Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi
Chương 4: Hận
Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai ngày trôi qua, Thiên Tuyết chỉ có thể nằm sấp khi ngủ. Lưng cô ê ẩm, rát bỏng, nhưng dường như đã quen nên cô chẳng còn để tâm. Dương Hạ Vũ vẫn vậy, hắn làm như chẳng có chuyện gì xảy ra, ôm cô vào lòng, tựa người vào thành giường thiếp đi. Cả ngày đi theo lão cha hắn khiến hắn mệt mỏi, chỉ khi ở bên cô – con mèo nhỏ – hắn mới cảm thấy thảnh thơi. Cô nằm úp trên ngực hắn, hơi thở đều đặn, ấm áp. Đôi mắt hắn lạnh lẽo như mặt hồ mùa xuân không gợn sóng, chăm chú nhìn về một điểm xa xăm.
Lá cây nhẹ bay theo từng đợt gió, va chạm vào nhau tạo nên những âm thanh xào xạc vui tai. Tia nắng ấm áp buổi sáng xuyên qua kẽ lá, chiếu thẳng lên má cô, ánh vàng nhạt tô đậm vẻ nhợt nhạt nơi khóe môi Tuyết. Cô đưa bàn tay thon dài lên, khẽ huơ chặn tia nắng, nụ cười tinh nghịch nở trên môi, như đang đùa giỡn cùng ánh sáng.
Bỗng nhiên, cô giật mình, người khựng lại. Đôi mắt mở to nhìn xuống bàn tay nhỏ bé của mình đang được bàn tay lớn, ấm áp của Hạ Vũ bao bọc. Thiên Tuyết chớp nhẹ hàng mi cong, ngước khuôn mặt thiếu sức sống lên nhìn hắn.
Khóe môi hắn khẽ nhếch, tạo thành một đường cong hoàn hảo như một vị thượng tiên cao ngạo trên chín tầng mây. Nhưng trong lòng Hoa Thiên Tuyết hiểu rõ: hắn không phải tiên, mà là hiện thân của ác quỷ – một dạ xoa mang khuôn mặt tuấn tú, lạnh lùng và tàn nhẫn.
– Muốn đi chơi không? – Hạ Vũ cất giọng thản nhiên.
Tuyết đáp lại bằng giọng nói nhạt nhẽo, thờ ơ:
– Nếu em nói không muốn, anh sẽ không đi sao?
Hắn ngước mặt, bật cười lớn. Sóng mũi cao thanh thoát của hắn khẽ chạm vào chóp mũi cô. Hắn vuốt nhẹ những lọn tóc mượt bị gió thổi rối tung trên má, nghiêng đầu, dịu dàng nâng cô đứng dậy. Thiên Tuyết cũng biết điều, thấy hắn hôm nay có vẻ nhẹ nhàng, chẳng muốn làm hỏng cái vẻ ngọt ngào giả tạo kia. Cô thuận theo, nhu mì đi theo hắn.
Sau khi mặc đồ, chải tóc gọn gàng, cô nắm lấy vạt áo hắn, bước chân ra ngoài. Những ánh mắt khinh miệt, ghen tị dán chặt theo bóng dáng cô, đến ngột ngạt. Cũng phải thôi – toàn là những kẻ hầu gái tầm thường, mơ tưởng được dâng hiến để đổi lấy một ngày nào đó được hắn để mắt, leo lên ngôi vị Dương phu nhân. Nhưng họ quá ngây thơ, không hiểu được bản chất xảo trá, đểu cáng của hắn. Thôi thì, trách ai được, ngoài chính bản thân họ đã quá ngu dại.
Thiên Tuyết chẳng cần hỏi cũng biết hắn đưa cô đi đâu – lại là những cuộc tụ tập quen thuộc: đua xe, đánh nhau, hay thậm chí là giết người, do nhóm Vũ - Phương - Thái tổ chức. Cô cúi gằm mặt, hai tay siết chặt vạt áo hắn, bước vào căn phòng quen thuộc với nỗi sợ hãi tột cùng. Nơi đây từng là địa ngục, nơi chúng hành hạ người khác chỉ để thỏa mãn thú tính đồi bại. Tâm trí cô như xoay cuồng, chóng mặt đến mức ngã sà vào lòng hắn. Cổ họng nghẹn lại, tiếng nói run rẩy như van xin:
– Em… em… có… thể… về… không…?
– Ồ, đây đâu phải lần đầu. Có gì mà sợ? Vào đi.
