Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 49: Nồng cháy không dứt
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh nhanh chóng cởi bỏ quần rồi vứt xuống đất. Lúc này, trong mắt cô phản chiếu một hình ảnh có lẽ sẽ vô cùng đáng sợ. Lần trước, ánh sáng quá yếu khiến cô không thể nhìn rõ, nhưng hôm nay không còn tối như vậy nữa nên cô có thể thấy vô cùng sắc nét và rõ ràng. "Tiểu Quân" dựng thẳng trước mắt cô, đối diện với cô như một cây gậy lớn sừng sững, chuẩn bị tấn công vào một thứ gì đó. Một thứ to lớn đến đáng sợ, cô bất giác rùng mình, thu người lại. Duệ Trân cố gắng bấu víu vào ga giường để giữ bình tĩnh.
"Thứ 'quái vật' to lớn ấy thực sự sẽ tiến vào bên trong sao?"
Duệ Trân bắt đầu cảm thấy lo lắng. Lúc này cô mới ý thức được rằng "Tiểu Quân" của anh quá lớn, nó không thể tiến vào "mật đạo" nhỏ xíu như "Tiểu Trân" của cô được. Nếu như để anh làm một lần, cô chắc chắn sẽ không thể rời khỏi giường, nhưng với tinh lực dồi dào của Tử Quân thì nhất định sẽ không chỉ dừng lại ở đó.
"Cuộc… cuộc hội thảo…"
Đến lúc này nhận ra thì có lẽ đã quá muộn. Anh nhoẻn miệng cười, đưa "Tiểu Quân" đến trước "mật đạo" ẩm ướt và nóng ấm kia. Thực sự nó sẽ tiến vào bên trong cô sao? Duệ Trân vươn tay, chạm nhẹ lên "Tiểu Quân" đang 'chào cờ' dựng thẳng trước mặt, một cảm giác mới lạ chạy từ ngón tay cô lan lên toàn cơ thể.
"Nóng quá…"
Anh nhíu mày nhìn hành động của cô, gương mặt sớm đã ửng đỏ vì nhiệt độ hai cơ thể quá cao.
- Em sao vậy?
Cô im lặng một lúc, bàn tay vẫn đang tìm hiểu về thứ "dị vật" to lớn kia. Cô không biết những người đàn ông khác thế nào, nhưng người đàn ông của cô như vậy thực sự là quá lớn đi.
Gương mặt cô ửng đỏ, Duệ Trân thu tay lại, quay mặt đi hướng khác. Cô ấp úng không dám nhìn anh, nhỏ giọng nói.
- Chỉ là… chỉ là của anh lớn như vậy, chắc anh sẽ vào… sâu lắm. Nên… nên em có hơi…
Lời nói của cô càng kích thích con quỷ vốn đang muốn bùng phát trong anh. Tử Quân lúc này không thương tiếc kéo cô xuống, lập tức để hai chân cô gác lên vai anh. Anh nhẹ nhàng tìm đến "mật đạo" kia rồi chầm chậm tiến vào bên trong.
- Em đang căng thẳng sao? Nhưng dù gì "Tiểu Quân" cũng đã ở bên trong này một lần rồi, không phải sao?
Anh lập tức thúc mạnh vào bên trong cô, đưa "Tiểu Quân" phân nửa tiến vào.
- Hưm… á…!
Cô giật mình, không kiềm được tiếng kêu lớn. Vì quá đột ngột nên Duệ Trân vẫn chưa chuẩn bị tâm lý, vậy mà thứ "dị vật" to lớn kia đã phân nửa tiến được vào bên trong cô.
- Bên trong "Tiểu Trân" nóng đến tan chảy rồi này.
Anh mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt ve eo nhỏ của cô. Dừng lại một chút để cô có thể nghỉ ngơi, anh kéo cô ngồi dậy để chiếm lấy đôi môi ngọt ngào kia. Cảm giác ướt át, khoái cảm cực lạc, tất cả những cảm giác này hòa trộn vào nhau, tạo thành một ham muốn đến tột độ.
- Ha… á, a…
Nước mắt cô lăn dài xuống gò má, hai cánh tay vòng qua ôm lấy cổ anh. Nụ hôn của anh dịu dàng như để xoa dịu cảm giác căng thẳng, sợ hãi trong cô, cũng là để cô có thể thả lỏng phía dưới. Như vậy, "Tiểu Quân" dễ dàng tiến sâu vào bên trong hơn, "Tiểu Trân" cũng bớt đau hơn phần nào.
- A, ưm! Tử Quân à, a…
Anh nắm lấy chân cô, đôi chân thon dài lại trắng nõn. Không thể tự chủ, Tử Quân nhẹ nhàng cắn lên đùi non của cô, để lại một vết đỏ xinh đẹp đang dần nở rộ.
- Chỗ… chỗ đó, ưm…!
Không đợi cô kịp phản ứng, anh liền đưa "Tiểu Quân" nhanh chóng đẩy sâu hơn vào bên trong.
- Á A! Chậm… chậm một chút.
Cô nhíu mày, cào lên vai anh để lại những vết móng tay kéo dài. Nước mắt không ngừng lã chã rơi xuống, cô cơ bản vẫn chưa quen với sự xuất hiện của "dị vật" kia bên trong cơ thể mình.
