39. Chương 39: Bí ẩn Nhạc Hoàn

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một buổi sáng lại bắt đầu, nhưng không còn là tiếng Lâm Tần thúc giục, cũng chẳng phải giọng nói gấp gáp của một tù nhân khác nhắc nhở. Hôm nay, cô được thức dậy trong một bầu không khí vô cùng quen thuộc – căn phòng bệnh của cô.
Duệ Trân sau khi vệ sinh cá nhân xong liền thức dậy. Cô ăn một chút cháo nhẹ, kiểm tra vết thương rồi mới đi đến phòng bệnh của anh. Anh vẫn nằm đó, ánh mắt cô như chỉ còn chứa đựng hình bóng người con trai cô yêu. Cô nhẹ nhàng chạm lên gương mặt đang say ngủ, đôi môi lạnh khẽ chạm lên môi anh. Một nụ hôn thoáng qua, nhưng nó cho cô biết anh vẫn còn đang ở đây, sự hiện diện của anh ngay bên cạnh cô.
- Bác sĩ Cẩn!
Một y tá chạy dọc hành lang, từ phòng của cô chạy đến. Dáng vẻ vội vã, dường như có chuyện gì đó vô cùng quan trọng. Duệ Trân đứng dậy, bàn tay rời khỏi anh rồi mở cửa chạy ra ngoài.
- Nhược Xuyên, có chuyện gì vậy?
Y tá khi nãy nghe thấy giọng cô liền vội vàng chạy lại. Chẳng biết mới sáng sớm đã có chuyện gì rồi đây.
- Em biết là chị đang bệnh, nhưng lần này phải nhờ đến chị rồi. Bệnh nhân Nhạc Hoàn ở khu hồi sức hai mất tích rồi, từ tối hôm qua tới giờ vẫn chưa tìm thấy.
Cô nhíu mày cùng Nhược Xuyên đến khu hồi sức số hai. Bệnh viện được chia làm ba khu nhà chính với ba chức năng khác nhau. Mặc dù gọi là ba khu nhà, nhưng chúng chẳng khác gì ba bệnh viện riêng biệt. Một khu chuyên về các bệnh tâm lý, là nơi của các bệnh nhân tâm thần, được gọi là khu một. Khu hai là bệnh viện thông thường và khu còn lại là nơi dành cho các bác sĩ pháp y như cô. Có thể nói khu nhà một thường xuyên xảy ra các sự kiện kỳ lạ, bởi lẽ những bệnh nhân tâm thần sẽ chẳng bao giờ chịu ngồi yên.
Lần này là một cô gái mắc chứng sợ màu đỏ. Cô ấy nhập viện theo lời khuyên của cô, vốn dĩ rất ngoan ngoãn, nghe lời và hợp tác điều trị.
- Nhược Xuyên, thời điểm cuối cùng bệnh nhân xuất hiện là ở đâu?
Cô chạy vào căn phòng của bệnh nhân kia, không có gì đặc biệt. Vì muốn có không gian riêng nên bệnh nhân đã đặt phòng điều trị cá nhân để ở một mình. Mọi thứ đều được giữ ngăn nắp, sạch sẽ, không có dấu hiệu xê dịch.
- Qua camera ghi lại, tối ngày hôm qua Nhạc Hoàn đã chạy từ phòng bệnh ra ngoài hành lang, nhưng sau khi chạy xuống bằng cầu thang bộ ở gần lối rẽ liền biến mất.
Cô tua đi tua lại đoạn băng ghi hình tối hôm đó. Quả thực, sau khi bước xuống cầu thang bộ, Nhạc Hoàn biến mất không dấu vết. Cô cũng đã kiểm tra cẩn thận các camera khác nhưng mãi đến trưa vẫn không có tung tích gì.
Nhạc Hoàn là người ít nói, ngoài việc hợp tác điều trị ra thì cô ấy không cởi mở cho lắm. Bệnh nhân mất tích ngay trong bệnh viện, trách nhiệm chắc chắn sẽ đổ lên đầu cô.
Duệ Trân trở lại phòng của Nhạc Hoàn, mọi thứ đều được ngăn nắp. Theo đoạn băng ghi hình ghi lại thì lúc chạy ra, Nhạc Hoàn đã khá hoảng sợ. Điều gì đã khiến cô ấy rời khỏi phòng và chạy đi trong sợ hãi như vậy?
- Màu đỏ.
Đó chính là đáp án duy nhất. Căn phòng này do chính Nhạc Hoàn tự bài trí, chắc chắn không có bất cứ thứ gì màu đỏ. Trừ khi có người mang vào.
Duệ Trân đi một vòng quanh căn phòng, không có điều gì bất thường. Rốt cuộc thì Nhạc Hoàn đã biến mất vì sao và cô ấy đã đi đâu?
Bước ra khỏi căn phòng của Nhạc Hoàn, cô lập tức chạm mặt Tô Vũ Đình, cũng là một bệnh nhân của cô.
- Chào buổi sáng, anh Tô.
Cô thoáng giật mình nhưng rất nhanh đã chào hỏi đối phương. Tô Vũ Đình nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt chợt chuyển sang căn phòng phía sau cô nhưng rất nhanh lại rời đi. Tô Vũ Đình không nhanh không chậm nở nụ cười đáp lại lời chào của cô.
- Chào buổi sáng, bác sĩ Cẩn. Mấy hôm nay sao không thấy cô đâu vậy?
