Chương 13: Buổi Sáng Dịu Dàng

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Duệ Trân... đừng đi... đừng mà. Hình ảnh cô cứ xa dần rồi biến mất khỏi tầm mắt anh. Ngọn lửa vụt qua đã cướp đi hơi ấm cuối cùng của Duệ Trân, cướp đi người con gái đầu tiên anh muốn mở lòng.
"Tử Quân, tỉnh lại đi, Tử Quân!" Giọng nói ấm áp nhưng vô cùng quen thuộc vang lên. Là cô. Anh giật mình mở mắt, hình ảnh đầu tiên hiện ra trước mắt là gương mặt lo lắng của Duệ Trân. Cô cau mày, ngồi bên cạnh anh, không ngừng lau đi những giọt mồ hôi trên trán. Bàn tay anh siết chặt tay cô không rời, cơn ác mộng ấy lại một lần nữa ùa về.
"Anh có sao không?" Cô ân cần nhìn anh, lo lắng hỏi, chẳng hề để tâm đến bàn tay đang bị anh siết chặt đến mức đỏ ửng.
Sáng nay, cô bị tiếng gọi của anh đánh thức. Cơ thể anh run rẩy vì sợ hãi, mồ hôi không ngừng thấm ướt gối. Lông mày anh nhíu chặt, miệng không ngừng gọi tên cô. Anh nắm tay cô chặt đến nỗi cô không thể gỡ ra được. Dù cố gắng đẩy anh ra hay đứng dậy, cô cũng lập tức bị anh kéo lại. Cuối cùng, cô đành phải ngồi bên cạnh anh suốt ba mươi phút. Mỗi khi anh gọi tên, cô lại cảm thấy một chút gì đó quen thuộc với anh. Nhưng có lẽ, cảm giác ấy chỉ là do cô đã quá quen với sự hiện diện của anh trong suốt những năm tháng qua.
Tử Quân nhìn cô như bị thôi miên, anh chết lặng chìm đắm trong ánh mắt cô. Cơn ác mộng ấy đã buông tha anh một năm, nhưng đến giờ phút này nó lại quay về để giày vò anh. Mặc dù cô đang ở bên cạnh, đang nắm lấy tay anh, anh vẫn không thể quên đi mặc cảm tội lỗi ấy. Nó quay về để nhắc nhở anh về cái ngày anh đã bỏ lại cô như thế nào.
"Xin lỗi, anh không sao." Giọng anh khàn đặc, ẩn chứa nỗi sợ hãi sâu thẳm. Bàn tay anh vẫn không thể buông tay cô, anh sợ rằng nếu buông ra, cô sẽ lại một lần nữa biến mất khỏi cuộc đời anh, giống như cách Cẩn Duệ Trân năm đó đã làm.
"Anh... dậy thôi. Lát nữa tôi còn phải đến sở cảnh sát, sẽ lấy lời khai của hung thủ ngay đây." Bây giờ đã hơn sáu giờ sáng, cả anh và cô đều có công việc riêng. Biết anh có vấn đề về tâm lý, cô cố gắng nán lại một chút, chờ đến khi anh hoàn toàn bình tĩnh mới rời đi.
"Anh có thể buông tay ra được không?" Cô nhìn xuống bàn tay mình đang bị anh nắm chặt, đã ửng đỏ. Lúc này, Tử Quân mới vội vàng buông tay ra. Bàn tay cô sớm đã không thể chịu nổi sức của anh nữa.
"Xin lỗi..." Trong lòng lại dâng lên một cảm giác mặc cảm tội lỗi, anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô rồi đặt lên đó một nụ hôn, dịu dàng và ôn nhu.
"Không biết vừa nãy anh đã nhìn thấy gì, nhưng tôi mong chiều nay chúng ta có thể gặp lại nhau." Cô chính là bác sĩ đã đồng hành cùng anh trong suốt các liệu trình điều trị chứng rối loạn lưỡng cực. Là một người hành y, cô cảm thấy lo lắng khi bệnh nhân của mình lại tái phát những di chứng trước đây. Cô sợ rằng anh sẽ một lần nữa trở về làm Cảnh Tử Quân độc đoán, lãnh đạm và dễ nổi giận như trước.
"Được rồi, giờ thì em sẽ đi làm một chút sandwich và sữa nóng cho bữa sáng của anh. Dù sao cũng không thể để cái bếp của em rơi vào tay anh như lần trước được." Cô mỉm cười, cố ý trêu chọc anh một chút để thay đổi không khí. Nhìn thấy nụ cười tươi của cô, lòng anh cũng vơi đi phần nào lo lắng. Cảm giác như sau một cơn mưa, lại có một vệt nắng dịu dàng thổi đi hết những dấu vết giông bão còn đọng lại.
