanh quan sát, lại không ngờ Lý gia quá ma mãnh ra tay không hề để lại dấu vết, thậm chí từng cử chỉ đều vô cùng nhanh nhẹn.
- Bọn họ đã rời khỏi đây rồi... Nhưng anh hứa sẽ tìm được hai đứa, anh...
- Chính anh, từ đầu tôi đã nghi ngờ có gì đó bất ổn mà, đây là kế hoạch của anh... Tôi không hiểu, rốt cuộc trò chơi là của các người sao lại lôi hai đứa nhỏ chưa hiểu chuyện vào cơ chứ? Trả lời đi, Dương Hạ Vũ.
Lớp trang điểm bị nhòa bởi nước mắt của cô, vẻ tức giận, khuôn mặt nhỏ kiên cường sau bao khó khăn trở nên đáng sợ lạ thường. Cô ngước mặt nhìn hắn chờ đợi:
- Không phải như em suy nghĩ thật ra anh...
- Đừng trả lời, tôi không muốn nghe, tôi muốn con, muốn Trân Trân.
- Được, được, anh sẽ đưa con và Trân Trân về, được rồi ngoan nào, mọi thứ ổn mà, không phải như em suy diễn đâu.
Dương Hạ Vũ kéo cô vào lòng, miệng mím chặt thành đường chỉ dài, mắt khẽ đảo nhìn bọn thuộc hạ rất nhanh đã hiểu chỉ thị, chúng gật đầu nhanh chóng rời đi.
- Nếu Thiên Hải, Bảo Trân có làm sao? Tôi thề sẽ giết chết anh.
Giữa đám đông, có rất nhiều người chứng kiến, ai cũng nhìn thẳng về phía Lý gia, bắt đầu nổi lên từng tiếng xì xầm, sự khinh rẻ và thám tử đã bắt tay vào cuộc. Dường như ai cũng nghe thấy giọng nói trầm ổn của cô vang lên giữa đôi tay rộng lớn của Hạ Vũ. Đúng vậy, Thiên Tuyết ôm lấy hắn thật chặt, hít vào một hơi dài, môi vẽ lên nụ cười mạc thị những kẻ chết đẫm xung quanh.