Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 19: Duệ Trân, chờ anh.
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nụ cười trên môi Lâm Tần dần hiện rõ vẻ đắc thắng. Hắn cầm điện thoại của cô rồi rời khỏi phòng giam. Tên đàn em phía sau cũng nhanh chóng chạy đến cởi trói tay cho cô, sau đó thả cô xuống và cùng hắn rời đi.
"Chết tiệt!"
Cô không thể cứ ngồi đây chờ chết, chờ đợi một phép màu xảy ra. Duệ Trân bò lết khắp căn phòng ẩm mốc, mong tìm được thứ gì đó có ích. Bất chợt, một thanh sắt đã hoen gỉ lọt vào tầm mắt cô. Duệ Trân bò tới, cầm nó lên.
Dọc hành lang là sự im lặng đến ngột ngạt. Tiếng bước chân gấp gáp của Lâm Tần vang lên trên mặt đất. Hắn đi đến phòng của Dạ Hoắc Tước, gõ cửa rồi nhanh chóng bước vào. Vệ sĩ không theo sau mà đứng ngoài canh gác. Hắn tiến vào bên trong, cúi đầu chào Dạ Hoắc Tước.
- Sao rồi?
Dạ Hoắc Tước nằm trên giường bệnh, trong tay vẫn cầm bức ảnh của cô. Hắn nhíu mày khi vết thương trên vai nhói đau, bàn tay vô thức vò nát bức hình cô đang tươi cười.
- Cũng không tốn quá nhiều sức lực. Thật may mắn khi em vừa đến phòng giam đã nghe thấy nó đang nói chuyện với tên cảnh sát kia. Không cần tốn sức cũng có thể liên lạc được với hắn.
Lâm Tần đặt chiếc điện thoại lên bàn, gần chỗ Dạ Hoắc Tước. Màn hình hiển thị mười sáu cuộc gọi nhỡ từ anh, suốt từ lúc hắn ở dưới tầng hầm cho đến khi lên đây.
- Chúng ta có thể dùng con nhóc kia làm mồi nhử để tên cảnh sát đó rơi vào cái bẫy.
Hắn nở nụ cười man rợ, dường như đã đạt được ý nguyện và thỏa mãn bản năng thú tính của mình. Lâm Tần đã từng nghĩ ra rất nhiều kết cục cho cô, cũng như đủ cách hành hạ cô đến chết. Bởi hắn hận cô đã cướp đi vị trí lẽ ra thuộc về hắn suốt bao nhiêu năm ròng rã.
- Tôi nói cậu đem Duệ Trân ra làm mồi nhử, chứ không hề nói cậu phải tra tấn cô ấy như vậy.
Dạ Hoắc Tước nhìn thấy cô trong đoạn video được ghi lại, có chút cảm thấy xót thương. Bởi lẽ, dù có đối xử tàn ác với cô đến đâu đi chăng nữa, sự thật vẫn là hắn đã từng yêu cô suốt bảy năm trời.
- Nhưng không làm như vậy thì làm sao tên cảnh sát kia sốt sắng đi tìm cô ta được? Hy sinh một chút máu của cô ta để bắt được Cảnh Tử Quân, chẳng phải là quá hời rồi sao?
Nghe lời nói này của Lâm Tần cũng có chút hợp lý, Dạ Hoắc Tước không còn quá khó chịu về chuyện hắn tra tấn Duệ Trân nữa.
Sau cuộc nói chuyện không rõ ràng với Lâm Tần, cùng với tiếng "tút tút" kéo dài, anh đã không còn liên lạc được với cô nữa. Tử Quân cầm điện thoại gọi đến mức nóng máy nhưng đầu dây bên kia vẫn chẳng có một chút hồi âm. Lòng anh rối như tơ vò, lập tức quay trở về cơ quan để tìm kiếm thêm thông tin về Dương Long.
"Ting, ting."
Điện thoại vang lên tiếng tin nhắn, anh lập tức mở ra xem. Đó là một đoạn video. Trong đó là hình ảnh cô đang bị trói chặt chân tay, trên vai còn một vũng máu, hơi thở yếu ớt. Từng vết roi da quất xuống làn da trắng, mỗi lần roi hạ xuống, cô lại nghiến răng chịu đựng.
- Duệ Trân!
Anh không cần biết cô đang gặp chuyện gì và tại sao người của Dương Long lại đối xử với cô như vậy. Việc cấp bách hiện tại anh cần làm chính là cứu cô. Một phút để cô lại đó cũng khiến anh không yên lòng, một giờ trôi qua sẽ lại có thêm vết thương mới, một ngày trôi qua sẽ để lại những vệt máu khô kéo dài. Cô hiện tại đang rất cần anh.
"Cô ấy đang ở đâu?"
Tin nhắn được gửi đi. Người bên kia đã đọc, nhưng rất lâu sau mới trả lời lại anh.
