Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 48: Trêu ghẹo
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh hôn lên người cô, làn da trắng muốt giờ đây bắt đầu điểm xuyết những vệt hồng. Cô ôm lấy gương mặt đã sớm đỏ ửng, nhiệt độ càng ngày càng cao. Chẳng biết từ lúc nào, tay anh đã chạm đến đôi đào căng tròn. Chẳng mấy chốc, chiếc quần ngoài của cô đã được anh kéo khóa xuống. Anh nhanh chóng vứt nó sang một bên, ánh mắt dừng lại ở nơi mật đạo hé mở.
Bàn tay anh luồn ra phía sau, mặc sức xoa nắn cặp đào mềm mại. Tử Quân thích thú trêu ghẹo Tiểu Trân, người đã sớm không còn giữ được bình tĩnh. Anh nhẹ nhàng kéo lớp vải cuối cùng trên cơ thể cô xuống, để lộ nơi mật đạo ẩm ướt và nóng bỏng ngay trước mắt.
- Đừng… đừng nhìn… chỗ đó…
Giọng cô trầm khàn, mang theo dục vọng đang xâm chiếm lấy cơ thể. Anh mặc kệ lời cô nói, lập tức đưa tay xuống nâng eo Duệ Trân lên.
- Ưm… á.
Một cảm giác ẩm ướt, mềm mại và tê dại. Đó là tất cả những gì cô có thể cảm nhận. Chiếc lưỡi yêu nghiệt kia một lần nữa trêu ghẹo Tiểu Trân, không ngừng tham lam cắn nhẹ rồi chuyển động. Duệ Trân lần đầu nếm trải cảm giác này, giật mình đưa tay xuống dưới muốn đẩy anh ra.
- Không được… a~
Cô càng cố đẩy anh ra, nơi mật đạo lại càng bị kích thích mạnh bấy nhiêu. Khoang miệng nóng ẩm bao trọn lấy Tiểu Trân nhỏ bé đang run rẩy, hai tay anh nâng hông cô lên cao để dễ dàng thâm nhập và trêu ghẹo.
- Đừng… đừng mà…!
Cô không ngừng kêu anh dừng lại, nhưng Tử Quân mặc kệ. Cánh tay cô vô lực đánh vào vai anh, nhưng mãi chẳng thể đẩy anh ra. Nơi mật đạo ẩm ướt vẫn bị anh trêu chọc, bị khoang miệng ấm nóng kia mút hôn sâu. Một cảm giác lạ lẫm xen lẫn kích thích dâng trào cùng khoái cảm, cô không thích nó nhưng cũng không hẳn là ghét bỏ cảm giác ấy.
- A… á!.. Ưm~ Không được, Tử Quân à… chỗ đó… mau buông ra đi mà…
Khóe mi cô bắt đầu ướt đẫm, gương mặt đỏ ửng vì bị anh trêu chọc đến mức bật khóc nấc lên. Duệ Trân mặc kệ phần thân dưới bị anh siết chặt, cô che đi gương mặt nóng bừng rồi nức nở.
- Dừng lại đi mà… Hức…
Cô càng lau nước mắt, nước mắt lại càng rơi. Nhìn Tiểu Trân bị anh cắn đến mức đỏ ửng, cô càng không thể chịu đựng được. Khoái cảm nhanh chóng dâng trào, lấn át mọi suy nghĩ, nhưng cảm giác lạ lẫm, ấm nóng và nhớp nháp vẫn không hề thay đổi.
Cô co người lại, cố gắng thoát khỏi vòng tay anh nhưng không thành. Bất chợt, một thứ gì đó mềm ấm tiến sâu vào bên trong Tiểu Trân. Cô không nhìn thấy nó, nhưng nó không phải là ngón tay anh, càng không phải là Tiểu Quân. Đó chính là thứ đã trêu ghẹo Tiểu Trân từ nãy đến giờ, nhẹ nhàng luồn lách thâm nhập vào bên trong mật đạo.
Tử Quân kéo cô lại gần rồi nâng hông Duệ Trân lên. Cô vẫn khóc, bàn tay vẫn cào vào vai anh với mong muốn cảm giác lạ lẫm kia biến mất. Một cảm giác tê dại như thống trị toàn bộ trí não cô, Duệ Trân ôm lấy gương mặt đang gợi tình rồi nức nở.
- Dừng lại đi mà… Tử Quân… Phía dưới lạ lắm, nó… nó ướt…
Nước mắt cô rơi xuống chiếc gối giường bệnh, hai chân đã hoàn toàn vô lực gác lên vai anh. Cô ôm lấy gương mặt, cố che đi đôi mắt và giọng nói của mình.
- Lạ lắm sao?
Lúc này, Tử Quân mới buông tha cho Tiểu Trân. Anh ngước lên nhìn cô, đôi mắt ánh lên khoái cảm và sự kích thích càng trở nên quyến rũ.
“Tại sao Cảnh Tử Quân ngay cả trong lúc nhạy cảm như thế này mà vẫn đẹp đến vậy chứ?”
Bình thường anh đã đẹp đến mê người, khi ở trên giường lại càng tuyệt sắc hơn. Mồ hôi chảy dài xuống vai, mái tóc rũ hờ cùng gương mặt ánh lên ham muốn khoái cảm.
Cô khẽ gật đầu rồi ôm lấy cơ thể đang run rẩy. Tử Quân mỉm cười, anh kéo cô lại gần rồi nhỏ giọng.
