Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi
Chương 5: Kiệt tài hoa
Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ơn phúc mà Dương Hạ Vũ trao cho Hoa Thiên Tuyết còn hơn cả thứ thuốc độc hủy hoại nội tạng, cơn đau cứ gặm nhấm khiến linh hồn cô trở nên khô héo. Từ một cô bé hay cười, hồn nhiên với tình yêu trong sáng, nay lại biến thành người phụ nữ lạnh lùng, tình tan như bụi, tâm tư sâu thẳm khó lường.
Vẻ lầm lì của cô bị mọi người coi là kiêu kỳ, xấc xược, nhưng với hắn, cô chỉ là vật cưng ngoan ngoãn đáng yêu. Hạ Vũ dành riêng cho cô đặc quyền được nói chuyện, còn mọi thứ khác đều bị cấm tuyệt. Khóc ư? Hắn ghét nhìn thấy nước mắt của cô. Cười à? Chỉ khi tâm trạng hắn thoải mái, còn không, nụ cười của cô bị coi là nhạo báng. Đùa giỡn? Đừng tỏ ra hư đốn như thế, Thiên Tuyết chỉ biết thuận theo và vâng lời. Những tổn thương cô phải chịu đã khiến tâm trí cô trở nên mạnh mẽ, không chịu gục ngã hay sa vào con đường chết chóc hay ngu dốt để làm hắn thất vọng.
- Hoa Thiên Tuyết, đoán xem ta là ai?
Giọng nói ngọt ngào vang bên tai cô, cùng trò đùa đoán người. Cô mỉm cười tươi rói, nhỏ tay đặt lên bàn tay lớn của hắn, nói:
- Phan Tuấn Kiệt.
Tuấn Kiệt thả tay ra, vẻ mặt hờn dỗi:
- Gian lận, lần nào cũng đoán trúng.
Thiên Tuyết cười rộ như hoa tường vi khoe sắc giữa trời nắng êm ả:
- Ai bảo cậu lên tiếng làm gì?
Giọng nói ngọt ngào pha chút tinh nghịch của Kiệt đã in sâu vào tâm thức cô. Chỉ cần cậu nói một chữ, cô cũng biết, huống chi một câu dài như thế. Phan Tuấn Kiệt hôn nhẹ lên vầng trán bóng loáng của Thiên Tuyết, cậu cười dịu dàng, nắm tay cô bước đi trên con đường phủ đầy lá vàng. Từng cơn gió nhẹ thổi bay đi những khổ đau mà Tuyết phải chịu. Trong đôi mắt cô, giờ chỉ còn niềm vui, hạnh phúc và bình yên.
Tháng tám mùa thu năm cô mười bảy tuổi, cô đã quên đi cú sốc ngày đó nhờ có Tuấn Kiệt. Cậu như thiên sứ được thượng đế phái xuống cứu vớt tâm hồn cô. Hai người cùng nắm tay nhau, người đi thong thả, kẻ nhảy nhót đáng yêu. Tia sáng ấm áp in bóng họ trên con đường vắng lặng, tiếng cười lẫn trách móc hòa quyện tạo nên những giai điệu tươi vui, ngọt ngào.
- Thiên Tuyết, dù mai này có chuyện gì xảy ra, cậu cũng phải tin mình, được không? Vì tớ yêu cậu nhiều hơn những gì cậu tưởng đó.
Đôi má Thiên Tuyết hồng lên sau lời chân thật của Kiệt. Cô khẽ gật đầu, ôm chặt cậu, hứa mãi mãi chỉ đặt niềm tin nơi cậu. Và rồi...
Ác quỷ xuất hiện trong giấc mơ tươi đẹp của cô, hắn trắng trợn cướp đi những gì thượng đế đã thương xót ban cho cô. Đau đớn, Thiên Tuyết chết tâm, đôi mắt đục ngầu vì chứng kiến cái chết thảm thương của Tuấn Kiệt. Cậu đã yêu cô đến thế, sẵn sàng ký giao ước với hắn rằng Tuấn Kiệt dùng mạng mình đổi lấy sự tự do cho cô, nhưng cậu đã quá ngốc nghếch. Ai lại đi ký giao ước với một tên quỷ dữ chứ?
Sự quằn quại đau đớn đến phút cuối của cậu cũng chẳng đổi lại được gì. Hạ Vũ xé nát tờ giấy ấy, độc quyền chiếm hữu cô, cười khinh thường sự ngu xuẩn của Tuấn Kiệt. Cô đã vật vã như chú mèo bị thương nặng, tìm đến cái chết bao lần cho đến khi Dương Hạ Vũ dùng tính mạng của ba mẹ cô để uy hiếp, mọi nỗ lực đấu tranh thoát khỏi bàn tay ác ma đã tiêu tan. Hoa Thiên Tuyết rũ bỏ tất cả, trở thành sủng vật nghe lời, món đồ chơi vô tri vô giác, chấp nhận tất cả.
Bước lên bục cao của giấc mộng vinh hoa mà lũ con gái luôn mong ước, Thiên Tuyết chỉ biết cười lạnh trong lòng trước mộng ước tầm thường của họ, cạn bẫy được sự quyền quý hư vô che đậy quá tài tình.
Nắm tay hắn, bước vào buổi tiệc sinh nhật sang trọng của nữ diễn viên xinh đẹp Bạch Nhu. Thiên Tuyết như tảng băng di động, không cười cũng chẳng để mắt đến ai. Thanh băng ngọc khiết khiến người người chao đảo, đưa mắt ngắm nhìn. Một cô gái tầm thường không được coi là nổi bật lại có thể đi bên cạnh cậu ấm tập đoàn Dương lẫy lừng. Hạ Vũ nở nụ cười cứng nhắc nhưng không kém phần quý phái, hòa nhã. Hắn giỏi đóng kịch trước mắt mọi người.