"Nếu muốn gặp lại Cẩn Duệ Trân thì ba ngày sau, bảy giờ tối, hãy đến khu nhà máy bỏ hoang của thành phố. Tao sẽ cho người ra đón mày đến gặp cô vợ đáng thương của mày. Nếu đến chậm dù chỉ một phút, mày sẽ mãi mãi không được gặp lại Cẩn Duệ Trân. Và nên nhớ, chỉ một mình mày, không được có thêm ai khác."
Sau đó, những tin nhắn của anh được gửi đi nhưng không có ai trả lời, và cũng không thấy bên kia đọc tin nhắn. Vậy là đã có chuyện xảy ra với cô, và nếu muốn gặp lại cô, anh chỉ còn một cách duy nhất là mạo hiểm.
Cảnh Tử Quân tựa lưng ra sau ghế, tâm trí anh bây giờ đang rất rối bời. Dương Long là một tổ chức không hề dễ đoán; bước vào đó, nếu có thể gặp lại cô thì cũng khó mà bước ra an toàn. Nếu cứ làm theo lời chỉ dẫn, anh chưa chắc đã gặp được cô mà còn có thể nguy hiểm đến tính mạng.
"Phải dùng phương án khác thôi."
Anh ngồi dậy, lật giở tất cả tài liệu về Dương Long từ trước tới nay. Nghe nói căn cứ của Dương Long là một tòa lâu đài đồ sộ nhưng lại không thể xác định được nó ở đâu. Trong tòa lâu đài nguy nga ấy sẽ là nơi chung sống của cả trăm người thuộc Dương Long và cả ông trùm.
Lúc trước, khi anh đi theo dõi cô, từng bắt gặp cô dừng lại ở khu phía Tây, nơi ít người sinh sống. Nếu lập căn cứ ở đó cũng rất khó bị phát hiện. Hơn nữa, ở phía Tây nghe nói có một nơi được gọi là "vùng đất chết" của thành phố này. Nơi đó có những bãi cát lún mà một khi sa chân vào sẽ bị nhấn chìm hoàn toàn. Với những lời đồn đại về quái thú và những lời nguyền không tên, phía Tây thành phố đã hoàn toàn trở thành một nơi bị cô lập.
"Nếu như mạo hiểm một lần, liệu có thể gặp may mắn không?"
Dương Long có thể lợi dụng những lời đồn đoán đó để biến vùng đất chết thành căn cứ bí mật của mình. Và với những bãi cát lún gần như có thể giết người không cần dao, bất cứ ai dám đến địa bàn của Dương Long đều sẽ chết trong đó trước khi kịp bước vào được căn cứ.
Nhưng vấn đề đặt ra ở đây là vùng đất chết đó hoàn toàn không có người sinh sống, và với địa hình như vậy thì một tòa lâu đài làm sao có thể xây dựng ở đó được?
Một mình anh đến đó là quá nguy hiểm; hơn nữa, nếu sai sót thì có thể mất mạng trước khi gặp được cô. Trước hết, không nên quá mạo hiểm tính mạng như vậy. Tử Quân sau khi lục lọi tài liệu về Dương Long cũng không tìm ra được điều gì đột phá. Cuối cùng, anh nghĩ đến cách cuối cùng, và có lẽ cũng là lựa chọn kém an toàn nhất.
"Đến nhà Duệ Trân."
Nơi đó bây giờ có thể đã bị người của Dương Long bao vây và kiểm soát, nhưng có lẽ nhà của cô sẽ là nơi bắt đầu lý tưởng. Trong điều tra, có một điều mà dường như trinh sát nào cũng hiểu: nơi cuối cùng nạn nhân xuất hiện sẽ là nơi bắt đầu của cuộc điều tra. Và ở đây, chính là nhà của cô.
Anh gấp tài liệu lại, cất vào ngăn tủ và khóa lại, sau đó nhanh chóng lên xe đi đến nhà của cô. Bây giờ đã là chín giờ tối, trời càng lúc càng lạnh. Anh đang đem tính mạng của mình ra đặt cược, với một mong muốn duy nhất là có thể tìm thấy cô.
Dừng xe ở một nơi vắng vẻ, có thể quan sát được ngôi nhà, anh dễ dàng nhìn thấy ba, bốn tên đang lẩn khuất trong bóng tối, canh giữ nhà của cô. Nhưng bên cạnh đó, chắc chắn vẫn còn rất nhiều tên khác lẩn trốn ở những nơi khác. Đúng như anh nghĩ, chúng đã tính toán được bước đi của anh trước khi anh kịp đến nơi.
"Đó nhất định là người của Dương Long. Nếu như bây giờ mình xuất hiện thì chắc chắn sẽ chết trước khi kịp làm được gì."
Vậy là nhà của cô đã có phục kích. Nếu muốn vào trong đó thì không thể đi theo lối chính. Chợt anh nhớ lại lần đầu tiên anh bước vào nhà của cô. Khi đó cô đã nói anh mau trốn đi, có một nơi thông ra bên ngoài mà người của Dương Long không hề hay biết sự tồn tại của nó – lối thoát hiểm ở phòng đọc sách bên cạnh phòng ngủ của cô.
"Duệ Trân, em nhất định phải chờ anh."