- Vậy sau này sẽ thường xuyên làm để Tiểu Trân quen nhé?
Anh mỉm cười trêu ghẹo cô rồi gỡ hai tay đang che mặt cô xuống. Duệ Trân đang khóc nức nở, nước mắt từ khóe mi rơi xuống giường. Nhưng anh nhìn thấy trong đôi mắt ấy là khoái lạc đến cực đại, là sự ham muốn, là một cảm xúc không tên mà chỉ ở đôi mắt ấy mới có.
- Anh đã nói rồi mà, đừng che mặt. Duệ Trân xinh đẹp như vậy, tại sao lại che mặt?
Tử Quân mỉm cười, nét cười yêu nghiệt khiến cô bất giác động lòng. Đôi mắt cô rủ xuống, cánh tay vòng qua cổ anh rồi tiếp nhận nụ hôn của anh. Tử Quân cũng nhanh chóng phối hợp với cô, anh hôn cô sâu hơn, mãnh liệt hơn, như muốn chiếm đoạt cô. Cả hai cơ thể như hòa vào nhau, hoàn toàn bị khoái lạc cai trị.
Bàn tay to lớn của anh nhanh chóng đi xuống phía dưới, thâm nhập một lần nữa vào mật đạo kia. Một lần nữa tìm hiểu sự mềm mại và ấm nóng như tan chảy bên trong cô. Anh hôn lên môi cô, hôn lên mắt cô rồi hôn cả lên tóc cô để an ủi. Từng nụ hôn ngấu nghiến khác hẳn với lúc dạo đầu.
- Hư… ức…Ưm…
Nước mắt nơi khóe mi rơi xuống, theo từng nhịp ngón tay anh đưa vào bên trong. Đã làm một lần, nhưng đến lần thứ hai lại chẳng khác lần đầu là bao. Vẫn là cái cảm giác lạ lẫm đan xen thích thú khi có một vật gì đó tiến vào trong cơ thể; cô muốn nó nhưng cũng không thực sự thích nó. Cơ thể cô lạ lẫm và dường như nó chẳng còn là của cô nữa.
Anh nhẹ nhàng đưa ngón tay thứ hai vào trong mật đạo kia, vẫn khó khăn như lần đầu. Bên trong cô vẫn có một chút bài xích muốn đẩy anh ra, nhưng dần dần khi đã quen với nhịp chuyển động, Tiểu Trân liền ngoan ngoãn tiếp nhận sự khác thường.
- Duệ Trân, nơi này có thoải mái không?
Anh đưa ngón tay ấn vào bên trong mật đạo, làm cô bất giác giật mình. Duệ Trân vội vàng che miệng để những âm thanh kỳ lạ không thoát ra. Sợ rằng nếu có người ngoài nghe được thì nhất định sẽ không phải chuyện tốt đẹp gì.
Anh tiếp tục tiến vào bên trong ngón tay thứ ba. Lần này đã dễ dàng hơn lần trước, Tiểu Trân ôm lấy ba ngón tay anh mà không ngừng mút chặt vào bên trong.
- Mau… mau bỏ ra đi… Hức… nó lạ lắm~
Cô bịt miệng lại, cố giảm âm thanh xuống nhỏ nhất có thể. Duệ Trân không dám nhìn anh, sợ rằng khi nhìn vào mắt anh cô sẽ lại bị ánh mắt ấy thu hút mà một lần nữa bị cuốn vào trong nó. Tử Quân trong bất cứ tình cảnh nào cũng quyến rũ đến lạ, anh có một sức hút mà cho dù năm tháng nhạt phai, sức hút ấy cũng sẽ không mất đi.
Anh nhẹ nhàng di chuyển, Tiểu Trân không ngừng co thắt, thỉnh thoảng lại mút chặt tay anh. Bị kích thích như vậy, Duệ Trân rốt cuộc không còn nghĩ được điều gì là mất mặt hay không mất mặt, âm thanh bị cô kìm nén cuối cùng cũng không tự chủ mà thoát ra ngoài.
- Nơi đó… đừng…A…a~ đừng mà. Mau dừng lại… Tử Quân…
Khoái cảm như những đợt sóng đánh thẳng vào điểm yếu sâu trong cô, phá vỡ lớp phòng bị cuối cùng.
- Vậy anh dừng lại nhé?
Anh vô cùng hiểu chữ "đừng" của cô là như thế nào, nhưng rốt cuộc vẫn là muốn trêu chọc tiểu yêu tinh này một chút. Rốt cuộc thì cũng chỉ vì cô quá quyến rũ đến mức anh không thể nhịn nổi. Chỉ là khoái cảm như những đợt sóng ập đến liên tiếp nên Duệ Trân nhất thời không chịu được mới nói anh dừng lại. Nghe cô nói vậy quả thực cũng có một chút kích thích, ngón tay Tử Quân tiến vào sâu hơn một chút nhưng chưa chạm đến nơi nhạy cảm của cô liền buông ra, khiến Duệ Trân có một chút hụt hẫng.
- Sao… sao lại bỏ ra rồi?
Gương mặt cô như ủy khuất, nước mắt lã chã rơi trên gương mặt xinh đẹp. Nhất thời, gương mặt quyến rũ ấy lại khiến Tiểu Quân phía dưới như bùng nổ. Đúng là một tiểu yêu tinh xinh đẹp đến nao lòng, thật biết cách kích thích người khác.
- Là em tự chọn lấy, đừng hối hận.