Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 18: Tra Tấn
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhưng những tia hy vọng vừa nhen nhóm đã bị cô dập tắt ngay lập tức. Ngay cả cô còn chẳng biết mình đang ở đâu, làm sao anh có thể tìm đến đây để cứu cô? Huống hồ, dù anh có tìm được đến đây, cơ hội anh tiếp cận được tầng hầm này cũng cực kỳ mong manh. Người của Dương Long chắc chắn sẽ không đời nào để anh đặt chân đến đây.
"Reng, reng, reng."
Cô giật mình, đưa tay vào túi áo. Là điện thoại của cô. Trước đó cô cứ ngỡ điện thoại đã rơi mất khi ở trong phòng Dạ Hoắc Tước, không ngờ nó vẫn còn đây.
Hai chân cô bị xiềng xích khóa chặt nhưng may sao hai tay lại không bị trói. Cô nhanh chóng mở điện thoại lên và đúng như cô dự đoán, là cuộc gọi từ anh.
- Alo.
Cô bò tới một góc tối rồi nhỏ giọng hết mức có thể để bắt máy anh.
"Alo bác sĩ Cẩn, em quên lịch hẹn chiều nay rồi sao?"
Giọng anh có chút trách móc, nhưng cũng không quên ý trêu chọc để cô bớt căng thẳng.
- Thật lòng xin lỗi anh vì đã để anh phải đợi lâu như vậy. Hôm nay tôi có việc đột xuất nên không thể đến được. Anh có thể đến phòng của Lộ Lộ, cô ấy sẽ kê thuốc an thần, có lẽ sẽ giúp tình trạng của anh tốt hơn.
Giọng cô vừa run rẩy vừa trầm thấp khiến anh có chút nghi ngờ, nhưng rồi anh lại tự nhủ có lẽ mình đã quá nhạy cảm.
"Bệnh nhân của em thì mãi là bệnh nhân của em, tôi sẽ không uống thuốc do người khác kê đâu. Hôm nay không gặp em thì mai tôi sẽ gặp."
Chỉ cần nghe giọng nói của anh, cô đã cảm thấy ấm áp hơn rất nhiều, có thêm động lực để chiến đấu. Dường như trong thế giới lạnh lẽo này, việc được gặp anh chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của cô. Duệ Trân mỉm cười. Cô còn chưa kịp trả lời anh thì chiếc điện thoại trên tay đã bị Lâm Tần đứng phía sau giật lấy.
- Là Thượng tướng Cảnh sao? Tình hình thế này mà vẫn còn lo lắng cho nhân tình ở nhà ư? Cẩn Duệ Trân cô đúng là bao dung quá đi mất.
Hắn nhìn vào màn hình đang sáng rồi cười lớn. Nghe thấy giọng nói quen thuộc của Lâm Tần, anh lập tức lo lắng. Trong lòng trào lên cảm giác bất an, linh cảm mách bảo cô đang gặp nguy hiểm.
- Alo? Anh có nghe rõ không, Thượng tướng Cảnh Tử Quân?
Hắn bật loa ngoài điện thoại rồi nói lớn. Đây đúng là một trò chơi thú vị.
- Lâm Tần, mày muốn làm gì?
Cô nhìn hành động của hắn, cảm thấy khó hiểu.
Nụ cười của Lâm Tần càng lúc càng trở nên man rợ. Bao năm qua cô cướp đi vị trí của hắn, cướp đi cuộc sống vốn dĩ đã là thói quen của hắn. Bao nhiêu uất ức tích tụ trong lòng bấy lâu, giờ là lúc hắn trả lại hết cho cô. Hắn muốn đạp cô xuống vực sâu, khiến cô hoàn toàn biến mất khỏi Dương Long.
- Để tao nói mày nghe nhé, hiện tại Cẩn Duệ Trân của mày thê thảm lắm...
- LÂM TẦN, MÀY IM MỒM!
Cô gào lên, hét lớn, cố gắng đứng dậy với lấy điện thoại trên tay Lâm Tần. Hắn lùi người ra sau. Cô bị xiềng xích khóa chân nên không thể với tới hắn.
- Đúng là dữ dằn quá đi. Cô mạnh miệng như vậy để làm gì chứ?
Nhìn cô thảm hại dưới chân, hắn lại càng thêm phấn khích. Ở đây, không ai có thể cứu cô ngoài chính bản thân cô. Duệ Trân chính là cái gai trong mắt của Lâm Tần, không chỉ riêng hắn mà còn rất nhiều người khác. Bởi lẽ, những đãi ngộ cô nhận được từ Dạ Hoắc Tước quá lớn, khiến người của Dương Long ai nấy đều ghen ghét, đố kị từ lâu.
- Thằng chó chết, nếu mày dám hé răng, tao sẽ cắn chết mày!
Cô sợ rằng anh sẽ tìm đến đây, sợ rằng vì tình yêu dành cho một người không xứng đáng như cô mà phải bước chân vào nơi địa ngục. Cô không muốn anh biết tình trạng của cô bây giờ, cô chỉ muốn anh tin rằng cô vẫn ổn, và có lẽ cô sẽ nhẹ nhàng rời khỏi thế giới của anh.
