Chương 11: Ám Ảnh Giằng Xé

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nàng nhẹ nhàng đặt túi thuốc trị liệu xuống cạnh giường, rồi từng chút một tiến lại gần chàng. Chàng không hiểu vì sao lúc này cơ thể lại không nghe theo bản năng mà đẩy nàng ra, bàn tay không thể nhấc lên khỏi giường. Sâu thẳm trong lòng, chàng không hề muốn gạt bỏ nàng.
- Tôi bắt đầu nhé.
Đây là lần đầu tiên chàng cảm nhận được sự dịu dàng từ một người con gái, lần đầu tiên chàng lại yêu thích cảm giác được trị liệu đến thế. Trước đây, mỗi khi bị thương nơi chiến trường, luôn là vị quân y cũ trị liệu. Những lần ấy vết thương nhanh chóng qua đi, nhưng chẳng hề mang lại cảm giác ngọt ngào như hiện tại. Chỉ có nỗi đau, những vết thương chưa lành cứ gặm nhấm qua từng đêm.
Những ngày sau đó, vết thương của chàng nhanh chóng hồi phục. Vị đại tá trẻ tuổi cuối cùng cũng đã chấp nhận nàng. Rồi một ngày, vào một buổi tháng bảy, khi gió thu nhè nhẹ cuốn đi chiếc lá vàng cuối cùng trên cây, doanh trại của chàng bất ngờ bị địch phục kích.
Ngọn lửa nhanh chóng lan rộng, thiêu rụi toàn bộ lương thực và lều trại. Quân sĩ trong giấc ngủ say đã vĩnh viễn ra đi mà không hề hay biết.
- Bắt sống Cảnh Tử Quân, mang đầu hắn làm cống phẩm chiến thắng!
Chàng vội vã cầm lấy khẩu súng bên cạnh, nhanh chóng rời khỏi khu doanh trại. Quân sĩ dường như đã bị ngọn lửa nuốt chửng. Chàng nắm chặt khẩu súng trong tay, định chạy đi thì ánh mắt bất chợt bắt gặp một hình ảnh quen thuộc.
Nàng đang nằm giữa đống lửa, hơi thở thoi thóp.
Hình ảnh thuở nhỏ chợt ùa về trong ký ức.
- Duệ Trân!
Chàng chạy tới, nhẹ nhàng đưa nàng ra khỏi đống đổ nát.
"Rầm!"
Ngọn lửa một lần nữa bùng lên, khiến thanh gỗ phía trên túp lều đổ sập xuống. Cảnh Tử Quân lúc ấy không kịp nghĩ ngợi gì nhiều, nhanh chóng đưa tay lên đỡ lấy. Cái nóng như muốn thiêu đốt cơ thể chàng, Tử Quân dùng hết sức đẩy thanh gỗ sang một bên rồi kéo nàng đứng dậy.
- Hóa ra đại tá Cảnh Tử Quân ở đây sao? Bình thường anh dũng chinh phạt lắm mà sao giờ lại trốn chui trốn lủi với một ả đàn bà thế này?
Trước mắt chàng là kẻ cầm đầu phe thù địch, hắn nhìn chàng với ánh mắt thỏa mãn, như đang tận hưởng chiến thắng vinh quang.
- Mau bắt lấy hắn!
Lời vừa dứt, chàng liền bị cả trăm tên quân sĩ đuổi theo vây bắt. Với sức lực của mình, chàng có thể dễ dàng thoát thân, nhưng nếu mang theo nàng thì e rằng rất khó.
- Đại tá, chàng buông thiếp ra đi.
Duệ Trân mở mắt nhìn chàng. Đôi mắt ấy là đôi mắt đẹp nhất chàng từng thấy từ trước tới nay.
- Nhưng...
Chàng ngập ngừng, thực sự không muốn bỏ nàng lại đây. Gắn bó bên nhau đã ba tháng, trái tim chàng dù có là sắt đá cũng không thể bỏ mặc nàng một mình như vậy.
- Chàng có nhìn thấy cây cầu đằng kia không? Chàng hãy chạy qua đó trước, thiếp sẽ giữ chân chúng rồi chạy theo cùng chàng.
Chàng vẫn còn do dự, nhìn bàn tay nàng đang nắm chặt tay chàng mà không đành lòng.
- Không còn thời gian nữa đâu! Nếu chàng chết ở đây thì ai sẽ là người ra chiến trường dẹp loạn? Mau đi đi, đây là mệnh lệnh!
Nói rồi, nàng đẩy chàng về phía cây cầu, ánh mắt tràn đầy niềm tin và lời hứa.
- Nàng nhất định phải theo sau đấy!
Tử Quân nắm chặt tay, rồi quay người chạy về phía cây cầu. Cây cầu gỗ cheo leo bắc ngang qua vực núi sâu thăm thẳm. Cảnh Tử Quân một mực chạy qua, mang theo hy vọng được trở về.
"Đoàng!"
Một tiếng súng vang lên khiến bước chân chàng khựng lại. Quay người nhìn lại phía sau, chàng thấy thân hình nhỏ bé của người con gái đang ngã xuống. Máu từ cánh tay nàng chảy dài xuống áo.
- Duệ... Duệ Trân...
Trong lòng chàng dường như có thứ gì đó đang vụn vỡ. Một mảnh ký ức cất giữ bấy lâu, giờ đây như chiếc gương phản chiếu lên người con gái đang ngã xuống. Vỡ vụn và đập nát mọi hy vọng.
- CHẠY ĐI!
Nàng gào lên, rồi cố túm lấy chân tên lính đang cầm bình xăng đổ lên cây cầu gỗ.
- Con khốn, cút ra!
