Chương 10: Lần Gặp Gỡ Đầu Tiên

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc xe nhanh chóng dừng lại trước cửa ngôi nhà quen thuộc mà cô đi về hằng ngày. Nơi đây vốn dĩ ngoài cô và người của Dương Long thì chưa từng có người đàn ông nào đặt chân đến. Anh chính là người đàn ông đặc biệt lần đầu tiên bước vào đây, lại ngang nhiên hưởng tiện nghi của cô.
Có vẻ như đêm nay không có người của tổ chức đến theo dõi, nên anh có thể an toàn. Mở cửa, cô dắt xe vào trong rồi dẫn anh đến phòng trị liệu. Nơi đây như một phòng khám nhỏ của riêng cô, với đủ loại thuốc và trang thiết bị do Duệ Trân tự tay sắm sửa và sắp xếp.
- Nếu đau thì anh nói nhé.
Cô ngồi xuống đối diện với anh rồi từ từ gỡ bỏ miếng vải đã thấm đẫm máu. Vết đâm không quá sâu, cũng may mắn chưa chạm đến gân tay, nếu không thì mọi việc có lẽ đã tệ hơn một vũng máu như lúc này.
Sự dịu dàng của một bác sĩ cùng với sự ân cần của một cô gái, anh có thể cảm nhận được qua từng hành động dù là nhỏ nhất của cô. Duệ Trân vừa thoa thuốc vừa khẽ thổi cho anh bớt đau, nhưng dù sao thì vết thương cũng chẳng đáng kể là bao. Anh có thể làm nhiều hơn thế, chỉ để đổi lấy một ánh mắt của cô.
- Xong rồi, Thượng tướng, anh chịu đựng giỏi thật đấy.
Lời nói của cô như đang khen ngợi một đứa trẻ vừa làm tốt việc gì đó. Tử Quân khẽ mỉm cười, nhìn gương mặt ngây ngô kia mà không khỏi rung động.
Cô băng bó lại giúp anh rồi cất dụng cụ vào hộp sơ cứu. Nhìn chiếc nơ băng gạc xinh xắn cô thắt gọn gàng trên cánh tay anh, trong lòng anh dường như ấm hơn một chút.
- Tối nay...
- Anh có thể ngủ ở kia.
Cô ngắt lời anh, sau đó chỉ vào căn phòng bên cạnh phòng ngủ của mình rồi bước ra ngoài. Cô đoán được anh định nói gì và cả ý định của anh nữa. Nhìn bước chân cô gấp gáp trở về phòng, anh chỉ đành ngậm ngùi đi về căn phòng dành cho khách.
Đã hai giờ sáng rồi.
Sáng mai cô còn có việc, anh cũng bận không kém. Đối với một thượng tướng như anh thì anh có thể sống an nhàn qua ngày. Những công việc như truy sát hay phá án thuộc về bên công an tỉnh, vốn dĩ anh chẳng cần nhúng tay đến. Nhưng để có thể được sát cánh cùng cô, có thể được nhìn thấy gương mặt cô trong lúc làm việc và được tiếp xúc gần cô, anh bỏ đi chức vị thượng tướng cao cả mà xắn tay vào làm công việc của các trinh sát.
"Cốc, cốc, cốc."
- Tiểu Trân, em ngủ chưa?
Ánh đèn trong phòng cô vẫn hắt ra qua khe cửa. Không có hồi âm.
"Cạch."
"Vội vàng đến mức quên khóa cửa ư?"
Vết thương của anh bây giờ mới bắt đầu nhức nhối, dù nằm thế nào cũng chẳng thể chợp mắt nổi suốt một tiếng trời. Anh nhẹ nhàng mở cửa phòng cô, nhìn vào bên trong.
Duệ Trân đang gục trên bàn làm việc, máy tính vẫn còn sáng và những tập hồ sơ quan trọng vẫn còn vương vãi lộn xộn trên bàn.
"Mệt đến vậy mà vẫn còn cố gắng làm việc. Em có phải là muốn chết hay không?"
Anh nhẹ nhàng ôm cô lên rồi bế cô lên giường. Cơ thể cô vốn dĩ rất gầy, nhưng để bế cô lên giường thì một tay anh không thể làm được. Mồ hôi rơi trên trán, cơn đau hành hạ anh suốt quãng đường từ bàn làm việc đến khi đặt được cô lên giường.
Nhẹ nhàng đặt cô xuống, anh kéo chăn lên đắp giúp cô. Nhìn lại vết thương của mình sớm đã thấm máu ra bên ngoài lớp băng trắng, anh thở dài đi đến căn phòng lúc nãy để thay băng, rửa sạch vết thương rồi mới quay lại phòng cô.
"Cạch."
Cánh cửa phòng đóng lại, anh đi đến bàn làm việc của cô dọn dẹp mớ hồ sơ bệnh án cho gọn gàng.
"Tô Vũ Đình?"
Cái tên này nghe thoáng qua có chút quen thuộc nhưng anh lại không thể nhớ ra trước đây đã từng nghe thấy cái tên này ở đâu.
