Chương 4: Đêm Nồng Nàn

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh mỉm cười, nhẹ hôn lên mắt cô, lau đi hàng mi đã ướt đẫm. Dù có chút xót xa khi thấy cô như vậy, nhưng đây là đêm đầu tiên của họ, anh muốn cô khắc sâu hình bóng mình đến mức ám ảnh, không thể nào rời bỏ. Chỉ có vậy, anh mới có thể giữ cô mãi mãi bên cạnh.
- Chỗ này, lạ lắm sao?
Bàn tay anh chạm vào nhũ hoa nhỏ đang ửng đỏ vì những vuốt ve trước đó. Cô khẽ rên lên, vội đưa tay che đi gương mặt đẫm nước mắt. Bị chạm vào nơi nhạy cảm, làm sao cô có thể nằm yên được chứ?
- Chỗ đó... lạ lắm. Đừng... đừng chạm nữa.
Cô nhỏ giọng quay mặt đi. Cảnh Tử Quân nhíu mày, anh gỡ tay cô ra nhưng cô vẫn nhất quyết che mặt.
- Duệ Trân, bỏ tay ra, anh muốn nhìn thấy gương mặt của em.
Sự im lặng bao trùm căn phòng ngập tràn hơi nóng. Anh chờ đợi cô bỏ tay khỏi mặt, nhưng cô vẫn kiên quyết lắc đầu, càng dùng sức che kín gương mặt ửng đỏ đẫm nước mắt của mình.
- Tiểu Trân...
Anh cúi xuống hôn lên tay cô rồi nhẹ nhàng gỡ ra. Vừa nhìn thấy đôi mắt long lanh của cô trong ánh sáng mờ ảo, cô đã lập tức che lại và quay mặt đi hướng khác. Anh nhíu mày nhìn người con gái đang chống cự trên giường, có chút không hài lòng.
- Là em tự chọn lấy đấy nhé.
Anh kéo cô xuống, tiếp tục vờn vệt nhũ hoa đang ửng đỏ. Lần này không còn nhẹ nhàng như trước, anh thô bạo cắn mút, để lại những vết răng đỏ hằn trên gò bồng đào mềm mại. Một tay anh ôm chặt eo cô, môi anh ướt át không ngừng trêu chọc nhũ hoa nhỏ bé.
- Anh... bỏ ra... bỏ ra đi mà...
Lúc này, cô không nhịn được nữa, buông tay khỏi gương mặt để đẩy người đàn ông đang tham lam chiếm đoạt thân thể mình ra. Nhưng sức cô vốn không thể sánh bằng anh, trên giường lại càng không thể chống cự. Dù cô có ra sức đẩy thế nào đi chăng nữa, đôi gò bồng đào yếu ớt kia vẫn bị anh tham lam gặm nhấm.
- Lạ quá... làm ơn bỏ ra đi mà. Cảm giác... a~
Cơ thể cô cong lên theo từng nhịp của anh. Nhũ hoa bị anh cắn xé, để lại đầy dấu vết. Không chỉ một bên, mà cả hai bên, dọc theo đường bụng cũng hằn lên những dấu vết anh đã đi qua.
Mãi một lúc lâu sau, anh mới chịu buông cô ra. Nhìn thành quả của mình, anh không ngừng tự đắc. Cảnh Tử Quân nắm lấy hai tay cô, khóa chặt trên đầu cô, cúi xuống hôn lên đôi mắt đỏ hồng, ngấn lệ của cô.
- Xin lỗi em, anh làm hơi quá rồi.
Lúc này, cô không còn chút sức lực nào để đáp lại lời anh. Toàn bộ tâm trí đều bị anh chiếm hữu, khiến cô không thể nghĩ được gì khác ngoài việc nhìn người đàn ông đang ôm lấy mình.
Trong lúc cô còn chưa kịp lau đi nước mắt, mảnh vải cuối cùng trên người anh cũng đã được cởi bỏ. Anh cúi xuống kéo cô sát vào lòng, bàn tay trượt dài xuống nơi mật đạo ẩm ướt thăm dò. Bị anh chạm đến nơi nhạy cảm, cô lập tức theo phản xạ co chân về, hai tay ôm lấy cơ thể, như muốn che giấu.
Hành động của cô bất giác khiến anh giật mình. Cảnh Tử Quân nhìn cô rồi nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể đang run lên vì sợ hãi.
- Em sợ sao?
Một câu hỏi tuy ngắn gọn nhưng đủ để thể hiện sự dịu dàng sâu sắc. Cô không trả lời, chỉ quay người đi rồi cuộn tròn trong chăn, che đi nơi nhạy cảm vừa bị anh chạm tới. Đến mức này, không phải cô sợ đau, mà cô sợ sau đêm nay mình sẽ lún sâu hơn vào thứ tình cảm cô vẫn luôn chôn giấu tận đáy lòng. Cô không muốn để nó bộc lộ, không muốn nó gây cản trở cho cả anh và cô.
