40. Chương 40: Ám sát không thành

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Việc Nhạc Hoàn tử vong ngay trong bệnh viện được cô giấu kín vô cùng. Sợ các bệnh nhân khác bị ảnh hưởng tâm lý, cô gần như làm mọi việc trong im lặng. Thời gian tử vong của Nhạc Hoàn được xác định là mười một giờ đêm hôm trước, sau khi cô phát hiện thi thể. Nguyên nhân tử vong là do một nhát đâm chí mạng xuyên tim, khiến nạn nhân ngừng thở. Sau khi khám nghiệm tử thi, cô phát hiện xương sườn và xương cổ của Nhạc Hoàn bị gãy, có thể là do quá trình nhét thi thể vào một cái lỗ nhỏ như vậy gây ra. Còn tại sao trên tường lại có một lỗ hổng như thế, chính cô cũng không biết.
Theo suy đoán ban đầu của Duệ Trân, rất có thể là do người của bệnh viện gây ra. Bởi vì sau khi xem trích xuất camera, cô không hề phát hiện bất cứ ai khả nghi ra vào bệnh viện. Nhưng cô lại có một phát hiện quan trọng khác: Trương Phong. Hắn là bác sĩ khoa tim mạch, ba mươi tư tuổi. Đời sống thường ngày của hắn cũng rất kín đáo, Trương Phong khá lầm lì và tách biệt với xã hội. Cô đã từng tiếp xúc với hắn, hắn khá khó ưa và thường bỏ đi sau vài câu nói chuyện với cô.
Trương Phong luôn xuất hiện trong camera hành lang gần phòng Nhạc Hoàn. Hắn luôn đi về phía cầu thang bộ, rồi khoảng ba mươi phút đến một tiếng sau lại xuất hiện trên màn hình camera. Ngày cuối cùng hắn xuất hiện cũng là ngày trước khi Nhạc Hoàn bị sát hại. Sau khi dành ba mươi phút ở cầu thang bộ, hắn trở về như thường lệ. Nhưng lần này, khi đi qua camera giám sát, hắn đã nhìn thẳng lên. Cô có thể nhìn thấy đôi mắt lạnh toát của hắn cùng nụ cười điên cuồng khát máu như một kẻ mất trí.
Sau đó, cô đã bí mật theo dõi hành tung của Trương Phong và phát hiện hắn chính là người của tổ chức. Lần ra tay với Nhạc Hoàn lần này cũng là làm theo chỉ thị của Lâm Tần, nhằm cảnh cáo cô.
- Duệ Trân, em đang suy nghĩ gì vậy?
Cô giật mình quay sang nhìn anh. Tử Quân nhíu mày, lo lắng nhìn sắc mặt không mấy vui vẻ của cô. Sau khi tỉnh lại, sức khỏe anh hồi phục khá nhanh, nhưng theo lời khuyên của bác sĩ Vương, anh vẫn cần ở lại để theo dõi tình trạng nhiễm trùng hoặc xuất huyết nội tạng. Nếu không có vấn đề gì, trong vòng hai ngày nữa anh có thể xuất viện.
Việc anh tự ý thả tù nhân đã đến tai giám đốc Hoắc. Ông ta đích thân đến thăm bệnh. Chẳng biết đã nói gì, nhưng sau một tiếng, Hoắc Nhiệm Đông bước ra khỏi phòng anh với vẻ mặt vô cùng tức giận. Từ đó, cũng không thấy ông ta đến nữa.
- Em đang nghĩ về chuyện của Nhạc Hoàn.
Theo cô tìm hiểu, Nhạc Hoàn và Dương Long trước đây không có hiềm khích cá nhân, nhưng cũng không thể chắc chắn rằng cô ta có đắc tội với ai trong tổ chức hay không. Bởi lẽ, Nhạc Hoàn vốn sống rất im hơi lặng tiếng, chuyện đời tư tuyệt nhiên không có gì nổi bật.
Cô gấp máy tính lại rồi đặt lên bàn. Anh thấy vậy cũng đặt những sấp tài liệu chất chồng như núi xuống.
- Tử Quân, em định hôm nay sẽ đến nhà Nhạc Hoàn xem sao. Dù sao thì cái chết của cô ấy một phần cũng do em. Em cũng muốn tìm hiểu rốt cuộc Nhạc Hoàn và tổ chức có mối liên hệ nào không.
Cô thở dài. Mọi chuyện diễn ra quá đỗi nhanh chóng, khiến cuộc sống vốn dĩ bình lặng của cô trở nên dậy sóng dồn dập. Duệ Trân cũng không ngờ bản thân lại thay đổi nhanh đến thế, đến mức chính cô còn không nhận ra.
- Hiện tại người của Dương Long chắc chắn sẽ không buông tha cho em, nhất là sau chuyện của Nhạc Hoàn. Chúng đang muốn nhắc nhở rằng chúng vẫn sẽ tiếp tục hành động. Trước hết, em cứ ở lại bệnh viện, tìm cách điều tra sau cũng chưa muộn.
Anh muốn xoa dịu nỗi lo lắng trong lòng cô, muốn nhẹ nhàng bảo vệ cô từng chút một. Tử Quân hiểu cô bây giờ sốt sắng đến nhường nào, nhưng anh vẫn phải đặt an nguy của cô lên hàng đầu. Anh không muốn Duệ Trân một lần nữa rơi vào cảnh như lần trước, không muốn cô một lần nữa phải trải qua đau đớn đến cắt da cắt thịt, sống không bằng chết.