Dương Hạ Vũ bị nhiều người bủa vây chào hỏi, giới thiệu tiền nhân hay con gái. Cô không thể cười nổi, hắn cũng chẳng cho. Mắt lãnh đạm nhìn từng người trước mặt đến chán nản, cô nói nhỏ vào tai hắn muốn ra ngoài phòng vệ sinh. Không ngờ lại gặp Bạch Nhu rửa tay. Khuôn mặt chị trông rất vui, đôi môi như muốn đụng thẳng mang tai.
Chị ngước mặt nhìn gương, thoáng giật mình, nở nụ cười hiền hòa chào hỏi:
- Thiên Tuyết lâu lắm mới gặp em.
Hoa Thiên Tuyết chưa bao giờ có ác cảm với Bạch Nhu, có lẽ vì chị không như lời đồn chanh chua, xấc xược, đanh đá, kiêu căng ngạo mạn. Cô mỉm cười, gật đầu chào chị rồi bước đến vòi nước rửa tay.
Bạch Nhu quen với Hạ Vũ đã biết đến sự tồn tại cũng như tính tình lạnh nhạt của Thiên Tuyết, chị quen rồi nên không lấy làm lạ, vỗ nhẹ bả vai cô cùng nụ cười thương tiếc mà rời đi. Hoa Thiên Tuyết nhìn theo bóng dáng chị khuất dần sau cánh cửa nhà vệ sinh, cô rửa mặt, lấy thỏi son tô nhẹ đôi môi nhợt nhạt của mình. Khuôn mặt mộc mạc không phấn son trắng bệch như xác chết, quầng mắt mệt mỏi, mí mắt nặng trĩu khiến cả thân thể suy yếu. Đến bao giờ sức sống lại trở về với cô đây?
Bước khỏi, cô ngoái đầu nhìn theo hướng Dương Hạ Vũ. Nếu nhìn từ xa, hắn trông thật bảnh bao, ấm áp, dễ gần, tài giỏi và đầy màu sắc khiến người đối diện chói mắt - chàng trai kim cương nhưng với người đã quá quen thuộc, chỉ có bốn chữ để hình dung hắn: "độc ác - nham hiểm". Cười lạnh trong tâm, Thiên Tuyết uyển chuyển bước đến gần, đứng cạnh hắn, làm ra vẻ tiểu thư cao sang. Hạ Vũ đưa mắt nhìn xuống khuôn mặt cô, lau nhẹ giọt nước còn động lại bên thái dương Tuyết. Cô chợt rùng mình nhưng không biểu hiện ra ngoài. Những ánh mắt xung quanh đều nhìn cô theo nghĩa khác nhau, một số hâm mộ, số khác ghen ghét nổi lửa.
Bỗng nhiên căn phòng tối đi, chỉ còn chiếc đèn nơi sân khấu. Hàng trăm người đưa mắt nhìn lên dõi theo bóng hình trắng toát như thiên thần giáng thế từ cầu thang bước xuống. Bạch Nhu cười tươi rói như cơn gió tinh khiết mùa xuân không nhiễm bụi trần. Thiên Tuyết mê mẩn hình ảnh đẹp đẽ ấy, cô cũng muốn mỉm cười nhưng sao nơi đó đông cứng nhấc lên không nổi, có đi chăng nữa cũng thật miễn cưỡng.
Tiếng vỗ tay vang vọng khắp phòng. Những cậu ấm cô chiêu đến cả danh nhân bậc tiền bối đều ngưỡng mộ sắc đẹp và tài năng của chị. Bạch Nhu cầm micro, cất giọng thanh thoát nhẹ nhàng, ánh mắt trong suốt khẽ chớp:
- Cảm ơn tất cả mọi người đã đến dự sinh nhật lần thứ hai mươi của tôi. Tối nay chúng ta cùng vui đùa, giao lưu vui vẻ nhé!
Phía dưới đồng loạt vỗ tay. Chị ngừng lại, nói tiếp:
- Và hơn hết, tôi phải cảm ơn người đã tổ chức cũng như tài trợ tất cả vào tối nay, thiếu gia Lý Mẫn Hạo.
Cái tên này hình như đã nghe qua, nhưng chẳng ai từng thấy được dáng vóc, khuôn mặt của chàng thiếu gia ấy. Lời đồn bảo rằng đó là một ông già năm mươi tuổi hay cặp kê cùng người mẫu, diễn viên. Nghe đâu tài sản của Lý Mẫn Hạo rất nhiều, chẳng thua kém tập đoàn Dương bao nhiêu. Mà tiếng tăm của tập đoàn Lý chuyên về đá quý mới nổi cách đây sáu bảy năm. Không ngờ con người đôi lúc lên như diều gặp gió vậy. Nhưng suy ra sao bằng gia thế của dòng họ Dương hơn trăm năm đứng đầu mọi lĩnh vực.
Mọi người đưa mắt tò mò nhìn lên cầu thang nơi Bạch Nhu vừa bước xuống, trông chờ, mơ mộng và cả đố kỵ. Một làn khói trắng mờ ảo tỏa ra, bóng dáng ẩn hiện bước ra khỏi. Cả căn phòng như ngập chìm trong sự im lặng, hơi thở ngưng trọng một điểm, mắt giương to kinh ngạc.
Trẻ quá!
Cả Thiên Tuyết và Hạ Vũ đều nghiêm mặt, mở tròn mắt không thể tin được những gì đang xảy ra:
Phan Tuấn Kiệt.