Cơ thể nhỏ bé của nàng bị hắn không thương tiếc đạp xuống đất. Ngọn lửa bùng lên theo dòng xăng, rực đỏ thiêu cháy chiếc cầu gỗ rồi nhấn chìm nó xuống vực thẳm.
"Cảnh Tử Quân..."
Chàng quay người chạy sang khu rừng bên cạnh, nhưng khi quay lưng lại chỉ còn thấy chiếc cầu đã bị lửa nuốt chửng. Ngọn lửa như thiêu cháy hoàn toàn hy vọng của chàng, kéo theo những miền ký ức đáng sợ kia một lần nữa ùa về.
Năm chàng mười tuổi, chính mắt chàng đã nhìn thấy cha mẹ vì cứu chàng mà đẩy chàng ra ngoài, rồi thân thể họ bị nhấn chìm trong biển lửa cùng căn nhà ngập tràn ký ức. Giờ đây, nỗi sợ kinh hoàng ấy lại trở về, dường như trước mắt chàng, cả quá khứ và tương lai đều đang sụp đổ.
- Cẩn Duệ Trân...
Bóng dáng nhỏ bé quen thuộc bên kia cây cầu dường như bị lửa bao trọn. Đôi mắt sáng ấy vẫn nhìn về phía chàng, như hy vọng chàng sẽ quay lại cứu nàng.
"Đại tá, thiếp tin chàng."
Tiếng đạn vẫn nổ ra phía sau lưng. Chàng không thể chìm đắm mãi trong biển lửa và những dòng ký ức miên man. Việc chàng cần làm bây giờ là trở về, cùng quân đội đến cứu nàng.
Chàng không biết mình đã chạy bao xa, chỉ biết rằng khi đôi chân đã rã rời, mí mắt chàng cũng sụp xuống. Bên tai, chàng nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần.
Cảnh Tử Quân giật mình tỉnh dậy, mồ hôi chảy dài trên trán. Một cơn ác mộng. Chàng nhìn thấy nàng bị biển lửa nhấn chìm, đôi mắt thảm thiết nhìn chàng cầu xin sự cứu giúp.
Cơ thể chàng bất giác không ngừng run rẩy, mồ hôi ướt đẫm gương mặt, chảy xuống áo. Ngay lúc ấy, bên tai chàng nghe văng vẳng tiếng ai đó đang gọi, nhưng cơ thể dường như không nghe theo lời mà mất hết sức lực. Một cảm giác sợ hãi len lỏi sâu trong ký ức.
- A!
Cảnh Tử Quân ôm lấy đầu, các dây thần kinh như muốn siết chặt, co bóp đại não. Cảm giác đau đớn tột cùng như muốn bóp nát cơ thể cao lớn của chàng.
Gương mặt chàng lộ rõ vẻ sợ hãi như một đứa trẻ, ánh mắt bất lực của Cảnh Tử Quân năm mười tuổi khi nhìn cha mẹ bị thiêu chết. Lần này, cảnh tượng ấy lại lặp lại, một lần nữa chàng bất lực đứng nhìn người đã chăm sóc chàng suốt ba tháng qua bị biển lửa nhấn chìm. Nỗi sợ ấy như nhân lên gấp bội, tòa tháp kiêu hãnh và kiên cố cuối cùng cũng sụp đổ trong lòng chàng. Người đàn ông luôn tỏ ra lãnh đạm và nóng tính ấy, hóa ra lại là người mang trong mình những thương tổn ít ai hay.
Chàng mắc chứng rối loạn lưỡng cực và sợ lửa ở mức độ đáng báo động.
Bên tai chàng văng vẳng tiếng gào thét, ngày đêm bị những âm thanh đó hành hạ đến nỗi chẳng thể chợp mắt quá ba tiếng. Cảm giác lo lắng lúc nào cũng đeo bám, chàng dường như thu mình lại trong căn bệnh tâm lý mà chính mình cũng không biết tên.
Rối loạn lưỡng cực.
Chàng run rẩy ôm lấy cơ thể đang bị sự ám ảnh vò nát. Những bóng đen trong tâm trí như cuốn lấy, không buông tha cho người đàn ông vô tội. Hay nói đúng hơn, nó không buông tha cho mặc cảm tội lỗi của chàng trong quá khứ. Giờ đây, hình ảnh ấy tái hiện lại một lần nữa, đôi mắt chàng đã lần lượt chứng kiến những người mình yêu thương dần biến mất trong biển lửa.
"Duệ Trân."
Lần đầu tiên sau hai mươi năm, nước mắt nơi khóe mi chàng lại trực trào. Bao nhiêu bất lực, bao nhiêu sự giày vò, bao nhiêu hối hận đều cứ thế tuôn trào. Hình ảnh nàng như xiết chặt chàng đến nghẹt thở. Những tiếng la hét bên tai vẫn văng vẳng không chịu buông tha.
- Đại tá, đại tá!
Chàng quằn quại trong nỗi đau đớn như muốn xé đôi cơ thể. Cơn đau đầu đập tan những âm thanh xung quanh, cơ thể nằm trên giường không ngừng giãy giụa, quằn quại.
- Đại tá, thuốc đây!
Người cận vệ bên cạnh nhanh chóng mang thuốc đến cho chàng. Chứng rối loạn lưỡng cực kèm theo đau đầu đã đi cùng chàng được mười lăm năm. Sau cái chết của cha mẹ, chàng lớn lên với tâm lý không ổn định, tính khí nóng nảy hơn bình thường, mất ngủ triền miên. Chàng lao vào làm việc như con thiêu thân mà không để ý rằng chứng đau đầu đang ngày càng nặng.