- Hộc… hộc…
Duệ Trân thở dốc, thả lỏng cơ thể ôm lấy anh. Bên trong cô, bụng rất trướng, "Tiểu Trân" lại bị anh thúc mạnh đến mức muốn rách ra. Phía dưới thực sự vẫn chưa quen với kích cỡ của "dị vật" to lớn kia.
- Hức… Tử Quân…
Cô vòng tay qua kéo anh lại, nhẹ nhàng hôn anh. Nụ hôn cô chủ động khiến anh càng bị kích thích hơn, Tử Quân cắn xé đôi môi cô đến mức đỏ ửng, phía dưới bất giác lại vì thế mà lớn hơn một chút.
- A… sao… sao bên dưới lại lớn hơn rồi?
Cô khóc lớn, đưa tay đánh mạnh vào ngực anh. Kích cỡ như khi nãy còn chưa đủ lớn hay sao mà chỉ mới một nụ hôn, "dị vật" kia lập tức đã lớn hơn nữa. Như vậy chẳng phải là muốn phế cô luôn hay sao?
- Xin lỗi, xin lỗi, chúng ta nghỉ một chút nhé?
Anh hôn lên mắt cô, lau đi hai hàng lệ chảy dài nơi khóe mắt. Gương mặt cô đỏ ửng, cơ thể nhanh chóng tăng nhiệt độ một cách bất thường. Anh dừng lại khoảng chừng hai phút cho cô làm quen với kích thước to lớn kia rồi bắt đầu di chuyển. Từ nhấp từng nhịp đều đặn đến liên tục đẩy mạnh vào bên trong, mỗi chuyển động của anh dường như khiến bên trong cô dồn nén.
Cô cảm giác như trên người chỉ còn lại hơi thở, cùng với tất cả sự nam tính, dịu dàng, ôn nhu và khoái cảm mãnh liệt từ từng đợt nhấp thô bạo của Tử Quân. Cô không còn sức để nói thêm, mặc kệ cho anh ôm lấy cơ thể mà mạnh mẽ ra vào bên trong. Chỉ sợ rằng tinh lực của Thượng tướng Cảnh đây quá lớn, cô sẽ phải chịu khổ suốt mấy tiếng đồng hồ đến mức chân cũng bị phế. Đến lúc đó, hội thảo của cô biết nhờ vào ai đây?
Bất giác, hơi thở của anh trở nên hưng phấn lạ lùng, Tử Quân không ngừng nhấp liên tục ra vào bên trong cô.
- Nơi này đang mút chặt lấy "Tiểu Quân" này, Trân, em có cảm nhận được không?
Cô không thể trả lời anh, bởi lẽ ngay lúc này lý trí và toàn bộ tâm hồn cô đều chạy theo từng nhịp nhấp liên tục của anh. Cô không thể thừa nhận rằng lúc đầu sẽ rất đau và lạ lẫm, nhưng càng về sau sẽ lại càng kích thích và bị cuốn theo anh lúc nào không hay. Mỗi khi anh kịch liệt ra vào, cánh tay chống đỡ của cô bỗng trở nên run rẩy, phía dưới cũng co rút đảo lộn. Một bên đầu nụ hoa hồng nhỏ cũng bị anh dùng tay kích thích, nơi cổ họng phát ra từng âm thanh thoải mái ngập trong khoái cảm.
- Hư ức, haa…
Cô không ngừng khóc, nước mắt vẫn chảy dài xuống ga giường trắng. Cơ thể cô bị anh kịch liệt thúc sâu vào bên trong, nơi bụng cô nóng ran đến khó chịu. Bên trong lại chuyển từ kích thích sang nóng bừng, cô có cảm giác có thứ gì đó sắp trào vào trong bụng cô.
Duệ Trân nhíu mày, cắn môi để miệng không phát ra những âm thanh kỳ lạ. Cô sợ rằng mình sẽ không kìm nổi mà lớn giọng kêu to.
- Em đừng cắn môi như vậy chứ? Sẽ bị thương đó. Muốn cắn thì cắn tay tôi này.
Anh đưa hai ngón tay vào trong khoang miệng cô, không ngừng khuấy đảo. Phía dưới, "Tiểu Quân" vẫn nhẹ nhàng ra vào từng nhịp một, dần dần đã chậm đi. Nơi bụng cô cũng dần cảm thấy nóng, cơ thể run lên trong cái ham muốn tột độ.
- Quân… A~
Phía dưới cô vẫn bị "Tiểu Quân" chiếm lấy. Đó là nơi anh và cô đang liên kết, là nơi hai người đang hòa làm một. "Tiểu Quân" ở bên trong cô, như một sự quen thuộc mà dần dần cô phải làm quen. Cũng như việc anh xuất hiện trong cuộc sống cô, "Tiểu Quân" xuất hiện trong "mật đạo" ẩm ướt để đem lại khoái cảm đến mê muội.
- Cẩn Duệ Trân, sao em có thể quyến rũ đến vậy chứ?
Anh nhíu mày kéo cô lại, cắn lên vai cô. Cảm giác đau nhói kéo cô khỏi khoái cảm đang dâng trào đến đỉnh điểm. Cơ thể nhỏ bé bất giác run lên, hai tay cô vòng qua ôm chặt lấy anh rồi nhẹ nhàng gục xuống.