Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi
Chương 44: Cơn thoát hiểm
Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lưu Hạnh Trang chạy thoát khỏi khu rừng, may mắn thay trời không phụ cô, con đường xa lộ xám xịt cùng hoàng hôn đỏ rực khiến tim cô như nhảy múa vì sung sướng. Chỉ vài chục bước nữa là cô thoát khỏi nơi nguy hiểm, thoát khỏi kẻ bệnh hoạn đang truy đuổi phía sau. Nhưng...
- Em chạy chậm quá!
Lý Mẫn Hào bất ngờ xuất hiện từ bên hông rừng, chặn đứng con đường sáng sủa phía trước. Nụ cười thoáng qua trên môi cậu, nhưng đôi mắt đói khát kia đâu thể giấu nổi cơn tức giận. Hạnh Trang hoảng sợ quay đầu chạy ngược lại, nhưng chỉ vài bước đã vấp phải cành cây và ngã sõng soài.
Chân cô bị mắc vào chiếc bẫy ngụy trang trong lớp cỏ khô. Lý Mẫn Hào rút con dao găm khỏi lưng quần, vừa đi lại vừa quan sát độ sắc bén của vũ khí. Nỗi đau ở cổ chân khiến Trang lùi lại, nước mắt nóng hổi tuôn trào trên gương mặt cô. Giọng cô run rẩy cầu xin:
- Đừng... đừng làm thế... Mẫn Hào... tôi không muốn chết... làm ơn...
Mẫn Hào cười khẩy:
- Đâu có, sao tôi nỡ giết em? Em ồn ào quá! Chúng ta cần phải giữ im lặng, hiểu không?
- Tôi sẽ im lặng... im lặng mà...
Cô gật đầu như gà mổ thóc, đôi mắt tội nghiệp van xin. Cô không muốn chết, không muốn nằm lại trong bùn đất hoang vu này.
Lý Mẫn Hào ngửa cổ cười lớn, ngồi chồm hổm trước mặt cô. Cậu vén mớ tóc dính mồ hôi bên má cô ra sau tai, tặc lưỡi rồi lắc đầu:
- Em lại ồn ào rồi.
Bỗng nhiên hắn ném con dao xa đi, nhẹ nhàng gỡ chiếc bẫy khỏi chân cô rồi ẵm cô ngang người. Hạnh Trang sững người, hoảng hốt:
- Sao lại ẵm tôi... Không... cậu định đưa tôi đi đâu?
- Về nhà Hoa Thiên Tuyết thôi.
Cậu cúi đầu tặng cô nụ cười tươi sáng. Dưới hoàng hôn tuyệt đẹp, nụ cười của Mẫn Hào càng trở nên ma mị, hớp hồn trái tim hoảng loạn của Hạnh Trang. Thật vậy, cậu không lừa cô. Họ đi thẳng ra xa lộ, nơi một chiếc Porsche đỏ chói đang chờ.
Sau khi đặt Hạnh Trang vào ghế phụ, cậu lái xe không quên sơ cứu vết thương ở chân cô. Dáng vẻ của Mẫn Hào giờ đây khác hẳn, như thể căn bệnh đột ngột đã biến mất. Không cần nhìn cậu, Hạnh Trang cũng biết ánh mắt của mình sắp rơi lệ. Cậu bật cười:
- Lý Mẫn Hạo và Lý Tư đã bị cảnh sát bắt giữ rồi. Cái bịch đó chỉ là con nai thôi.
- Vậy cậu giả bệnh?
- Không.
- Thế tại sao cậu biết hai người kia bị bắt?
- Tôi đã đưa bằng chứng về cái chết của Liễu Hạnh Như và tội ác của họ ra pháp luật. Vì tôi biết kẻ kia vẫn còn trong người tôi nên... Tôi đã đưa em đến đây. Y tin em và Thiên Tuyết là một.
Giờ đây Lưu Hạnh Trang mới hiểu ra. Cô chính là phương thuốc để cậu không bị phát tác, nhưng nếu Tuấn Kiệt bên trong kia tỉnh dậy lúc này thì sao? Nếu thoát được, cô nhất định phải chữa trị cho Mẫn Hào. Những ngày qua, mỗi lần cô vô tình chạm vào ngực cậu, hắn lại như bị điện giật.
Thật may mắn, suốt chặng đường dài đến nhà Hoa Thiên Tuyết, cậu không hề lên cơn. Hạnh Trang vô tình ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy, trời đã tối hẳn. Chiếc Porsche đỏ lửa giữa đêm tối càng trở nên nổi bật.