Tô Vũ Đình nhập viện cũng đã được một năm, hắn vẫn đang trong quá trình điều trị chứng tâm thần phân liệt. Tô Vũ Đình cũng là người ít nói, hành tung lại bí ẩn, nhưng so với các bệnh nhân tâm thần khác, hắn hoàn toàn khác biệt. Hắn không làm loạn, không kêu than, không sợ hãi. Dường như nếu nhìn từ bên ngoài, Tô Vũ Đình hoàn toàn là một người bình thường.
- À, mấy hôm trước tôi có chút việc bận nên không thể đến bệnh viện.
Cô gãi đầu, cố biện minh cho sự vắng mặt mấy ngày qua của mình. Nhưng dường như cô không thể qua mắt được Tô Vũ Đình, hắn nhíu mày nhìn vào mắt cô, vài giây trôi qua mới lên tiếng.
- Nhạc Hoàn mất tích từ tối hôm qua đúng không?
Cô giật mình, lập tức ngẩng đầu lên nhìn hắn. Làm sao một bệnh nhân như hắn lại biết được chuyện này?
- Duệ Trân, cô thử nghĩ xem người sợ màu đỏ sẽ đi được đâu?
Căn bản, chứng sợ màu đỏ của Nhạc Hoàn bắt nguồn từ chứng sợ máu. Từ chứng sợ máu có thể dẫn đến chứng sợ màu đỏ hoặc chứng sợ nước. Ở đây, Nhạc Hoàn đã biến chứng sợ máu thành sợ màu đỏ. Đó là một dạng rộng hơn của chứng sợ máu.
- Một nơi không gian hẹp?
Nhạc Hoàn lại sống khép kín, nên có lẽ sẽ trốn vào không gian hẹp. Vấn đề đặt ra là cô ấy đang trốn ở đâu, khi trên hành lang không có nơi nào có thể ẩn nấp, và Nhạc Hoàn đã biến mất ngay khi bước xuống cầu thang bộ. Khi kiểm tra lại camera ở tầng dưới, cũng không thấy Nhạc Hoàn đi xuống. Vậy cô ấy ở đâu?
- Duệ Trân, thử nghĩ xem, liệu cầu thang bộ có thực sự không có chỗ nào để trốn không? Hơn nữa, Nhạc Hoàn không thể sợ hãi đến mức ngồi lì trong đó cả một buổi tối.
Cô nhíu mày, dường như những suy nghĩ trong lòng cô lại càng thêm rối ren. Ban đầu, cô chỉ nghĩ đơn giản là Nhạc Hoàn mất tích, nhưng giờ đây, sau lời nói của Tô Vũ Đình, vụ việc lại trở nên phức tạp hơn.
- Bác sĩ Cẩn, cô là bác sĩ tâm lý, những việc này cô nhất định phải nắm rất rõ chứ. Tại sao Nhạc Hoàn lại chỉ ngồi trong phòng cả ngày? Rốt cuộc cô ấy chỉ sợ màu đỏ, sợ máu, hay cô ta sợ một thứ khác?
Tô Vũ Đình khoanh tay trước ngực, ánh mắt nhìn về phía căn phòng của Nhạc Hoàn.
- Hãy suy nghĩ kỹ một chút, quan sát tốt một chút, cô sẽ tìm ra lời giải đáp cho bài toán này.
Nói rồi, Tô Vũ Đình quay người rời đi, để lại cô đứng một mình tại đó. Duệ Trân lập tức xoay người, đi đến cầu thang bộ nơi Nhạc Hoàn đã biến mất. Nơi này rất ít người qua lại, vì hầu như bệnh nhân và y bác sĩ đều dùng thang máy. Một cảm giác vắng vẻ xen lẫn cái rùng mình của tiết trời đông lạnh.
Cô bước đi trên từng bậc cầu thang. Duệ Trân nhìn lên phía trên, là một chiếc cửa sổ nhỏ. Nhưng nó quá cao so với tầm với của người bình thường. Nhạc Hoàn cũng chỉ cao tầm bằng cô, không thể nào dùng cửa sổ đó để ra ngoài.
Ở đây không có không gian hẹp, vậy rốt cuộc Nhạc Hoàn ở đâu?
Bất chợt, Duệ Trân nghĩ đến một khả năng. Cô bước đến bậc cầu thang rồi đưa tay gõ vào tường.
"Cộc."
Cô giật mình dừng lại. Ở đây có tiếng vọng lại. Duệ Trân nhíu mày, gõ thêm một hai lần nữa. Tiếng vọng vẫn tiếp tục. Cô lập tức chạy đi tìm một cây búa có thể phá được bức tường đó rồi quay lại. Đúng như cô nghĩ, Nhạc Hoàn không thể tự nhiên biến mất giữa một nơi như thế này. Cô ra sức phá bức tường. Không quá lâu sau, một cảnh tượng hết sức kinh dị hiện ra trước mắt cô.
Nhạc Hoàn nằm gọn sau lớp xi măng, gương mặt bị rạch đến mức đáng sợ. Cơ thể Nhạc Hoàn mặc một bộ váy đỏ, mái tóc dường như cũng bị nhuộm đỏ toàn bộ. Các khớp tay và khớp chân đã bị cắt, cơ thể đang trong giai đoạn đầu của phân hủy.
- Nhạc… Nhạc Hoàn.
Cây búa trên tay cô rơi xuống đất. Bệnh viện của cô có an ninh vô cùng chặt chẽ, tại sao lại có sự việc như thế này xảy ra? Nhìn lên cánh tay của Nhạc Hoàn, cô nhận ra ấn ký quen thuộc được khắc bằng dao.
"Dương Long?"