- Mày nhìn lại mày đi, còn chưa đủ thê thảm sao? Hay để tao cho người tình của mày nhìn thấy mày của hiện tại xem sao nhé?
Hắn cúi đầu xuống nhìn cô, đôi mắt ánh lên vẻ trêu đùa cùng sự tự đắc của kẻ thắng cuộc.
- Mày mãi mãi cũng chỉ đứng sau tao mà thôi, mãi mãi chỉ là con chó bước theo chân tao, bị tao đạp xuống. Mày là KẺ THUA CUỘC.
Lời nói của cô lần này thực sự đả kích hắn sâu sắc. Lâm Tần nghiến răng, lập tức bước ra ngoài, cầm lấy một chiếc roi da.
- Vậy mày hãy nhìn cho kỹ kẻ thua cuộc này sẽ làm gì tiếp theo với mày!
Hắn nhanh chóng tắt điện thoại rồi ném sang một bên. Những đợt roi quất nhanh chóng vụt xuống. Hai tên đàn em phía sau chạy đến, xích hai tay cô lên, rồi quay lại video để gửi cho anh. Cơ thể cô dần xuất hiện những vết máu, chiếc áo sơ mi cũng vì những đòn roi nặng mà rách nát thảm thương.
- Mày nói ai là kẻ thua cuộc hả?! Mày cũng chỉ là đứa qua đường, là hương vị mới lạ để anh cả nếm thử thôi. Đừng tưởng mày thượng đẳng.
Hắn gằn giọng rồi liên tục quật từng nhát roi da lên người cô. Cô không biết đã trải qua bao lâu, chỉ biết khi hắn dừng lại, cô đã không còn nhận thức được điều gì nữa. Trước mắt cô, mọi thứ mờ dần đi, đôi mắt nặng trĩu vì những cơn đau xé người.
- Gọi nó dậy cho tao. Mày, quay cho rõ vào rồi gửi cho thằng tình nhân của nó. Lần này để xem Cảnh Tử Quân sẽ cứu con điếm này như thế nào.
Một tên đàn em nhanh chóng mang nước tới hất lên người cô. Nước lạnh khiến cô lập tức lấy lại ý thức. Duệ Trân nhíu mày, mờ mờ nhìn thấy chiếc điện thoại đang hướng về phía mình.
- Mày bây giờ đã hết giá trị lợi dụng rồi. Giá trị cuối cùng của mày chính là làm mồi nhử để tên Thượng tướng ngu xuẩn kia tự chui đầu vào rọ mà thôi.
Hắn cầm lấy điện thoại của cô rồi xem lại đoạn clip vừa nãy. Cảm giác hành hạ cô khiến hắn vô cùng hưng phấn, một sự kích thích mà xưa nay hắn chưa từng có. Ngay cả khi dùng thuốc phiện, hắn cũng không đạt được hiệu quả đáng mong đợi như vậy.
- Mày có nhìn thấy không? Đây chính là mày đó.
Hắn đưa cho cô xem hình ảnh của chính cô trong đoạn video. Một thân xác tàn tạ, rách rưới. Cơ thể đau đớn, cô phải nghiến răng hứng chịu những đợt roi da quất xuống. Cô chưa bao giờ thê thảm đến mức này. Nếu biết có ngày hôm nay, chi bằng khi đó cô đã lao ra giết chết Dạ Hoắc Tước rồi nhảy từ trên cửa sổ xuống.
- Mày...
Bây giờ đến thở cô còn không thở nổi, nói gì đến việc trả lời Lâm Tần. Hắn nhất định sẽ dùng cô để dụ anh đến đây, bọn chúng chắc chắn sẽ không tha cho anh. Vậy nên cô phải giữ lại cái mạng này để tìm cách thoát thân ra ngoài trước, rồi mới nghĩ đến những chuyện khác sau.
- Được rồi, được rồi. Coi như tao có lòng tốt vậy. Tao sẽ để mày và thằng cớm kia được ở chung một chỗ, coi như toại nguyện cho hai chúng mày.
Lâm Tần cầm lấy điện thoại của cô rồi nhanh chóng gửi đoạn video kia cho anh. Cô chỉ có thể đứng từ xa nhìn anh nhận được đoạn clip quay cảnh cô bị tra tấn đến thừa sống thiếu chết. Giá mà lúc đó cô không nghe điện thoại của anh, giá mà lúc đó cô không ích kỷ muốn nghe giọng anh thêm một chút, thì có lẽ anh đã không nhận được những hình ảnh như vậy, để rồi bị lũ Lâm Tần nắm thóp.
- Nếu mày dám động đến Cảnh Tử Quân, tao nhất định sẽ không tha cho mày!
Cô thở dốc, dùng hết sức lực nói ra lời cuối cùng. Lồng ngực cô bắt đầu đau nhói, những vết roi da vẫn đang rỉ máu thấm vào áo. Hắn khẽ mỉm cười, quay lại nhìn cô, bàn tay dơ bẩn chạm lên gương mặt cô rồi nhỏ giọng nói.
- Mày nghĩ bây giờ, trong hoàn cảnh này, mày có thể làm gì được tao sao? Ngoài việc ngồi đây chờ thằng cớm kia đến rồi cùng nó chết, mày sẽ chẳng thể làm được gì cả.