Chương 2: Nghi Ngờ

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong khoảnh khắc ấy, anh nhìn thấy đôi mắt cô thoáng hiện vẻ lo lắng.
Trong khoảnh khắc ấy, anh biết trong lòng cô cũng có anh.
- Duệ Trân.
Anh nắm lấy tay cô, kéo vào căn phòng gần đó. Bước chân cả hai nhẹ nhàng, không hề gây ra tiếng động.
"Cạch."
Cánh cửa phòng được anh đóng lại, tiếng động chỉ khẽ vang lên rồi im bặt. Trong phòng tối, cô không thể nhìn rõ vẻ mặt của anh lúc này, chỉ nhìn thấy ánh mắt kiên định của người đàn ông từng trải bao năm trên chiến trường.
- Cảnh Tử Quân, anh...
Chưa kịp nói hết câu, khuôn miệng nhỏ đã bị anh khóa chặt. Vòng tay anh ôm lấy eo cô, dùng sức kéo cô sát vào lòng.
"Cốc, cốc, cốc."
- Trân Trân, anh hai đến thăm em đây.
Cô giật mình, đôi mắt mở to vì kinh hãi. Bên ngoài cánh cửa chính là người của Dương Long, bọn chúng đã đến rồi.
Trái ngược với vẻ lo lắng của cô, anh nhẹ nhàng rời khỏi đôi môi ngọt ngào, tham lam siết chặt cô hơn vào lòng. Anh cảm nhận được nhịp tim Duệ Trân đang đập nhanh trong lồng ngực, cảm nhận được sự căng thẳng trong đôi mắt cô.
- Lâm Tần... anh đến đây lúc nào vậy? Sao không báo trước cho em gì cả.
Cô gượng gạo nói vọng ra ngoài. Người đàn ông tên Lâm Tần kia chính là anh hai trong tổ chức Dương Long. Hắn ta năm nay ba mươi sáu tuổi, không biết tham gia tổ chức từ khi nào nhưng hắn chính là cánh tay đắc lực của ông trùm Dạ Hoắc Tước, người mà trong tổ chức còn gọi là anh cả.
- Đến thăm em tiện thể là đến để bắt chuột giúp Trân Trân.
Cô nắm chặt tay, nhìn anh. Ánh mắt chạm vào người đàn ông trước mặt, trong lòng cô dâng lên chút mềm yếu. Anh mỉm cười, trong thoáng chốc, cô vẫn có thể nhìn thấy nụ cười ấy trong bóng tối mờ ảo.
- Chuột? Nhà em vốn dĩ rất sạch sẽ sao có thể có chuột?
Cô biết hắn đang nhắc đến ai. Trong hoàn cảnh này, anh vẫn có thể điềm tĩnh đến mức ánh mắt không hề lay động. Tử Quân đan tay vào tay cô, cảm nhận hơi ấm từ cô mà trong lòng gợn sóng. Anh nắm chặt lấy tay cô rồi nhẹ đặt lên đó một nụ hôn.
- Anh nghe nói Cảnh Tử Quân có đến đây tìm em. Anh hai tin rằng em sẽ không phản bội tổ chức để bao che cho kẻ thù đâu, đúng không?
Trên trán cô lấm tấm mồ hôi, bàn tay cô run rẩy đến mức không thể kiềm chế cảm xúc. Đây chính là phòng của cô, lối thoát ở phòng sách ngay bên cạnh. Nhưng bây giờ cô không còn cách nào khác để giúp anh thoát khỏi đây.
- Cảnh Tử Quân? Hắn ta có đến tìm em nhưng vì sức khỏe em không tốt nên hắn đã về trước khi anh hai tới đây rồi.
Cô dùng hết sức kìm nén sự lo sợ trong lòng. Dù là một thượng tướng tài trí hơn người, anh cũng không thể mạo hiểm đến mức đến gặp cô mà không có chút phòng bị nào. Xung quanh cô đầy rẫy nguy hiểm, anh muốn bước vào chắc chắn sẽ bị thương.
- Em không khỏe sao? Vậy mở cửa phòng cho anh hai vào thăm em nhé? Chúng ta lâu rồi cũng chưa được nói chuyện.
Cô giật mình, vội vã nghĩ cách giấu anh đi. Nhưng căn phòng này còn chỗ nào có thể giấu một người đàn ông cao lớn như anh? Duệ Trân vội vàng kéo tay anh lên giường rồi bật đèn ngủ trên bàn. Cô vội cởi chiếc áo khoác bên ngoài, chỉ còn chiếc váy ngủ trên người, rồi cũng leo lên giường cùng anh. Cô kéo chăn trùm kín, che đi người đàn ông đang nằm bên cạnh, cúi xuống nhìn anh rồi nhỏ giọng.
- Hợp tác chút đi.
Nói rồi cô bịt kín chăn lại che đi người đàn ông đang nằm bên cạnh.
- Cửa phòng em cũng không khóa, anh hai vào đi.
"Cạch."
Cửa phòng mở ra, ngay lập tức khoảng năm, sáu người của tổ chức chạy vào trong để khám xét mọi ngóc ngách.
- Anh hai làm gì vậy?