Có một chút tò mò, Tử Quân cầm bệnh án của người có tên Tô Vũ Đình kia lên. Anh lật mở trang đầu tiên, hắn ta hiện đang là bệnh nhân của cô, năm nay ba mươi ba tuổi, mắc chứng tâm thần phân liệt. Hiện tại đã nhập viện được một năm, quá trình điều trị vẫn đang tiếp diễn.
Mở đến phần thông tin về người nhà, anh khá bất ngờ khi cả cha mẹ và người thân của hắn đều đã qua đời. Họ tên, tuổi tác, địa chỉ nhà và tất cả thông tin khác đều không được điền đầy đủ.
"Hắn ta... là ai?"
Gương mặt của hắn rất quen thuộc, dường như anh đã từng gặp ở đâu đó nhưng lại không thể nhớ ra.
"Két."
Anh giật mình đặt hồ sơ xuống, nhìn về phía phát ra tiếng động. Chỉ là cô vừa trở mình khiến chiếc giường kêu. Tử Quân nhẹ nhàng đặt hồ sơ xuống rồi vứt bỏ hết những hoài nghi trong lòng, sắp xếp lại mọi thứ giúp cô.
Ba giờ sáng, anh tắt đèn bàn làm việc của cô, rồi lên giường nằm cạnh cô. Anh vòng tay qua ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, hương thơm trên người cô lúc nào cũng quyến rũ đến lạ thường.
"Duệ Trân..."
Anh đưa tay lên xoa đầu cô, trong tim anh lại quặn thắt đến đau đớn. Người con gái anh có lẽ sẽ mang ơn đến tận cuối đời, đồng thời cũng sẽ mang theo sự áy náy, ân hận trong lòng mãi mãi.
Hai năm về trước, Cảnh Tử Quân là một đại tá dẫn đầu quân sĩ ra chiến trường đầy khói bụi. Chiến tranh loạn lạc, nhà nhà lo lắng, sợ hãi từng giây phút vì không biết lúc nào địch có thể thả bom đạn xuống.
Đại tá Cảnh Tử Quân lúc ấy vừa tròn ba mươi tuổi, chinh chiến sa trường, trên người đầy những vết thương lớn nhỏ chằng chịt. Cuộc sống của anh đẫm máu, chỉ toàn là cướp đoạt, chém giết và tiếng súng đạn bom mìn nổ vang.
Ngày hôm đó, cô từ vùng an toàn ra chiến trường, trở thành vị bác sĩ thứ sáu và cũng là nữ bác sĩ trẻ tuổi duy nhất trong quân đội.
Vừa hay lúc đó, vị bác sĩ vốn phụ trách trị liệu thương tích cho anh đã già yếu. Cô chính là người sẽ thay thế vị bác sĩ già kia, chăm sóc cho anh.
"Xoảng."
- Cút ra ngoài! Tôi không cần một con nhóc vắt mũi chưa sạch đến trị liệu vết thương.
Đó là lần đầu anh nhìn thấy cô, Cảnh Tử Quân lúc ấy nóng giận đến mức lật đổ bàn ghế, trong khi vết thương lớn trên bụng đang đau đến không thở nổi.
- Đại tá...
Cô ngập ngừng cầm dụng cụ trị thương trên tay, nhìn đôi mắt đục ngầu, đỏ ngầu của anh. Thời điểm đó chẳng ai dám đến gần anh vì tính khí nóng nảy và có thể bộc phát bất cứ lúc nào. Chỉ có cô là người duy nhất đồng ý thay thế chỗ vị bác sĩ kia, bước vào căn phòng tối đen của anh.
- Tôi nói cô mau cút ra ngoài, tôi không cần cô trị thương cho tôi.
Nói rồi anh quay vào giường nằm xuống, mặc cho cơn đau đang gặm nhấm từng chút một. Lúc đó anh cứ ngỡ rằng cô sẽ rời đi, nhưng người con gái ấy lại bước đến thắp nến trong túp lều tối. Ánh sáng le lói khiến anh không thể không mở mắt nhìn.
- Cô làm gì vậy? Cô bị điếc sao?
Tính khí anh nóng nảy đến mức không ai dám đến gần. Sau lưng vị đại tá trẻ, là biết bao nhiêu lời gièm pha, đố kỵ và cả ghen ghét. Nhưng trên chiến trường, Cảnh Tử Quân lại là vị đại tá tài ba, mưu lược và quyết đoán, nên dù có không thích đến mức nào, họ ngoài mặt vẫn tỏ ra kính trọng anh vài phần.
- Xin lỗi Đại tá Cảnh, trên cương vị là bác sĩ trị liệu riêng của anh, tôi không thể để mặc vết thương của anh như vậy.
Cô bước đến gần anh hơn, càng gần anh, anh lại càng lùi lại. Nhìn người con gái đang bước đến, anh chỉ biết ngồi yên trên giường. Cho đến khi chẳng thể lùi lại được nữa, anh mới nhìn thẳng vào Duệ Trân đang đứng trước mặt. Ở cô có một điều gì đó khiến anh không muốn phản kháng lại.
- Ngồi yên một chút, tôi sẽ làm nhẹ nhàng.