Duệ Trân nhẹ gật đầu, có lẽ bây giờ như vậy là cách tốt nhất.
- Được, vậy em nghe theo anh. Trước hết nên thận trọng, Lâm Tần là kẻ khó đoán, không biết về sau hắn còn làm ra được chuyện gì.
Sâu trong lòng cô là nỗi lo lắng, cô sợ rằng bệnh nhân của mình sẽ lại phải chịu cơn thịnh nộ của Lâm Tần. Hắn biết bệnh nhân là điểm yếu của cô, nhất định sẽ nhắm đến họ để dụ cô ra ngoài.
Càng về khuya trời càng lạnh hơn. Cái lạnh như cắt da cắt thịt. Phòng của cô ở ngay bên cạnh phòng anh. Tử Quân sau khi tỉnh lại đã yêu cầu được chuyển phòng hồi sức đến gần phòng cô. Bởi lẽ cô từ chối ở chung phòng với anh, nên anh đành phải dùng phương pháp tối ưu cuối cùng này.
Tử Quân sau khi giải quyết một số công việc tồn đọng trong những ngày vắng mặt liền nằm xuống nghỉ ngơi. Công việc thì làm sao có thể hết được? Những ngày anh mê man trong giấc mộng kéo dài, ở thực tại đã có biết bao nhiêu chuyện xảy ra. Vì Tử Quân không tham gia vào các vụ án nên công việc nhập thông tin do anh phụ trách. Cùng với hàng trăm việc khác dồn dập đổ về, và cả chuyện anh tự ý thả tù nhân, có lẽ sau khi xuất viện anh sẽ bận rộn lắm đây.
"Cạch."
Tiếng mở cửa. Không, đó không phải tiếng mở cửa chính, mà là tiếng mở cửa sổ. Gió lạnh nhanh chóng ùa vào, báo hiệu cho anh biết nguy hiểm sắp tới. Tử Quân vẫn nhắm mắt, anh biết kẻ đang ở bên cạnh mình không phải đồng minh mà là kẻ thù.
"Xoẹt."
Tiếng dao vang lên rồi đâm xuống. Tử Quân nhanh chóng nắm lấy tay tên kia, lộn người vật hắn xuống giường. Không ngoài dự đoán của anh, chỉ có một tên. Ấn ký trên cổ hắn khiến anh dễ dàng xác nhận hắn là ai và từ đâu đến.
- Là Hoắc Dạ Tước hay Lâm Tần phái mày đến?
Giọng anh trầm lạnh vang lên, khàn đặc mang theo một luồng sát khí đến rợn người. Hắn bị anh khống chế nhưng vẫn không ngừng giãy giụa muốn thoát ra. Nhưng có lẽ Dương Long đã quá coi thường Cảnh Tử Quân, cho rằng anh bị thương là có thể tùy tiện cử một tên nhãi ranh đến ám sát sao?
- Được rồi, dù là thằng nào phái mày đến đi chăng nữa thì tao cũng phải tiễn mày đi thôi. Với chút nhân tính cuối cùng còn sót lại, tao sẽ cho mày ra đi một cách nhẹ nhàng.
Nói rồi, Tử Quân cầm lấy con dao trong tay hắn. Chỉ cần một lần xuống tay, anh có thể dễ dàng cướp đi mạng sống của hắn. Không để máu kịp vương ra chiếc ga giường trắng, anh liền đạp hắn xuống sàn nhà.
- Hổ không gầm chó tưởng rừng xanh vô chủ sao?
Tử Quân vứt con dao xuống bên cạnh hắn rồi lau tay. Một lũ dơ bẩn không xứng đáng xuất hiện trong căn phòng này.
"Cạch."
- Cảnh thiếu, tiếng động khi nãy… ngài không bị thương chứ?
Đặc vệ bên ngoài nhanh chóng chạy vào xem xét tình hình, chỉ nhìn thấy Cảnh Tử Quân đang nhàn nhã ngồi trên giường, thưởng thức một tách trà nóng vừa pha. Anh nhìn tên đặc vệ vừa hốt hoảng chạy vào, rồi đưa mắt về phía cái xác đang nằm dưới chân giường.
- Xử lí hắn ta đi.
Tử Quân vốn là một thượng tướng, dưới trướng anh, cánh tay phải là hàng ngàn quân sĩ trung thành, còn cánh tay trái chính là một đội đặc vệ được chính ba anh huấn luyện để đảm bảo an toàn cho cả gia đình. Sau khi ba anh mất, đội đặc vệ liền đi theo anh để bảo vệ anh suốt những năm tháng anh lớn lên. Nhưng họ lại không ra mặt, nên cho đến tận hôm trước khi anh tỉnh lại, anh mới biết đến sự tồn tại của họ. Họ kể anh nghe về ba anh, Cảnh Duật Kha, là một người đàn ông máu lạnh trên chiến trường nhưng lại dịu dàng khi trở về tổ ấm. Rất nhanh, đội đặc vệ chính thức nhận chủ mới từ hôm đó. Anh cũng đã chấp nhận họ, bởi lẽ họ chỉ có lợi chứ không có hại.
Theo lời anh, tên đặc vệ kia nhanh chóng xử lý cái xác. Bao nhiêu năm theo Cảnh Duật Kha, vốn dĩ những chuyện này hắn cũng đã sớm quen rồi.
- À đúng rồi, bằng mọi cách, gửi lời của ta đến Dạ Hoắc Tước: Ta sẽ sớm đến tìm nó.