Chương 40: Hiểu lầm (2)

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi

Chương 40: Hiểu lầm (2)

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi nhận được tin có nội gián trong cục bộ, Lưu Ngọc Thái và Đỗ Phương lập tức liên lạc với Dương Hạ Vũ nhưng không thể nào liên lạc được. Nhờ định vị GPS, hai người mới tìm thấy Vũ trong một con hẻm cụt, người đầy máu, bất tỉnh nhân sự.
Họ vội đưa Vũ đi cấp cứu, nhưng vì không muốn làm ồn ào nên đành chữa trị tại nhà. Sau khi bác sĩ khám xong, báo cáo và rời đi, Thái và Phương mới thở phào nhẹ nhõm. Dương Hạ Vũ vốn là người cứng cỏi, sao có thể dễ dàng ngã gục? Chỉ có điều, hắn để người ta đánh mà không phản kháng, điều này khiến hai người không khỏi nghi hoặc.
- Lúc đến, tao không thấy Hoa Thiên Tuyết ở đó. Có phải do cô ta gây ra không? - Lưu Ngọc Thái nhíu mày, giọng nói đầy căm phẫn.
Đỗ Phương sờ cằm, gật đầu:
- Chỉ có thể là do cô ta. Lúc đi, chẳng phải hai người đi cùng sao? À đúng rồi, hôm qua tao tình cờ nghe được cuộc gọi rất mờ ám của Hoa Thiên Tuyết với ai đó.
Hắn vỗ trán, chợt nhớ ra một chuyện đã quên từ lâu.
Ngày hôm qua.
Hoa Thiên Tuyết đi loanh quanh bên hòn dã sơn, điện thoại bỗng reo. Cô vội nấp sau một tảng đá lớn, như muốn tránh ánh mắt người qua lại. Đúng lúc đó, Đỗ Phương đi tới, thấy dáng vẻ khả nghi của Thiên Tuyết từ xa, hắn liền dừng bước, nín thở chờ đợi cho đến khi cô khuất hẳn sau tảng đá.
Từ trong khe đá, giọng Thiên Tuyết nhỏ nhẹ vang lên:
- Được, chỉ cần tôi làm vậy, anh đảm bảo việc tôi nhờ sẽ được thực hiện?
Cô im lặng một lúc như đang nghe đầu dây bên kia, rồi tiếp lời:
- Vậy cứ như vậy đi.
Nói xong, Thiên Tuyết bật dậy, chỉnh lại quần áo, liếc quanh xem có ai không, sau đó giả vờ thong thả ngắm cảnh trở về phòng khách. Đỗ Phương nghi ngờ, nheo mắt dõi theo bóng lưng cô, lòng dấy lên cảm giác bất an. Bỗng điện thoại hắn reo, hắn vội quên mất chuyện vừa chứng kiến:
- Sao? Mày tìm được tung tích Lưu Hạnh Trang rồi à?... Được, tao đến ngay.
Trở lại hiện tại.
- Chuyện là vậy đó. Vì cuộc gọi đó mà tao quên mất phải nói với Hạ Vũ.
Lưu Ngọc Thái lắc đầu ngán ngẩm, ngồi phịch xuống ghế dài cạnh cửa sổ, cắn môi dưới đầy tức giận:
- Cũng tại thằng chết tiệt Simon Trần, bảo thấy bọn Lý gia, ai ngờ chỉ là nhìn nhầm.
- Có khi nào hắn là đồng bọn không?
- Của Lý gia? Mặc gia? Rồi lại đi buôn tin cho chúng ta? Nếu vậy thì hắn đúng là thằng ngốc!
Hai người đang mải tranh luận, không hề hay biết người bạn chí cốt đã tỉnh từ lúc nào. Dương Hạ Vũ mở mắt nhìn trần nhà, bất động, ánh mắt trống rỗng như không còn hồn. Đỗ Phương vừa quay người định ngồi xuống thì giật mình nhìn thấy:
- Hạ Vũ tỉnh rồi!
- Vũ, mày làm bọn tao lo chết đi được!
Lưu Ngọc Thái bực mình huých nhẹ vào tay Vũ, nhưng lời trách cứ như gió thoảng qua tai. Vũ vẫn bất động, chẳng thèm ngước nhìn.
- Hạ Vũ, mày có sao không? - Đỗ Phương khom người lay nhẹ má Vũ.
Hành động này khiến Vũ có phản ứng. Hắn chậm rãi quay đầu, nhìn hai người trước mặt. Môi khô nứt, nhợt nhạt, hắn khó nhọc mở miệng, giọng khàn đặc:
- Các người là ai?
Ngọc Thái và Đỗ Phương há hốc miệng, kinh ngạc đến nghẹn lời. Thái chống nạnh, cười lớn:
- Mày khỏe rồi nên thích đùa à? Mau đứng dậy, đi tìm con vợ phản bội của mày đi!
- Vợ? Vợ tao là ai?
Nụ cười trên mặt Ngọc Thái tắt ngấm. Miệng hắn khẽ giật, ánh mắt tối sầm:
- Giờ này mà mày còn đùa được nữa hả?
Hắn quát lên, mặt đỏ bừng. Đỗ Phương vội vỗ vai Thái, kéo hắn lùi lại, tránh xa khuôn mặt đáng thương của Vũ đang bị văng nước bọt:
- Tao nghĩ mày ấy không đùa đâu.
Đỗ Phương điềm tĩnh hơn. Hắn chăm chú quan sát Hạ Vũ một lúc lâu – không hề có chút giả tạo nào. Biểu cảm ngây ngô, ánh mắt trống rỗng, hoàn toàn không biết gì. Ánh mắt ấy… như hồn đã rời khỏi thể xác.
Bác sĩ lại được mời đến khám. Kết luận: Dương Hạ Vũ tạm thời mất trí nhớ do máu tụ chèn ép dây thần kinh. Không nguy hiểm, sớm nhất một tuần sẽ hồi phục ký ức.
Hạ Vũ ngồi bất động trên giường, nhìn ba người đang nói chuyện mà chẳng hiểu gì. Ai mất trí? Hắn là ai? Đây là đâu? Ba người này liên quan gì đến hắn? Đầu hắn đau nhói, tai vang lên những âm thanh chói tai như móng tay cào bảng đen, rồi như tiếng loa nhiễu sóng gào thét. Hắn điên dại bịt tai, thét lên trong đau đớn. Ba người vội đè hắn xuống, miệng nói gì đó, nhưng hắn hoàn toàn không nghe thấy.
- Giữ chặt cậu ấy lại!
Bác sĩ tiêm một mũi an thần. Chỉ vài giây sau, Hạ Vũ dần chìm vào giấc ngủ. Những âm thanh tra tấn tai dần biến mất.
Mặc gia.
- Cha mẹ tôi đâu? Họ có an toàn khỏi Dương Hạ Vũ và người của hắn không?
Hoa Thiên Tuyết hớt hải chạy vào, chưa đứng vững đã vội hỏi. Mặc Nghiêm ngồi trên ghế da màu đen, nhắm mắt thư giãn. Giọng nói lo lắng của cô vang vọng trong thư phòng, từng âm thanh như bản nhạc du dương khiến anh khoan khoái:
- Tất nhiên rồi. Nhưng em vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ. Em vẫn để hắn sống?
- Hắn bị người của anh đánh đến mức đó, anh còn muốn giết nữa sao?
- Hoa Thiên Tuyết, hắn đã làm gì em, làm gì cha mẹ em, em không nhớ sao? Cả con em và Trân Trân nữa. Nếu hôm đó không có tôi, con bé liệu còn sống để gặp em không? Em còn tiếc thương một kẻ như hắn?
Cô cúi đầu, cắn chặt môi, ánh mắt chần chừ. Những lời Mặc Nghiêm nói đều đúng. Nỗi đau cô chịu đựng, việc Hạ Vũ lợi dụng Trân Trân để dụ Lý gia, cha mẹ cô bị hãm hại để đổ tội cho Mặc Nghiêm… Một mũi tên trúng ba đích. Dương Hạ Vũ không đáng được sống. Nhưng cô không thể ra tay.
Tại sao mình không thể… Không thể...
Cô ôm chặt ngực trái, nơi trái tim đang nhói đau. Hình ảnh Hạ Vũ đầy máu hiện lên – dù bị đánh, hắn vẫn cố đứng thẳng; dù biết cô phản bội, hắn chẳng tức giận, chỉ dịu dàng mỉm cười.
Vì anh có lỗi với em… Tại sao đến bây giờ anh mới biết mình có lỗi với tôi?
- Tôi đang chờ câu trả lời của em.
Mặc Nghiêm cắt ngang dòng suy nghĩ và những giọt nước mắt đang lăn trên mi. Hoa Thiên Tuyết ngẩng lên, mắt đẫm lệ, sống mũi cay xè, cổ họng nghẹn đắng:
- Em không thể hại Hạ Vũ. Em không muốn hắn chết.
Môi anh khẽ nhếch, nụ cười chế giễu hiện rõ:
- Như em muốn. Hạ Vũ chưa chết. Nhưng hắn đã mất trí. Việc còn lại của em là quay về, và giết hắn từ từ. Nếu em không muốn hắn chết… thì hãy khiến hắn sống không bằng chết.
Nói xong, anh rút từ trong tủ ra một chiếc hộp chứa đầy moocphin. Thiên Tuyết không tin vào mắt mình. Đúng, đây là thuốc an thần, giảm đau… nhưng lạm dụng sẽ gây nghiện, hủy hoại tinh thần.
- Không được!
- Nếu Hạ Vũ không dùng, thật phí. Hay để Thiên Hải và Bảo Trân thử giúp hắn nhỉ?
- Không được!
Theo bản năng người mẹ, Thiên Tuyết giật lấy hộp thuốc, ôm chặt vào lòng. Khi cô giật mình nhận ra hành động của mình, thì đã quá muộn.
Lúc rời đi, cô được đoàn tụ với cha mẹ, Thiên Hải và Bảo Trân. Nước mắt đầm đìa, cô nhìn Mặc Nghiêm đầy căm giận. Giờ đây, cô không còn phân biệt được ai thật sự muốn giúp mình. Người trước mặt dịu dàng, gần gũi, nhưng sao khiến lòng cô sợ hãi, không dám ngẩng đầu. Anh nói cha mẹ và hai đứa trẻ sẽ an toàn dưới sự bảo vệ của anh.
Nhưng có lẽ… cô đang bắt đầu nhận ra…