Chương 14: Mối Tình Bảy Năm

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dương Long là một tổ chức vốn bí ẩn, tiềm ẩn vô vàn hiểm nguy. Một khi đã đặt chân vào thì khó lòng thoát ra, ngay cả những người ở trong tổ chức cũng khó có thể sống yên ổn, thoải mái dưới trướng Dạ Hoắc Tước. Năm ấy, một cô gái mười chín tuổi tự nguyện gia nhập tổ chức. Chỉ trong ba tháng, nàng đã bộc lộ hết tài năng và giành được sự tin tưởng của ông trùm. Dần dà, qua từng năm, nàng chính thức thay thế Lâm Tần, trở thành cánh tay phải đắc lực của ông trùm.
Cô gái đó chính là Cẩn Duệ Trân.
Nàng thông minh, lanh lợi, tài trí hơn người, nhiều lần giúp các phi vụ buôn bán thuốc phiện của Dạ Hoắc Tước thành công và an toàn ngoài mong đợi. Thế nhưng, hai năm trở lại đây, nàng dường như ít tham gia vào các hoạt động của tổ chức hơn. Không chỉ vậy, sự thân thiết giữa nàng và Cảnh Tử Quân khiến Dạ Hoắc Tước phải suy nghĩ rất nhiều.
- Vào đi.
Lâm Tần đẩy nàng vào trong một căn phòng tối. Mùi ẩm mốc, mồ hôi và máu xộc lên nồng nặc. Tất cả tạo nên một khung cảnh vô cùng ghê rợn.
- Nếu để anh cả biết ngươi đối xử với ta như vậy, anh cả nhất định sẽ không để ngươi yên đâu.
Nàng gằn giọng, cố giữ thăng bằng để không ngã. Suốt quãng đường, hắn không nói với nàng một lời, chỉ có đôi mắt luôn dõi theo nhất cử nhất động của nàng và nụ cười sắc lạnh đến gai người.
- Để xem ai mới là kẻ không ngồi yên được.
Kể từ khi nàng đẩy hắn ra khỏi vị trí thân cận bên cạnh Dạ Hoắc Tước, hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng, ghi thù ghi hận với nàng. Bề ngoài tử tế bao nhiêu, trong lòng lại thù ghét bấy nhiêu. Bởi lẽ, trong cái tổ chức như một xã hội thu nhỏ này, kẻ được lòng ông trùm sẽ sống an nhàn, còn kẻ mờ nhạt, không được lòng ông trùm sẽ sống không bằng chết, làm trâu làm ngựa và làm bia đỡ đạn mỗi khi các cuộc giao dịch thuốc phiện, vũ khí bị công an phát hiện.
Lâm Tần đẩy nàng đến một căn phòng, bên trong đang sáng đèn. Nàng lờ mờ nhìn thấy Dạ Hoắc Tước đang ngồi bên trong, hắn ta vẫn như thường ngày, một bộ vest lịch lãm che giấu sự thối nát sâu bên trong.
- Anh cả, chuyện này là thế nào đây?
Nàng bước vào bên trong rồi đưa mắt nhìn về phía trước hỏi. Hai tay nàng bị Lâm Tần trói chặt đến nỗi hằn in vết dây thừng.
- Ta bảo ngươi dẫn Cẩn Duệ Trân đến đây, chứ có bảo ngươi trói cô ấy lại đâu?
Dạ Hoắc Tước nhíu mày nhìn Lâm Tần, hắn ta có phần tức giận, mang theo chút hơi men trong người. Hắn là một kẻ nghiện rượu và thuốc phiện.
- Thứ lỗi cho tôi. Lâm Tần chỉ sợ cô ta chạy thoát nên...
Thấy vẻ mặt không hài lòng của Dạ Hoắc Tước, hắn liền như chó cụp đuôi, quỳ xuống tạ lỗi.
- Được rồi, ngươi ra ngoài đi. Ta muốn nói chuyện riêng với Duệ Trân.
Hắn gật đầu rồi quay bước ra ngoài, trước khi đóng cửa vẫn không quên để lại cho nàng một nụ cười lạnh đến gai người.
"Cạch."
Căn phòng giờ đây chỉ còn Dạ Hoắc Tước và nàng. Hắn ta rít một hơi xì gà rồi nhả khói.
- Duệ Trân, em có biết suốt bao năm qua anh luôn coi trọng em không?
Giọng hắn ta khàn khàn, gương mặt hơi ửng đỏ vì hơi men. Chắc hẳn hắn vừa uống rượu.
- Em biết. Nhưng tại sao hôm nay anh lại đưa em đến đây? Em làm gì sai, xin anh chỉ rõ.
Hắn ta vứt điếu xì gà xuống chân rồi giẫm nát. Bước đến bên cạnh nàng, hắn rút ra một con dao.
"Xoẹt."
Sợi dây thừng rơi xuống đất. Dạ Hoắc Tước cất con dao vào túi, bước đến ngồi trên ghế. Hắn đưa tay chỉ vào sấp ảnh trên mặt đất rồi hạ giọng.
- Em tự xem đi.
