Chương 6: Người Giống Người

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi

Chương 6: Người Giống Người

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kích động, Thiên Tuyết giật mạnh bàn tay đang bị Hạ Vũ nắm chặt, ánh mắt cô hướng về người trên sân khấu, lòng rối bời hoảng loạn. Chắc chắn đây không phải là cậu bạn học trong trường – người đó hiện đang nằm viện, thân thể đầy thương tích. Vậy thì kẻ đứng trên sân khấu kia là ai? Sao lại giống nhau đến thế? Cô không thể nào nhầm lẫn một cách ngớ ngẩn như vậy. Trái tim vừa đau nhói, vừa trào dâng niềm vui và nhớ nhung da diết. Nước mắt tuôn rơi như suối, cô vén váy lên cao, chẳng màng đến ánh nhìn xung quanh, trong mắt giờ chỉ còn hình bóng Lý Mẫn Hạo.
Chen lấn qua đám đông như kiến, cô tháo luôn đôi giày cao gót để chạy nhanh hơn. Nhảy phắt lên sân khấu giữa sự sửng sốt của mọi người và ánh mắt lạnh lẽo như muốn giết người của Dương Hạ Vũ, Thiên Tuyết túm lấy cánh tay người kia, kéo mạnh ra ngoài.
Mọi người chết lặng. Bạch Nhu há hốc miệng chẳng thốt nên lời. Hạ Vũ khẽ nhếch mép, nụ cười đểu cáng hiện lên, ánh mắt rũ xuống đầy oán hận, hai tay siết chặt vào nhau.
"Mèo nhỏ đói rồi à?"
Không vội đuổi theo, hắn thong thả bước từng bước ra ngoài, vẻ mặt như đang đi xem một vở kịch vui nhộn giữa đám người tò mò đang có mặt tại đây.
Thiên Tuyết cứ chạy, chạy mãi, cho đến khi một giọng nói vang lên khiến cô dừng lại:
- Được rồi, Thiên Tuyết ơi, tớ không thể chạy nhanh đến thế được đâu.
Cô đứng khựng lại, tim đập loạn nhịp giữa đau thương và hạnh phúc. Nỗi nhớ nhung, nỗi sợ hãi – cảm giác như cậu đã chết đi – giờ tan biến. Quay mặt lại, cô nhìn Tuấn Kiệt bằng đôi mắt ngấn lệ, rồi bật cười tươi như đứa trẻ vừa được kẹo. Đã bao lâu rồi, Tuyết quên mất cảm giác vui đến thế này?
Phan Tuấn Kiệt ngày nào giờ đã trở thành Lý Mẫn Hạo – cao ráo, tuấn tú, giàu có, chững chạc. Cậu nở nụ cười dịu dàng nhưng vô hồn, trong ánh mắt vẫn ánh lên tình cảm, yêu thương, nhưng có gì đó khác biệt. Dường như đã thay đổi. Không còn vẻ tinh nghịch, ấm áp như ngày xưa nữa. Đã thay đổi thật rồi.
- Mọi chuyện là sao? - Giọng cô run rẩy, nghẹn ngào hỏi.
- Từ giờ tớ là Lý Mẫn Hạo. Những chuyện trước đây chẳng còn quan trọng nữa, ngốc à.
Buông tay Thiên Tuyết ra, Kiệt chỉnh lại nếp áo bị nhăn trong lúc chạy. Khuôn mặt giãn ra với nụ cười cứng nhắc, khiến lòng cô bỗng đau nhói. Trái tim yếu đuối như treo trên sợi chỉ mong manh, dễ đứt. Niềm vui tan biến, rơi thẳng xuống vực sâu không đáy.
- Đừng cười như vậy nữa! - Giọng cô như hét vào khoảng không. Vì sao, khi nhìn nụ cười đó, lòng cô lại như bị ngàn cây kim đâm xuyên qua?
Cậu nghiêng khuôn mặt tuấn tú, vẫn giữ nguyên nụ cười xã giao, hỏi:
- Thế tớ phải làm sao? Khóc ư?