Trong lúc cô mải suy nghĩ vẩn vơ, anh đã kéo lớp chăn ra, nằm xuống bên cạnh cô. Cảnh Tử Quân vòng tay qua eo, ôm lấy cô rồi nằm yên.
"Anh... anh ta không làm gì sao?"
- Nếu em sợ, anh có thể dừng lại. Anh không muốn ép buộc em, càng không muốn em phải chịu thiệt thòi. Đây là cả cuộc đời của em, em có quyền được lựa chọn, anh không có quyền tước đoạt cuộc sống của em.
Lòng cô thoáng rung động, người đàn ông này có thể vì cô mà dừng lại giữa lúc cao trào sao? Một phút, hai phút rồi mười phút trôi qua. Anh kéo chăn đắp lên người cô rồi nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Anh quả thực đã dừng lại. Nhưng cô biết sâu bên trong anh vẫn chưa được giải tỏa, cơ thể anh chắc chắn đang rất khó chịu.
Cô có thể một lần buông thả bản thân chạy theo cảm xúc được không?
Cẩn Duệ Trân quay lên nhìn anh, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của anh cũng đang nhìn cô. Gương mặt khẽ ửng đỏ, cô đưa tay đẩy lớp chăn ra rồi đẩy anh ngồi dậy. Lần này cô sẽ chủ động.
Duệ Trân nhanh chóng ngồi lên trên người anh, ánh mắt nhìn anh đầy mê hoặc. Hành động của cô phần nào cũng khiến anh bất ngờ, nhất thời không kịp thích ứng.
- Tiếp tục đi, Tử Quân...
Cô ghé sát vào tai anh nhỏ giọng. Hơi thở ấm nóng lại trở nên gấp gáp, anh nhìn người con gái đang giữ thế chủ động ngồi trên người mình mà nhoẻn miệng cười.
- Em chắc rồi chứ?
Cô không trả lời, chỉ cúi xuống chiếm lấy đôi môi anh, ra sức luồn lách, hút lấy thứ mật ngọt cô hằng mong muốn. Chỉ một lần này thôi, hãy để cô sống đúng với trái tim mình.
Cảnh Tử Quân mỉm cười, kéo cô nằm xuống, trở lại với thế chủ động. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, gương mặt đỏ ửng thoáng chùng xuống. Một đêm thôi, cô muốn sống với tình cảm của mình, sống với người đàn ông mà trái tim cô đã chọn.
Anh nhận được sự đồng ý của cô liền nhanh chóng thâm nhập vào mật đạo ẩm ướt. Bên trong mềm mại đến mức khiến anh muốn tan chảy. Một ngón tay nhẹ nhàng tiến vào, cô thoáng thấy kỳ lạ, nhưng cũng rất nhanh tiếp nhận sự lạ lẫm ấy.
- Có khó chịu không?
Anh cúi xuống hôn lên khóe mắt cô rồi nhẹ nhàng hỏi. Ai nói anh là người đàn ông vô cảm chứ, đúng là toàn lời dối trá. Chẳng phải Cảnh Tử Quân đang ôm lấy cô là một người đàn ông dịu dàng, ôn nhu và vô cùng ấm áp đây sao?
- Không... anh tiếp tục đi.
Được sự đồng ý của cô, một ngón tay nữa lại thâm nhập vào bên trong mật đạo. Anh cố gắng nới rộng giúp cô, để khi di chuyển sẽ dễ dàng hơn và cô sẽ không bị đau. Hai ngón tay dễ dàng tiến sâu vào, một lúc sau ngón tay thứ ba cũng dần dần bước vào. Nơi mật đạo sớm đã ẩm ướt nay lại càng ẩm ướt nhiều hơn. Anh cảm nhận được cô đang siết chặt lấy tay anh không buông, bên trong nóng ấm và mềm mại càng khiến anh lập tức muốn tiến vào.
Nhưng có lẽ đây là lần đầu của cô, anh không muốn để cô phải trải qua bất kỳ cảm giác tồi tệ nào. Anh không muốn cô cảm thấy đau đớn, anh muốn cô cũng thỏa mãn chứ không muốn chỉ riêng mình anh thoải mái.
Ngón tay anh không ngừng tiến sâu vào bên trong cô, cơ thể cô uốn lượn theo nhịp điệu của anh, phía dưới ngày càng trở nên kỳ lạ hơn. Bây giờ cô không còn muốn ngón tay của anh, cô muốn nhiều hơn nữa, muốn tham lam giữ anh lại bên trong cô nhanh hơn một chút.
- Được rồi... dừng lại đi, như vậy đủ rồi. Có thể... có thể cho vào rồi.