Nàng ngồi dậy, bước đến cầm sấp ảnh lên. Đập vào mắt nàng là hình ảnh của anh. Tử Quân và nàng đang ôm nhau, hai người hôn nhau và cùng ăn bữa sáng. Hình ảnh đêm hôm đó nàng xé áo băng bó vết thương cho anh, và còn rất nhiều những khoảnh khắc hai người ở bên nhau.
- Em và hắn đã đến mức nào rồi?
Dạ Hoắc Tước nhàn nhạt hỏi, dường như hắn đã biết mối quan hệ giữa nàng và anh là không bình thường, nó đã phát triển thành một mối quan hệ trên mức đồng nghiệp.
- Em...
Nàng ấp úng không biết nên trả lời Dạ Hoắc Tước thế nào. Hắn ta nghiến răng, giật lấy những bức ảnh trên tay nàng rồi xé nát.
- Ta đã nói với em thế nào? Ta cứu em về để em tiếp tục qua lại với thằng cớm đó sao? Ta đã nói em với hắn không có kết cục, em là mafia ngầm còn hắn là cớm, hắn sẽ bắt em và giết em bất cứ lúc nào, em có hiểu không?
Hắn ta gầm lên từng chữ rồi tiến đến nhìn thẳng vào nàng. Áp lực từ hắn ta quá lớn, nàng không thể đứng yên mà chờ đợi cơn bão trút xuống đầu mình.
- Em động lòng với hắn rồi đúng không?
Lần này Dạ Hoắc Tước nhẹ giọng hơn, hắn không còn gay gắt như khi nãy nhưng có lẽ vẫn còn rất tức giận.
- Em... em chỉ muốn tiếp cận hắn để nắm bắt thông tin, nhằm có lợi cho chúng ta thôi mà.
Nàng lên tiếng giải thích, ánh mắt mong chờ rằng hắn sẽ tin lời nói dối đó của nàng.
- Nắm bắt thông tin sao? Vậy em nói cái này cũng là nắm bắt thông tin sao?
Hắn túm lấy cổ áo nàng rồi xé toạc. Những dấu hôn chi chít trên cơ thể vẫn còn, một rừng hoa đỏ và những dấu vết anh để lại đêm đó vẫn chưa mờ đi.
- Em muốn phản bội rồi sao?
Dạ Hoắc Tước hạ giọng, hắn lùi bước, ngồi lên ghế trong cái thất vọng đang tràn về.
Nàng đứng như chôn chân tại chỗ. Vậy ra hắn đã biết rồi sao?
- Duệ Trân...
Giọng hắn giờ đây lại vô cùng yếu ớt, như thể sắp mất đi một thứ gì đó vô cùng quan trọng.
- Em có biết tại sao anh luôn coi trọng em, luôn đứng về phía em mà bỏ qua hết lần này đến lần khác lỗi lầm của em không?
Đôi mắt hắn long lanh, như nước mắt trực trào nơi khóe mi. Dạ Hoắc Tước gục xuống, thở dài một hơi rồi cười trong vị mặn chát.
- Là vì...
Chữ "yêu" còn chưa kịp thốt ra, hắn đã vội nuốt vào trong. Dạ Hoắc Tước năm nay ba mươi lăm tuổi, đứng trên vạn người với khối tài sản đồ sộ. Năm đó, hắn gặp nàng, người con gái đã khiến hắn say lòng mà yêu mến. Thời gian trôi qua, hắn vẫn luôn giữ tình cảm ấy trong lòng.
Bảy năm.
Hắn đã đem lòng yêu nàng bảy năm. Cứ ngỡ rằng nàng sẽ mãi ở bên hắn, nhưng anh đã xuất hiện và cướp đi tất cả.
- Em không còn gì để bào chữa. Thời gian qua ở bên Tử Quân, trong lòng em đã cố gắng kiềm chế thứ tình cảm đang ngày một lớn dần ấy. Nhưng... em không thể...
Nàng cúi đầu nhìn những khoảnh khắc có anh bên cạnh. Đó là khoảng thời gian vui vẻ và hạnh phúc nhất đời nàng kể từ sau khi cha mẹ nàng mất.
- Không kiềm chế được sao? Vậy còn tôi? Tôi ở bên em lâu như vậy, tôi đến trước hắn, tại sao em lại không chọn tôi?
Lúc này, nàng chợt ngẩng đầu lên nhìn hắn. Lần đầu tiên nàng nhìn thấy Dạ Hoắc Tước rơi nước mắt. Hắn yêu nàng sao?
- Bỏ Cảnh Tử Quân đi, bỏ tất cả, trở về Dương Long, trở về bên cạnh tôi. Tôi có thể lo cho em cả đời kia mà.
Kẻ thù duy nhất của đời nàng bây giờ lại đang đứng trước mặt nàng, nói muốn nàng ở bên, nói rằng có thể lo cho nàng cả đời. Hắn chính là kẻ nàng hận nhất đời này, chính là người đàn ông nàng không bao giờ có thể tha thứ.
- Em không thể.
Nàng cuộn tròn tay, cố gắng để bản thân bình tĩnh. Nực cười, hắn yêu nàng sao?