- Đến rồi, xuống đi.
Lý Mẫn Hào nắm tay Hạnh Trang dẫn vào khuôn viên nhà Dương Hạ Vũ dễ dàng. Từ xa, Thiên Tuyết đã báo cho bảo vệ nên họ được vào. Cô ngồi trên ghế dài đối diện hai người, vẻ mặt không lạnh cũng chẳng nóng. Cô khẽ đá xoáy vào Mẫn Hào:
- Giờ này còn tìm đến đây? Có nên gọi cảnh sát bắt cậu không? Tuấn Kiệt.
Dường như cậu đã lường trước phản ứng của Hoa Thiên Tuyết, Hào bình tĩnh uống ngụm nước để làm dịu cổ họng khô khốc sau mấy giờ lái xe.
Hạnh Trang nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng Dương Hạ Vũ. Thiên Tuyết đoán trúng tâm lý cô, nhẹ nhàng:
- Anh ấy đã ngủ rồi, không cần tìm chồng tôi đâu.
Lời nói của cô như mũi dao đâm vào tim Hạnh Trang. Cô cúi đầu, ho khan một tiếng rồi lén nhìn Mẫn Hào qua khóe mắt. Cậu nghiêng đầu mỉm cười với cô khiến cô lo sợ, cúi nhìn đôi tay đang siết chặt gấu áo mình. Lúc này cô mới nhận ra khóe mắt cay xè, kéo nhẹ cổ tay áo cậu.
Mẫn Hào nhìn theo ánh mắt cô, phát hiện vết thương bắt đầu sưng mủ. Hoảng hốt, cậu gọi ngay xe cứu thương.
Đúng lúc ấy, Lưu Ngọc Thái hấp tấp đến nhà Dương Hạ Vũ. Hắn nghe tin tức từ lá cải của Simon Trần, biết được mọi động tĩnh của hai người. Hắn tức giận:
- Thằng khốn!
Thái lao tới như thú dữ, định tấn công nhưng dừng lại khi Hạnh Trang đứng ra ngăn cản:
- Em muốn đánh Hào, thì đánh chị trước đi.
- Chị...
Lưu Ngọc Thái nghẹn lời, tức giận lôi Hạnh Trang vào xe cứu thương, đồng thời đẩy Mẫn Hào ra xa.
Lý Mẫn Hào vừa khóc vừa cười, đúng là cậu có lỗi nhưng đâu phải chủ tâm. Dù sao Hạnh Trang cũng sẽ là người phụ nữ của cậu. Cậu quyết nói rõ với Thiên Tuyết để cùng đến bệnh viện.
Kể xong mọi chuyện, Mẫn Hào nhìn biểu cảm lạnh lùng của Thiên Tuyết mà mất kiên nhẫn. Cậu rút từ túi ra tờ giấy và đoạn băng đã sao chép:
- Bản chính tôi giao cho cảnh sát rồi. Đây là tờ giấy Hạnh Trang ký với Hạo, bên trong còn có thư thù của Như gửi cô, đoạn băng này ghi rõ hung thủ.
Nói xong, cậu đứng dậy xin lỗi rồi rời đi. Thiên Tuyết vẫn ngẩn ngơ cầm hai vật trên tay. Bắt được hung thủ rồi cô đáng lẽ phải vui sao? Cái chết của Liễu Hạnh Như đã được đưa ra ánh sáng. Nhưng hai người kia? Quốc Hòa, Minh Thư đã chết, cái chết của họ vẫn chưa có lời giải. Phải chăng cũng do gia tộc Lý gây ra?
Người chết đã chết, oan khuất đã sáng tỏ. Cô không muốn giữ những thứ này, vặn bếp lửa đốt cháy lá thư.
Khi cô đi được nửa đường ra sân, Mẫn Hào đột nhiên nhớ ra điều quan trọng, quay lại nói vọng:
- Hãy cẩn thận với Dương Hạ Vũ.
Thiên Tuyết gật đầu nhưng lòng đầy lo lắng. Cô đề phòng hắn hay hắn đề phòng cô?
Trong khi cô chìm trong suy nghĩ, nơi góc khuất tối tăm của cầu thang gần lối vào bếp, bóng dáng cao lớn cô độc đứng bất động nhìn cô. Hắn tựa vào tường, tay đặt lên tim, hơi thở đứt quãng che giấu nỗi thống khổ.
Tôi tin em.