Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 3: Ở LẠI MỘT ĐÊM
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bàn tay anh vòng qua ôm lấy cô vào lòng, hơi ấm tỏa ra từ người anh khiến cô bỗng thấy ấm áp đến lạ thường. Duệ Trân im lặng không đáp lời anh, cũng không muốn cự tuyệt vòng tay này.
Cô có phải là đang làm đúng hay không?
Một phút rồi hai phút trôi qua, anh vẫn ôm lấy cô vào lòng, siết chặt. Thân hình nhỏ bé của cô lọt thỏm trong vòng tay vững chãi của vị thượng tướng cao lớn, cô khẽ động, đưa tay lên muốn đáp lại cái ôm ấy, nhưng rồi lại buông thõng.
Năm phút trôi qua, Cảnh Tử Quân mới khẽ động. Anh đưa đôi mắt dịu dàng nhìn cô, như muốn giam cầm cô sâu trong tâm trí mình. Gương mặt ngày càng sát lại gần hơn, một lần nữa anh chiếm lấy đôi môi ngọt ngào của cô.
Từ trước tới nay, anh vẫn luôn đứng từ xa bảo vệ, vẫn luôn âm thầm lo lắng, và "tình cờ" xuất hiện mỗi khi cô cần. Bây giờ anh mới có can đảm để bước đến gần cô, mới có thể cho phép bản thân ôm lấy cô để chủ động bày tỏ tình cảm.
- Nếu như không thích thì hãy đẩy tôi ra, về sau tôi sẽ không đụng tới em nữa.
Giọng anh trầm ấm vang lên bên tai khiến cô như chìm đắm trong ảo ảnh anh vẽ ra. Duệ Trân muốn lên tiếng nhưng cơ thể cô dường như không nghe lời, lý trí mách bảo cô không thể, nhưng trái tim lại khao khát được ở bên anh.
Lần này trái tim cô thắng rồi.
Cô im lặng, đưa tay lên ôm lấy cổ anh, đón nhận nụ hôn ngọt ngào như mật. Nhiệt độ cơ thể dần nóng lên, lý trí như bị anh thiêu cháy. Bàn tay to lớn ôm lấy cô, vuốt ve cơ thể cô thật dịu dàng. Anh không muốn để cô sợ, anh muốn nhẹ nhàng bước vào cuộc sống của cô, như cách cô đã bước vào thế giới của anh.
- Duệ Trân...
Giọng anh một lần nữa lại cuốn cô theo nhịp điệu riêng của anh. Chiếc váy ngủ mỏng cuối cùng không thể giữ lại mà tuột xuống nền đất. Ánh đèn mờ ảo nơi gian phòng càng làm tăng thêm ham muốn sâu thẳm trong đôi mắt anh.
Cô nằm dưới thân anh, bị thân hình vĩ đại của anh che khuất. Bộ quân phục thượng tướng dường như đã quá quen thuộc với anh, chỉ vài động tác nhẹ nhàng, quân phục đã rơi xuống giường. Bây giờ cô mới được trực tiếp nhìn thấy cơ thể của anh, một cơ thể chuẩn mực của người trong quân đội. Anh luyện tập hằng ngày, nên thân hình cân đối, cơ bụng săn chắc đến từng đường nét rõ ràng.
Gương mặt cô bất giác đỏ ửng. Mọi hình ảnh và lý trí của cô giờ đây chỉ dừng lại ở người đàn ông trước mặt. Anh đã chiếm trọn ánh nhìn của cô, thành công thu hút và cuốn cô vào vòng xoáy riêng của anh.
Duệ Trân đưa tay lên chạm vào lồng ngực rắn chắc của anh. Đó là một cảm giác cô chưa từng trải qua. Đây là lần đầu tiên cô chạm vào một người đàn ông.
- Sao vậy?
Nhìn cô thất thần đến ngơ ngẩn, anh nhíu mày hỏi. Anh sợ rằng cô gái nhỏ này không hài lòng điều gì đó.
Cô lúc này mới giật mình buông tay xuống, gương mặt trong ánh đèn mờ ảo lại càng đỏ hơn.
- Duệ Trân...
Anh mỉm cười cúi sát xuống tai cô, nhỏ giọng gọi. Hơi thở ấm nóng luồn lách, khiến tâm trí cô vốn đã nóng bừng nay càng thêm loạn nhịp, cô khẽ rùng mình, cơ thể khẽ rụt lại, thu mình vào lòng anh.
Một cảm giác mềm mại và ẩm ướt len lỏi qua vành tai, truyền đến khắp cơ thể cô. Chiếc lưỡi "yêu nghiệt" kia lại càng càn rỡ, anh giữ tay cô lại, khẽ cắn lên vành tai đang đỏ ửng.
- A...
Anh đưa tay lên nhẹ nhàng chặn khuôn miệng nhỏ của cô, tay còn lại vòng qua ôm lấy thân hình bé nhỏ vào lòng, chiếm lấy sự ấm nóng. Gương mặt "yêu nghiệt" ấy lại một lần nữa thu hút và trói buộc tâm trí người con gái trong lòng anh.
- Nhỏ giọng một chút, người của Dương Long vẫn còn bên ngoài. Nếu em không muốn họ nhìn thấy em trong hoàn cảnh này thì cố gắng kiềm chế tiếng lòng đến khi họ rời đi.