Câu hỏi khiến Thiên Tuyết sững người. Ừ, đúng thật, có lẽ nào lại bắt cậu phải khóc? Buồn cười thật, chính cô cũng thấy mình ngớ ngẩn. Nhưng vì sao cậu lại thay đổi như vậy? Một năm trước, cậu đã chết ngay trước mắt cô mà? Tuấn Kiệt hôm nay quá xa lạ, không còn cảm giác thân quen, thân thương nữa. Cô lau nước mắt, cười – nhưng trông giống như đang khóc. Thậm chí, đến bây giờ, nụ cười còn đáng sợ hơn cả nước mắt. Đôi mắt buồn rười rượi đảo quanh, thấy mọi người đã tụ tập lại gần.
Bạch Nhu chạy đến, tò mò hỏi Tuấn Kiệt:
- Hai người quen nhau à?
Phan Tuấn Kiệt nắm lấy tay Bạch Nhu, mỉm cười thích thú, trông thật trẻ con:
- Cô ấy nhận lầm người thôi.
Một tiếng sét đánh ngang tai Thiên Tuyết, nhưng cô lại bật cười chua xót. Đúng thật, cô đã nhận lầm người. Đây đâu phải Phan Tuấn Kiệt, mà là thiếu gia Lý Mẫn Hạo. Cô xin lỗi Bạch Nhu, xin lỗi cả người chẳng rõ ai là ai, rồi quay mặt bước đi.
Người trong tiệc xôn xao, bàn tán, chế giễu cô. Cô nhắm chặt mắt, buông xuôi tất cả, không còn quan tâm, không còn hy vọng vào người mà cô từng tin sẽ mãi mãi bảo vệ và yêu thương mình nữa. Dòng lệ ấm chực trào, Thiên Tuyết tự cười mình thật ngốc nghếch. Thời gian đã trôi qua lâu như vậy, dù ngày đó Kiệt không chết, thì hôm nay, chắc chắn cậu cũng đã quên, hoặc chẳng muốn nhớ đến quá khứ tồi tệ, vùi mình trong nhục nhã ấy.
Một đôi tay ấm áp, vững chắc lau nhẹ những vệt nước mắt mặn chát trên gò má cô. Mở to đôi mắt đen láy, cô lạnh lùng nhìn. Dương Hạ Vũ dịu dàng, ôn nhu đáp lại ánh mắt tuyệt vọng của cô:
- Hôm nay em không ngoan.
Giọng nói nhẹ nhàng như trách yêu, cưng nựng, nhưng cô biết, đây là lời đe dọa. Bão tố sắp ập đến.
Cô gật đầu, vòng tay ôm lấy Vũ, vùi mặt vào lòng ngực nam tính của hắn, hít từng làn hương nhè nhẹ từ vạt áo. Trái tim một lần nữa trở nên băng giá. Thôi thì, không hy vọng, không yêu, không quan tâm – chắc chắn cô sẽ không còn đau nữa.
Bạch Nhu bước tới, vỗ nhẹ vai Thiên Tuyết, an ủi vài câu rằng người bạn của cô chắc chắn đã đến nơi tốt đẹp hơn. Cô gật đầu thuận theo, biết chắc rằng Tuấn Kiệt đã nói vậy với Nhu. Hạ Vũ khoác tay lên cổ Thiên Tuyết, khóe môi cong lên, cảm ơn lòng tốt của chị, rồi nói cô mệt, muốn về nghỉ. Thiên Tuyết lạnh sống lưng, vết thương lại buốt nhói. Hình ảnh cây roi hiện lên trong tâm trí. Cô nuốt nước bọt, sợ hãi, nhưng chỉ biết cúi đầu, tay siết chặt vạt áo hắn.
Trong khoảnh khắc lướt qua, Thiên Tuyết thoáng thấy trong đáy mắt Tuấn Kiệt một tia không nỡ – nhưng nó vụt tắt nhanh như chưa từng tồn tại. Bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cô bước cùng Hạ Vũ rời khỏi buổi tiệc, trở về nhà.
~~~o♥o~~~
Chát! Chát! Chát!