"Vậy anh có thể dùng phòng tắm được không?" Anh mỉm cười, lòng đã cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
"Vâng, Thượng tướng đại nhân." Cô quay lại mỉm cười gật đầu rồi xoay người rời đi. Anh bước vào phòng tắm, nhanh chóng vệ sinh cá nhân để thưởng thức bữa sáng đầu tiên do cô tự tay nấu. Hạnh phúc đan xen với hồi hộp mong chờ, một buổi sáng như bao gia đình bình thường khác. Anh chỉ mong rằng khoảnh khắc này mãi mãi dừng lại, để anh được ở bên cô lâu hơn một chút, giữ lại sự ấm cúng và dịu dàng của cô.
"Bữa sáng xong rồi, anh ra ăn đi." Cô đứng ở hành lang gọi vọng vào. Anh không chậm trễ, lập tức mặc quân phục rồi bước xuống phòng ăn. Ánh mắt anh chợt dừng lại vài giây, nhìn người con gái đang tất bật trong bếp. Tóc cô hơi rối, trên mặt đọng lại một chút mồ hôi, trên người không phải trang phục chỉnh tề như thường ngày mà là một chiếc tạp dề nội trợ.
Khoảnh khắc đó, anh đã nhìn thấy một tương lai màu hồng, một tương lai tốt đẹp mà cô sẽ là vợ anh. Một căn nhà đong đầy tình yêu thương và những nụ cười.
"Cảm ơn vì bữa ăn." Anh mỉm cười ngồi xuống bàn ăn rồi nhìn bữa sáng đơn giản mà cô vừa làm.
"Không phải sơn hào hải vị như anh thường ăn đâu, nhà tôi chỉ có thế thôi. Anh không chê thì mời dùng bữa." Cô cất chiếc tạp dề vào bếp rồi mang phần ăn của mình ra bàn. Ngồi đối diện với anh, cô bắt đầu thưởng thức bữa sáng trước khi bắt đầu một ngày làm việc tất bật.
"Đây là bữa ăn sáng ngon nhất anh từng được ăn." Tử Quân mỉm cười rồi thưởng thức bữa sáng do chính tay cô làm. Duệ Trân khẽ đỏ mặt, cô quay đi để anh không nhìn thấy sự ngại ngùng ấy.
"Lát nữa tôi sẽ đi xe riêng nên anh có thể dùng xe trinh sát để trở về." Cô vừa dọn bát đĩa vừa nói. Chỗ anh làm việc cách khá xa sở cảnh sát nên cả hai không thể đi chung. Hơn nữa, nếu để người khác nhìn thấy thì nhất định không phải chuyện tốt.
"Vậy hẹn gặp lại em vào chiều nay." Anh mỉm cười rồi bước ra khỏi phòng ăn. Một buổi sáng như vậy đã là quá đủ đối với anh. Đó không phải là một buổi sáng với tiếng chuông điện thoại inh ỏi từ cơ quan, cũng không phải một buổi sáng mệt mỏi vì tiếng chuông báo thức hay cuộc gọi báo án. Đó cũng không phải là một buổi sáng vội vã với chiếc bánh bao chay từ tay Bắc Thần. Đây là buổi sáng dịu dàng nhất mà anh từng có.
"Chào anh, hẹn gặp lại Thượng tướng Cảnh." Bước chân anh dừng lại rồi quay người nhìn về phía sau. Cô thấy anh quay lại liền đưa tay lên trán, chào theo kiểu quân nhân. Cảnh Tử Quân mỉm cười, cũng đưa tay lên trán chào lại cô.
"Anh đi đây." Anh mỉm cười, lòng vui vẻ rời khỏi nhà cô. Ở bên cô lúc nào cũng là bình yên nhất, ấm áp nhất. Chiếc xe trinh sát lao vụt ra khỏi nhà cô mà không để ý rằng đã có một ánh mắt nhìn thấy cảnh tượng hạnh phúc ấy.
"Xem ra có chuyện hay rồi đây." Lâm Tần nhìn bóng dáng anh xa dần cho đến khi khuất hẳn, rồi mới bước ra khỏi góc khuất. Hắn nhấc điện thoại lên, ấn số gọi cho ai đó.
"Alo?"
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy, là giọng của một người đàn ông.
"Có vẻ như con sóc con của chúng ta đã phải lòng thằng cớm kia rồi. Anh cả, anh định xử lý nó thế nào đây?" Nghe đến đây, Dạ Hoắc Tước khẽ nhíu mày. Cẩn Duệ Trân chính là cô gái mà hắn nâng niu, yêu chiều nhất. Mọi niềm tin và hy vọng của hắn đều đặt vào cô, mong cô sẽ cống hiến vì tổ chức. Những lần cô tiếp xúc thân mật với anh, hắn đều nhắc nhở và mong cô sẽ không đi vào con đường sai trái, nhưng có lẽ lần này đã không thể bỏ qua được nữa rồi.
"Tút, tút, tút."
"Có vẻ như Anh cả rất tức giận đấy. Cẩn Duệ Trân, để tao xem lần này mày sẽ thoát thân bằng cách nào."