Khuôn mặt Thiên Tuyết tái mét. Hắn nắm chặt bàn tay run rẩy, trắng bệch, tê dại của cô, lôi vào trong. Vừa bước vào, hai ba cô gái lả lướt, thân hình mềm oặt như không xương đã vờn quanh hắn. Đỗ Phương “Hey” một tiếng, ánh mắt hau háu đổ dồn về phía Thiên Tuyết, liếm môi khiến cô mặt mày cắt không còn giọt máu. Lưu Ngọc Thái cười lớn, đầy mỉa mai, túm lấy Tuyết ôm chặt vào lòng. Đôi môi quỷ quyệt của hắn không ngừng cọ xát, quấy nhiễu nơi chiếc cổ trắng ngần, thon dài của cô.
Thiên Tuyết nhắm nghiền mắt, cắn chặt môi – nhưng rồi vội buông ra.
Không được cắn.
Cô để mặc Ngọc Thái sỉ nhục mình, chỉ biết chôn chặt nỗi đau vào tận đáy lòng, thầm hứa với chính mình: một ngày kia, cô sẽ trả hết. Không, phải trả cả vốn lẫn lời.
Hạ Vũ đùa giỡn với hai cô gái bên cạnh một lúc, rồi quay người giật phắt lấy thân thể cô khỏi tay Thái, ôm chặt vào lòng, tặc lưỡi như nuối tiếc. Lúc ấy, Tuyết mới dám mở mắt, vòng tay ôm chặt hông hắn như con mèo nhỏ bị thương. Vũ xoa nhẹ tấm lưng mịn màng như lụa của cô, rồi cất giọng đầy chất quỷ dữ:
– Lôi hắn vào đây.
Thiên Tuyết không dám nhìn, chẳng muốn nhìn, thực sự ghét cay ghét đắng cảnh tượng này. Cô úp mặt vào lòng Hạ Vũ, tự nhủ sẽ không nghe, không biết gì cả. Nhưng...
– Không nhìn thử hắn sao? Rất giống tên Kiệt ấy nhỉ? – Hắn cười châm chọc, giọng đầy đe dọa.
Cô rùng mình, ngước phắt mặt lên. Ánh mắt chao đảo, hơi thở nghẹn lại, nước mắt dâng trào, lăn trên khóe môi – mặn đắng.
Cô lắc đầu lia lịa. Không thể nào… chuyện này không thật. Người kia chắc chắn không phải Tuấn Kiệt, vì cậu ấy đã chết từ lâu rồi. Đôi mắt long lanh đẫm lệ, sống mũi cay xè, hốc mắt đỏ ngầu, cô đối diện với ánh nhìn độc ác của hắn. Cô muốn biết hắn đang nghĩ gì, định làm gì?
– Đồ chết tiệt, Thiên Tuyết, em đang muốn làm ta tức giận à?
Hắn quát, tay bóp chặt cằm thon gọn của cô, kéo lên ngang mặt mình. Hạ Vũ ghét nhất là vật cưng của mình lại dám khóc vì một người đàn ông khác trước mặt hắn. Thật là một con vật không ngoan chút nào. Đôi môi cô đang cắn chặt, giờ rỉ máu. Mắt hắn đỏ ngầu, môi mỏng lạnh lùng đè xuống, gặm cắn đôi môi nhợt nhạt của cô. Thiên Tuyết hoảng loạn, xô hắn ra – nhưng rồi nhận ra mình không có quyền chống cự. Chỉ còn cách chấp nhận. Có lẽ vì người kia quá giống Tuấn Kiệt, nên cô cảm thấy tội lỗi.
Hạ Vũ đưa tay lau nhẹ khóe môi, nở nụ cười khinh miệt hướng về Thiên Tuyết. Ánh mắt hắn tối sầm, tâm trạng như chìm vào vực thẳm, khí lạnh buốt toát ra xung quanh.
– Tốt lắm, Thiên Tuyết. Em dám chống cự ta.
Hắn hất cằm ra hiệu. Đỗ Phương và Ngọc Thái gật đầu, cười khẩy, ánh mắt hừng hực máu lạnh, bước tới gần chàng trai đang bị trói.
Bốp! Bốp! Bốp!
Thiên Tuyết nhìn theo, người đông cứng. Môi run run, tiếng nói nhỏ như tiếng mèo kêu. Nước mắt tuôn xối xả trên khuôn mặt tái nhợt. Dù người kia có phải Kiệt hay không, thì vẫn là một người vô tội – một người có ngoại hình quá đỗi giống cậu ấy.