Âm thanh đau đớn lại vang lên. Như mọi lần trước, đánh xong lại rửa sạch máu, rồi nhiệm vụ của một con búp bê là lên giường phục vụ dục vọng, mặc cho vết thương rách toác, máu tuôn. Cơn đau khiến mặt mày cô tái mét, môi trắng bệch, đồng tử co giãn bất thường, mi mắt sụp xuống. Mọi thứ xung quanh mờ nhạt, thân thể nặng trĩu, đổ sụp xuống người Hạ Vũ.
Trước khi ngất, Thiên Tuyết bàng hoàng nhìn nụ cười quái ác, hành động lạnh người của hắn. Dương Hạ Vũ đặt tay lên tấm lưng cô dính đầy máu, đưa ngón tay lên miệng, liếm láp từng giọt máu đỏ thẫm một cách khoái trá. Ác ma.
Cô ngất trên người hắn. Hạ Vũ nở nụ cười thỏa mãn, cơn giận trong lòng đã nguôi phần nào. Ánh mắt hắn đảo khắp thân thể suy nhược, xanh xao, đầy những vết thương rỉ máu – trông như xác chết bị tra tấn trước khi lìa đời. Đúng là con mèo ngốc, không biết suy nghĩ. Cô tưởng mọi thứ vẫn như hai năm trước sao? Dù là Phan Tuấn Kiệt thật hay Lý Mẫn Hạo giả, cũng chẳng thể nào giành cô khỏi tay hắn được. Tại sao ư? Không. Những thứ thuộc về hắn, vĩnh viễn chỉ là của hắn. Kẻ khác muốn chiếm đoạt? Đợi kiếp sau đi. À không, chỉ là mơ mà thôi. Bởi dù có kiếp sau, con mèo ngốc trong lòng hắn vẫn chỉ là của hắn mà thôi.
Dương Hạ Vũ nhìn vật cưng đã ngất, lòng dâng lên từng đợt cảm xúc kỳ lạ. Dù ngàn kiếp sau, dù cô mang thân phận của ai, hắn cũng sẽ tìm ra. Hoa Thiên Tuyết.
Hắn không rõ, đối với cô là yêu, hay chỉ xem như một con thú cưng mang danh "sủng vật". Nếu là yêu, sao hắn có thể nhẫn tâm chia sẻ? Nếu chỉ là sủng vật, sao khi cô đặt trái tim vào người khác, hắn lại tức giận đến thế? Hạ Vũ gọi bác sĩ đến truyền máu cho Thiên Tuyết, rồi rời đi.
Trong căn phòng hôm đó – nơi từng đánh đập cậu trai giống Tuấn Kiệt – chúng lại lôi cậu ta vào.
- Rất hân hạnh được gặp lại Lý Mẫn Hạo.
Giọng nói lạnh lẽo khiến Mẫn Hạo – thân thể đầy vết bầm tím – bật cười lớn:
- Haha, rất hân hạnh.
Hắn trào phúng, rót cho Hạo một ly Isabella's Islay – loại rượu thượng hạng, rồi khinh khỉnh nói:
- Một năm trước không chết, giờ lại xuất hiện. Hai anh em mày muốn đấu với tao, đến mức phải dựng kịch bản tiếp cận con mèo ngốc của tao để đoạt lấy sao? Ngu như cha mày vậy. Đúng là cha nào con nấy. Diễn kịch bao lâu, kết quả cũng khá đấy.
Hạ Vũ vỗ tay hoan nghênh, chép miệng, lắc đầu bái phục trí thông minh – chỉ lừa được mỗi Thiên Tuyết. Lý Mẫn Hạo nhếch mép, đổ ly rượu xuống nền:
- Tất nhiên rồi. Diễn kịch cho xem, ít ra cũng kiếm được tiền, không ít thì nhiều.
Cậu ngẩng mặt, cười lớn, sải bước ra khỏi phòng với tư thế oai hùng, đầy thử thách. Ánh mắt Hạ Vũ tối sầm, khóe môi cong lên thành một đường hoàn hảo – chứa đựng sự khinh bỉ, coi thường hai kẻ đầu óc bã đậu.
"Lý Mẫn Hạo – Lý Mẫn Hào. Hai anh em mày đã tạo nên Phan Tuấn Kiệt chết trong tay tao. Và giờ, đến lượt các mày rồi. Định cướp con mèo ngốc của tao sao? Mơ đi."