Lời Cầu Hôn Giữa Bão Táp

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh trăng mờ ảo khuất sau bức tường dày, che lấp một bóng hình mảnh mai đang nép sát vào tường, đối diện với người đàn ông cao lớn. Cô không hề run sợ, nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh ấy, đôi mắt dường như có thể xuyên thấu trái tim và mọi suy nghĩ của cô. Anh càng lúc càng áp sát, một tay khóa chặt cô vào lòng, ánh mắt thu lại, gói trọn bóng hình người con gái trước mặt.
– Nếu muốn giết tôi thì hãy nhanh lên, lát nữa người của Dương Long đến, dù anh có giết được tôi cũng không thoát được đâu.
Cô lãnh đạm quay mặt đi, né tránh ánh mắt như muốn trói buộc cô của anh. Cảnh Tử Quân khẽ mỉm cười, ánh mắt chuyển xuống đôi môi ngọt ngào của cô.
– Ai bảo tôi muốn giết em? Giết em rồi, trái tim này biết sống sao đây?
Trong ánh mắt kiên định của cô chợt có một tia rung động. Chỉ là một thoáng lướt qua rồi biến mất, nhưng cũng đủ để đôi môi anh nhẹ nhàng chạm lên đôi môi đang mím chặt của cô. Cảnh Tử Quân vòng tay qua eo nhỏ, siết chặt lấy cô. Chiếc lưỡi đầy dụ hoặc của anh không nhanh không chậm tách đôi môi đang khép chặt của cô ra, rồi tiến vào bên trong.
Trước nụ hôn bất ngờ này, Cẩn Duệ Trân không kịp phản ứng. Cô bị anh siết chặt một cách mạnh bạo, thăm dò khoang miệng đầy mật ngọt. Dường như mọi ý thức của cô đều bị anh cuốn đi, một sợi chỉ bạc lóe lên trong màn đêm tối.
– Cẩn Duệ Trân, tôi muốn em trở thành của tôi... mãi mãi. Có được không?
Anh gục đầu xuống bờ vai cô, cố ý chiếm tiện nghi của cô. Vòng tay anh lại siết chặt hơn. Cảnh Tử Quân tham lam muốn giữ vật nhỏ này làm của riêng, cũng tham lam hít trọn mùi hương trên người cô vào lồng ngực mình. Anh không muốn ai thưởng thức nó, ngoài anh.
– Thượng tướng đại nhân, anh nghĩ rằng anh dồn tôi đến bước đường cùng rồi đưa tay ra liền có thể biến tôi thành tình nhân ấm giường của anh sao?
Cô cười nhạt, ánh mắt nhìn ra ngoài. Có lẽ anh chỉ là nhất thời rung động, cô hiểu và cũng mong là như vậy. Ngay lúc này, cô không muốn anh vì cô mà từ bỏ sự nghiệp lớn còn dang dở. Chẳng thà thương tổn một lần còn hơn để dằn vặt mãi về sau. Nhưng có lẽ anh lại chính là người đàn ông đầu tiên khiến bước chân cô phải níu lại nhiều như vậy.
– Ai nói tôi mang em về làm tình nhân? Tôi muốn mang em về làm thượng tướng phu nhân, danh chính ngôn thuận cưới em làm vợ.
Ánh mắt cô thoáng có chút kinh ngạc, người đàn ông này là đang cầu hôn cô sao?
"Anh ta bị điên rồi sao?"
Cô và anh hiện tại đang trong hoàn cảnh nào, anh là người hiểu rõ nhất. Chính là thuộc về hai thế giới đối đầu nhau. Cẩn Duệ Trân nhíu mày, bàn tay vô lực muốn đẩy anh ra nhưng cơ thể lại không cho phép. Có lẽ trái tim cô cũng vốn đã rung động trước người đàn ông thân thuộc này. Anh không làm gì sai cả, anh cũng có quyền được yêu.
Mười năm về trước, đúng vào ngày sinh nhật tròn mười tám tuổi, cô đã nhận được một món quà bất ngờ. Ba mẹ cô, trong một đêm, đã lần lượt bỏ lại cô mà ra đi mãi mãi. Để tìm ra nguyên nhân cái chết bí ẩn của ba mẹ, cô quyết định gia nhập tổ chức mà khi còn sống ba mẹ cô đã gắn bó – Dương Long, một tổ chức mafia ngầm chuyên buôn bán hàng cấm và vũ khí xuyên quốc gia. Cảnh sát nghi ngờ Dương Long sản xuất thuốc trái phép, vậy nên đã lập chuyên án MHZ86. Người đứng đầu chuyên án chính là thượng tướng trẻ Cảnh Tử Quân.
Hai năm trước, anh gặp cô trong bối cảnh chiến tranh đang diễn ra hỗn loạn khắp mọi nơi. Cô lúc đó vốn là bác sĩ phục vụ trong quân đội. Lần đó gặp anh đã xảy ra một sự cố, để lại một niềm tin mãnh liệt trong lòng anh. Cô đã bước vào cuộc đời đầy tăm tối của anh nhưng cô lại chẳng hề nhớ.