Cô có thể loáng thoáng nhìn thấy bên ngoài còn rất nhiều vệ sĩ tinh nhuệ và đàn em của Lâm Tần. Không ngờ hắn bây giờ đã có chút nghi ngờ cô rồi.
- Thật ngại quá, anh chỉ là để chắc chắn rằng em không dung túng cho kẻ thù mà thôi.
Hắn mỉm cười, từng bước tiến đến gần cô. Duệ Trân chưa bao giờ căng thẳng đến mức này, ánh mắt cô nhìn theo từng bước chân của hắn, trong lòng lại ngập tràn sự lo lắng.
- Trân Trân, không phải anh hai hay anh cả cố ý nghi ngờ em. Nhưng dạo gần đây có vẻ em đã đi quá giới hạn cho phép với tên thượng tướng đó rồi. Anh hai chỉ sợ rằng đến một lúc nào đó em bị nó thuần hóa rồi cắn lại tổ chức mà thôi.
Trong lời nói của hắn dường như ẩn chứa cả sự đe dọa. Hơi thở của Lâm Tần phảng phất sự chết chóc. Bàn tay dơ bẩn của hắn đã giết chết biết bao nhiêu người, chính cô cũng không biết. Chính hắn là người đã giết ba mẹ cô, bây giờ cô không muốn hắn đem cả anh đi nữa.
- Anh hai lo lắng quá rồi. Em tiếp cận Cảnh Tử Quân chẳng phải...
Một cảm giác mơn trớn từ phía dưới truyền lên. Một bàn tay to lớn đang ôm trọn lấy đùi cô, rồi từ từ di chuyển lên phía eo nhỏ đang căng thẳng.
- Sao vậy?
Hắn nhíu mày nhìn cô khi câu nói của cô chợt đứt quãng. Cũng may nhờ ánh đèn vàng mờ ảo đầu giường đã che đi phần nào biểu cảm trên gương mặt cô, nếu không có lẽ đã bị hắn phát hiện.
- Không có gì. Em cố ý tiếp cận Cảnh Tử Quân chỉ để moi thông tin có lợi cho tổ chức. Em tuyệt đối không hai lòng, cũng không có ý muốn phản bội anh cả và anh hai.
Người của Dương Long cũng vừa hay kiểm tra xong mọi ngóc ngách trong căn phòng. Thực sự không có ai ở trong đây. Dường như điều đó khiến Lâm Tần có phần an tâm hơn, hắn gật đầu rồi ra hiệu cho tất cả rút ra ngoài.
- Nếu là vậy thì có lẽ anh hai đã hiểu lầm ý tốt của em rồi. Nhưng nếu để anh biết được em có suy nghĩ lệch lạc, thì đừng trách Lâm Tần này không nể tình nghĩa anh em mà không tha cho em.
Ánh mắt hắn như một con sói đang nhìn con mồi run rẩy lo sợ. Hắn là một kẻ máu lạnh, là một kẻ nguy hiểm.
Mồ hôi chảy dài trên gương mặt nhỏ xinh xắn, cơ thể vẫn không ngừng bị "con sâu" trong chăn quấy phá, khiến cô không ngừng cựa quậy. Duệ Trân càng cố cản anh lại, thì bàn tay anh càng không nghe lời. Một cảm giác ướt át từ đùi truyền lên trên cơ thể, rồi lập tức một cơn đau đến run người chạy khắp toàn thân.
- A...
Cô vội vã bịt miệng lại, không để bản thân phát ra tiếng động lạ. Lâm Tần nhíu mày, có chút nghi hoặc nhìn cô, bước chân chầm chậm tiến đến gần.
- Có chuyện gì sao?
Cô biết hắn đã bắt đầu nghi ngờ, Tử Quân bên cạnh không ngừng quấy phá, Duệ Trân chỉ biết nín nhịn mà đáp trả Lâm Tần.
- Chỉ là em... em đang bệnh, trong người có chút không khỏe thôi, anh hai đừng lo lắng.
Ánh mắt hắn liếc nhìn một lượt chiếc giường. Ánh sáng mờ ảo nơi chiếc đèn ngủ đã khéo léo giấu đi một người đang nằm bên cạnh cô. Khi ánh mắt hắn nhìn đến bên cạnh cô, sự lo sợ trong lòng cô như trào dâng, tim đập nhanh đến độ có thể nhảy ra ngoài.
- Được rồi, nếu em không khỏe thì nghỉ ngơi đi. Đã làm phiền em rồi.
Hắn quay người rời đi, nhưng ánh mắt vẫn còn liếc nhìn lại nơi bên cạnh cô. Cho đến khi bóng lưng hắn khuất sau cánh cửa phòng, cô mới có thể thả lỏng cơ thể, tựa người ra sau.
"Cạch."
Cửa phòng đóng lại, "con sâu" lớn trong chăn không thể yên vị thêm được nữa. Anh kéo cô nằm xuống giường, rồi lật người đè lên trên cơ thể nhỏ bé. Bàn tay không an phận kéo lớp váy ngủ lên trên. Ánh mắt anh nhìn cô, như một con thú đang đến kỳ động dục, lập tức chỉ muốn chiếm lấy cơ thể ngọt ngào đầy thu hút của cô.
- Người cũng đã đi rồi, đêm nay cho anh ngủ lại được không?