Đến lúc này cô mới để ý, Lâm Tần vẫn chưa rời đi. Cô có thể nghe thấy giọng hắn đang nói chuyện với Dạ Hoắc Tước thoáng qua. Có lẽ họ đang ở rất gần đây.
- Anh... bỏ... bỏ tay ra.
Cô nhíu mày nhìn bàn tay to lớn đang chặn miệng mình, khó khăn lên tiếng.
- Xin lỗi, xin lỗi.
Anh mỉm cười rồi buông cô ra. Nhìn cô bây giờ cứ ngỡ cô đã thuộc về anh, đã là của anh. Trái tim cô sớm muộn gì cũng sẽ bị anh chiếm lấy, bước chân của cô, anh nhất định sẽ làm nó dừng lại.
- Anh... vô sỉ.
Cô nhíu mày trách móc anh. Cảnh Tử Quân mỉm cười, ôm lấy cô, khẽ chạm vào cơ thể đang ngại ngùng của cô. Làn da cô trắng mịn, nên chỉ cần một chút ửng đỏ cũng dễ dàng nhận thấy. Anh kéo cô dậy, để cô ngồi lên đùi mình, rồi lại siết chặt cô hơn trong lòng. Nhìn mái tóc dài đang rối, anh khẽ đưa tay vuốt lại gọn gàng.
Cảnh Tử Quân gục xuống vai cô. Xương quai xanh quyến rũ mê người của cô càng làm anh thêm ham muốn. Anh khẽ chạm lên cổ cô, không nhịn được, khẽ cắn nhẹ vào đó.
- A...
Giọng cô khàn đi vì không kìm được tiếng rên khẽ. Âm thanh khẽ khàng thoáng qua trong tích tắc càng khiến anh thêm phần hưng phấn. Bàn tay to lớn luồn vào mái tóc mềm mượt của cô, cả mùi hương và cơ thể đều như đang hòa quyện vào nhau.
- Bây giờ suy nghĩ lại vẫn còn kịp đó bác sĩ Cẩn.
Anh nhìn cô ngồi ngoan ngoãn trên người mình, anh chỉ muốn trêu chọc cô nhiều hơn nữa. Cho dù bây giờ cô có muốn anh dừng lại cũng không thể làm được nữa rồi.
Cảnh Tử Quân nhẹ nhàng đặt cô xuống giường như sợ cô sẽ bị tổn thương. Bàn tay anh chậm rãi trượt dài trên cơ thể cô, làn da trắng ngần không một vết xước, thân hình cùng gương mặt xinh đẹp càng khiến cô thêm quyến rũ. Chỉ cần nghĩ đến việc anh chính là người đầu tiên được chiêm ngưỡng cô, anh lại không kiềm nổi cảm xúc.
Cảnh Tử Quân cúi người xuống thấp để thưởng thức "bữa tối" của riêng mình. Trước mắt anh là cảnh xuân nở rộ, đôi gò bồng đảo mềm mại với nhũ hoa nhỏ xinh xắn đang khẽ chuyển động theo nhịp thở. Bàn tay anh không nhanh không chậm chạm vào nơi mềm mại ấy. Đối với sự đụng chạm vừa lạ lẫm vừa đột ngột này, cô thoáng có chút giật mình nhưng rồi cũng quen dần với sự đụng chạm nhẹ nhàng ấy.
Cảm giác mềm mại kích thích toàn bộ cơ thể anh. Tiểu Quân bên dưới cũng không thể nằm yên, khao khát được ra ngoài ngắm cảnh đẹp mê người. Anh cúi thấp người, thưởng thức trọn vẹn thứ mềm mại ấy.
Ẩm ướt.
Kích thích.
Và lạ lẫm.
Đó là tất cả những gì cô cảm nhận được bây giờ. Cô đưa tay lên chặn miệng lại để không phát ra những âm thanh kỳ lạ.
Một cảm giác tê dại chiếm lấy lý trí Cẩn Duệ Trân, nơi nhũ hoa nhỏ bị anh trêu đùa đến run rẩy. Chiếc lưỡi nóng ấm quấn lấy nhũ hoa, thưởng thức. Cơ thể cô không chịu được sự kích thích lạ lẫm này, theo bản năng co rút lại. Cô cong người về phía trước, chân không ngừng đạp nhẹ xuống giường. Bàn tay không an phận muốn đẩy anh ra, nhưng chưa kịp chạm đến đã bị anh ngang nhiên khóa lại. Chỉ với một bàn tay, anh đã có thể dễ dàng khóa chặt hai tay cô lên phía trên đỉnh đầu.
- A... thượng... thượng tướng. Chỗ... chỗ đó, đừng liếm nữa.
Nước mắt nơi khóe mi lăn xuống gò má xinh đẹp. Cảm giác bị kích thích đến mức không thể chối từ, nơi nhũ hoa bị trêu chọc đến đỏ ửng.
Anh mỉm cười buông tha đôi gò bồng đào nhấp nhô đã sớm ửng hồng. Mới chỉ dạo đầu mà cô gái này đã không chịu nổi, vậy về sau còn sẽ khóc đến mức nào nữa đây?