Nhưng rồi một năm sau người con gái ấy lại trở thành đối tượng tình nghi trong tổ chức Dương Long khét tiếng.
– Tôi và anh vốn dĩ không chung đường, tại sao anh phải cố chấp đến vậy?
Chính anh cũng không biết tại sao mình lại yêu cô nhiều đến thế, tại sao phải cố chấp tìm ra câu trả lời trong suốt một năm ròng rã ấy.
Anh không tin cô là người trong tổ chức.
Anh yêu cô.
Anh yêu cô dù cho tình cảm ấy là sai trái.
Tình yêu giữa một thượng tướng và một thành viên của tổ chức mà anh đang đứng đầu chuyên án. Ánh sáng và bóng tối liệu có thể hòa làm một?
Có cơ hội hay không?
– Rời khỏi Dương Long, tôi sẽ rửa sạch mọi vết nhơ cho em, sẽ không để ai đụng đến em dù chỉ là một lời nói.
Anh vẫn ôm lấy cô, trong tim lại quặn thắt như bị chính bàn tay cô bóp nghẹn.
– Không thể.
Trước mắt cô, mọi thứ như mờ dần đi. Cô biết tình cảm anh dành cho cô, cũng biết tình cảm ấy là thật lòng. Nhưng cô sợ... Cô không thể đáp lại tình cảm ấy của anh.
– Tại sao chứ? Dương Long có gì để em lưu luyến đến vậy?
Cô im lặng không trả lời anh. Gặp được anh không phải là sai, nhưng gặp anh ở thời điểm hiện tại lại không thể đáp lại tấm chân tình ấy của anh, đó mới là nghiệt ngã.
– Duệ Trân, tôi có thể cho em tất cả. Tất cả những gì tôi có, không đủ để đổi lấy một chút tình cảm của em sao?
Ánh trăng mờ dần, gió lặng lẽ du dương theo cánh hoa, phảng phất chút hương thơm trong không gian tĩnh lặng. Và có lẽ, ngay chính thời điểm ấy, một trái tim đang thổn thức nhưng không dám đáp lại, trốn tránh hiện thực.
Anh vẫn ôm lấy cô, cố gắng giữ người con gái anh yêu ở bên.
Anh vẫn tham lam mà trói buộc cô bên cạnh.
– Người của Dương Long sắp đến rồi. Anh không mau rời đi sẽ chết đấy.
Cô đưa tay đặt lên vai anh rồi dùng sức đẩy anh ra. Cảnh Tử Quân đưa mắt nhìn cô. Dù cô có dùng sức thế nào cũng không thể tách anh ra khỏi người mình.
– Vậy em giết tôi đi, trước khi người của Dương Long đến.
Anh buông cô ra, lấy từ trong người một khẩu súng đặt lên tay cô. Anh biết cô hiểu tình cảm của anh, cũng biết cô nhất định sẽ có chút lưu luyến. Đây chính là cách cuối cùng để anh xác nhận trong trái tim cô có hình bóng của anh hay không.
Nhưng tại sao cô không thể buông bỏ mọi thứ mà trở về bên anh?
– Anh đang làm gì vậy? Mau đi đi, lối ra ở phía sau căn phòng kia, đến đó anh sẽ an toàn.
Cô nhíu mày, nắm lấy tay anh chạy đi. Ngoài cửa, người của Dương Long đã gần đến.
Sau khi tìm ra manh mối then chốt cuối cùng khẳng định cô là người của tổ chức Dương Long, anh đã đến tìm cô. Nhưng căn nhà này lúc nào cũng có sự giám sát và theo dõi của người trong tổ chức, sự hiện diện của anh ở đây nhất định đã đến tai ông trùm.
Ông ta nhất định sẽ tìm mọi cách để giết anh.
– Em còn để ý đến sống chết của tôi như vậy, tức là em không hề ghét bỏ tôi. Vậy tại sao em lại từ chối tôi?
Cảnh Tử Quân níu tay cô lại rồi kéo cô vào lòng. Bằng chứng then chốt khẳng định cô là người trong tổ chức cũng đã bị anh tiêu hủy. Bởi lẽ anh không muốn gây bất lợi cho cô.
– Người của Dương Long đến rồi, chậm trễ nữa là anh sẽ chết đấy. Dù anh có là chiến tướng cũng không đấu lại cả trăm người đâu. Mau đi đi, rời khỏi nhà tôi.
Cô dùng tay đánh vào lồng ngực anh. Người đàn ông này có phải ngốc đến mức không biết bản thân đang gặp nguy hiểm hay không?
Không.
Anh chỉ đang cố tìm cho mình một câu trả lời, hoặc một lý do để chờ đợi.
Anh – một thượng tướng vô tình và quyết đoán, giờ đây lại rơi vào lưới tình với cô gái là kẻ thù của mình. Nhưng người đàn ông dường như vô cảm ấy cuối cùng lại chỉ để mắt đến một mình cô.
Vậy chẳng phải trời cao đang tác thành, muốn anh một đời yêu một người, muốn anh vì cô mà dừng bước hay sao?