– D…ừng…lại…
Cô lê thân thể đau đớn, hai tay ôm chặt chân hắn, van xin khẩn thiết. Tai ù đặc vì tiếng la hét của người kia. Cô không cần quay lại cũng biết cậu ta đang sống dở chết dở. Ác ma đang hiện diện – liệu cậu ta có còn sống để thấy ánh sáng ban ngày lần nữa?
– Ta không thích em van xin cho kẻ khác, Thiên Tuyết à. Nhưng nếu em làm ta thỏa mãn… thì có thể.
Hắn nhướng mày, nụ cười dâm tà, bỉ ổi và đáng ghét vang lên. Tim cô thắt lại, đau buốt đến tê tâm, lạnh cả huyết mạch. Không cần suy nghĩ lâu – mạng người quan trọng.
Cô bật dậy, cởi sạch quần áo mình ra. Bàn tay run rẩy tháo chiếc quần của hắn. Cô thậm chí không nhớ mình đã làm thế nào, chỉ biết khi dương vật cứng ngắc của hắn chạm vào tay cô, cô mới bừng tỉnh. Do dự một chút, cô tự nhủ:
Mày còn gì để chần chừ? Mạng người kia cần được cứu. Việc này mày đã làm bao nhiêu lần rồi? Đừng tự cho mình còn thuần khiết nữa.
Cô ngậm chặt dương vật của hắn, nước mắt chảy dài cùng với uất hận. Lý trí, lòng tự trọng, lương tâm – tất cả đều đã chết. Cô giờ chỉ còn là một cái xác, máy móc thực hiện hành động này. Cô trèo lên người hắn, tự đưa dương vật của hắn vào trong mình. Tay đặt lên bờ vai hắn, cô không ngừng nhấp lên xuống. Hắn vẫn vậy – đôi mắt mở to, đầy khoái cảm, thích thú ngắm nhìn con mèo nhỏ chiếm lấy hắn.
Hạ Vũ sung sướng, nắm chặt eo cô, dùng sức đẩy lên hạ xuống. Càng lúc càng mạnh, càng nhanh. Khi lên tới đỉnh, hắn gồng mình, bắn đầy vào trong, rồi ôm chặt thân hình mệt mỏi nhỏ bé vào lòng. Hắn huýt sáo – lập tức Phương và Thái dừng tay.
Thiên Tuyết không dám nhìn người phía dưới. Cô không dám đối diện, dù biết đó không phải Kiệt. Nước mắt đã khô lạnh trên má, cũng như trái tim cô lúc này. Hắn đã không ngừng đâm dao vào tim cô, rồi xát muối bằng những cử chỉ ngọt ngào giả tạo, đầy toan tính.
Tấm lưng cô lạnh toát vì máy lạnh, cùng với dòng máu đỏ tươi trào ra từ vết thương cũ. Mùi tanh xộc lên mũi khiến cô buồn nôn, cô ôm chặt hắn hơn. Dưới bụng, cảm giác đau nhói âm ỉ. Đôi tay cào cấu vào vạt áo hắn, không ngừng nghẹn ngào.
Hắn lau đi nước mắt cô, cười dịu dàng với hai tên bạn. Chúng hiểu ý, buông chàng trai ra – nhưng cũng không quên đe dọa: nếu hé răng một lời về hôm nay, thì chỉ có cái chết. Cậu ta gật đầu, rồi ngất đi, ánh mắt lờ đờ gửi về phía cô một tia bất lực, đầy xót xa.
Việc tiếp theo khiến Thiên Tuyết chỉ biết cười nhạt trong lòng. Vĩnh viễn, mãi mãi, cô chỉ là món đồ chơi của ba kẻ kia. Gọi hai cô gái lúc nãy vào, Dương Hạ Vũ lại tiếp tục chìm vào dục vọng đầy khiêu gợi. Hoa Thiên Tuyết như món đồ chơi bị chuyền tay: từ Hạ Vũ, đến Đỗ Phương, rồi lại sang Lưu Ngọc Thái – để chúng thỏa mãn dục vọng đê tiện.
Thân thể cô trôi nổi trên người này, rồi lại qua kẻ khác. Cô cười – một nụ cười lạnh thấu xương, đầy oán hận. Tại sao cô lại yếu mềm như thế? Không, cô không yếu đuối. Cô chỉ đang sống, đang chịu đựng – vì ba mẹ mình. Và…
Dương Hạ Vũ… tôi hận chính mình, tại sao đến tận bây giờ… vẫn cứ yêu anh… kẻ tồi tệ. Ngốc nghếch.