Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 60: Mất trí nhớ
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai ngày trôi qua trong sự chờ đợi mỏi mòn của cô. Dù ốm sốt, cô vẫn cố gắng rời giường để đến thăm anh, bất chấp Lâm Bắc Thần ngăn cản thế nào. Nghe tin anh bị thương, hắn ta đã bay từ thành phố S đến ngay trong ngày. Lộ Lộ cũng giúp cô chăm sóc anh, đồng thời theo dõi sức khỏe của cô.
Vì dầm mưa suốt một thời gian dài, cô đã ốm nặng. Cơ thể rã rời, hai mí mắt trĩu nặng. Cô không rõ mình đã được đưa đi thế nào, chỉ biết rằng khi dần thiếp đi, bàn tay cô vẫn nắm chặt lấy tay anh không rời.
Hôm nay, như thường lệ, cô lại đến thăm anh. Sau khi uống thuốc và dùng bữa trưa, cô rời phòng đến thăm Tử Quân. Đã hai ngày trôi qua, bác sĩ nói anh sẽ sớm tỉnh lại. Cô mong rằng hôm nay sẽ được thấy anh đứng trước mặt, bằng xương bằng thịt ôm cô vào lòng, chứ không phải là Cảnh Tử Quân chỉ xuất hiện trong những giấc mơ.
- Tử… Tử Quân…
Bước chân cô dừng lại ở cửa phòng, ánh mắt hướng vào bên trong. Anh đang ngồi trên chiếc giường bệnh trắng, gương mặt tinh xảo như một tác phẩm điêu khắc. Ánh nắng nhẹ hắt qua khung cửa càng làm vẻ đẹp ấy thêm phần cuốn hút.
Cô đứng sững như chôn chân tại chỗ, cảm xúc trong lòng lúc này vô cùng rối bời. Có niềm vui, có hạnh phúc, có mong chờ, có lo sợ và cả nỗi đau lòng. Bất chợt Tử Quân quay sang nhìn cô, ánh mắt có phần xa lạ. Anh nhíu mày, chỉ nhẹ nhàng lướt qua cô vài giây rồi quay đi.
" Tử… Tử Quân…? "
Cô vội vã bước từng bước, lao vào vòng tay anh. Niềm hạnh phúc khi được ở bên người mình yêu khiến cô không thể kìm lòng. Vòng tay ôm lấy cổ anh, cô cảm nhận hơi ấm cùng hương thơm quen thuộc đang bao phủ lấy cơ thể nhỏ bé, yếu ớt của mình.
- Cô làm gì vậy? Con nhỏ điên này, mau cút ra cho tôi.
Tử Quân nhíu mày, đẩy cô xuống đất, không chút do dự dùng hết sức gỡ cánh tay cô ra. Cơ thể nhỏ bé ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo, một cú va đập mạnh khiến cô bỗng nhiên đau nhói. Nhưng dường như nỗi đau ấy không làm cô bận tâm, điều cô quan tâm lúc này chỉ là hành động và lời nói của anh.
- Tử… Tử Quân à… anh sao vậy?
Cô khó hiểu nhìn anh, đôi mắt dần ngấn lệ. Sâu thẳm bên trong là những nghi ngờ, những băn khoăn và những dấu hỏi chưa có lời giải đáp. Tử Quân không trả lời cô, anh quay đi, hướng ánh mắt về phía cửa sổ, mặc kệ cô đang đau bệnh.
- Tử Quân?
Cô đứng dậy bước đến gần anh, nhưng chỉ vừa tiến thêm một chút, Tử Quân đã lập tức đưa súng chĩa thẳng vào đầu cô, lạnh giọng nói.
- Không cần biết cô là ai nhưng mau cút ra ngoài cho tôi. Nếu không đừng trách khẩu súng này vô tình.
Lời nói của anh như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào trái tim cô. Duệ Trân như chết lặng, tai cô ù đi, không muốn tin rằng lời nói tàn nhẫn kia lại phát ra từ chính miệng anh. Ánh mắt anh nhìn cô không còn dịu dàng, không ân cần, ấm áp như trước nữa, thay vào đó là cái nhìn lạnh thấu xương. Cô tự hỏi liệu đây có phải là Tử Quân mà cô quen hay không? Nhưng rồi sự thật đã đánh gục cô: Tử Quân đang đứng trước mặt, chính là người đang chĩa súng vào đầu cô. Duệ Trân cố gắng nặn ra một nụ cười, tự lừa dối bản thân rằng mình đã nghe nhầm, chắc chắn là anh đang giận cô, giận cô vì đã không giữ anh lại để anh gặp chuyện.
- Tử Quân, anh đang giận em đúng không?
Cô nghiêng đầu nhìn anh rồi hỏi, bước chân lại nhích thêm một bước nhỏ. Bất chợt, ánh mắt anh nhìn thẳng vào đôi mắt cô, đó như một lời cảnh cáo. Đôi mắt ấy vốn dĩ không phải dành cho cô.
- Nếu còn bước thêm một bước thì đừng trách tôi không cảnh cáo trước.
Cô gượng cười trong hai hàng nước mắt đang chảy dài nơi khóe mi. Cô vẫn cứng đầu, không tin anh có thể ra tay với mình. Bước chân cô thận trọng, chầm chậm nhích thêm một chút.
" Đoàng. "
- Có chuyện gì vậy Tử Quân?
Vừa nghe thấy tiếng súng, Lâm Bắc Thần cùng Lộ Lộ lập tức chạy vào bên trong. Chỉ thấy Duệ Trân đang ngồi dưới sàn nhà lạnh lẽo, một bên vai thấm đẫm máu, gục xuống trong hai hàng lệ chảy dài. Khoảnh khắc viên đạn ấy chạm vào vai, cô không còn cảm thấy đau. Nỗi đau thể xác dường như đã biến thành nỗi đau tinh thần, đau đến tê dại. Sự tuyệt vọng nhấn chìm cô vào vực sâu đau đớn, trái tim cô như ngừng đập.
- Ở đây là bệnh viện, tôi không muốn giết người. Vậy nên, mau cút ra ngoài và đừng để tôi gặp lại cô thêm một lần nào nữa.
Nói rồi, anh cất súng vào ngăn kéo tủ gần giường bệnh. Máu từ vai cô vẫn chảy xuống, chỉ là cô đã không còn bận tâm đến nó. Máu thấm đẫm một bên vai, nước mắt che lấp vẻ nhợt nhạt trên gương mặt mệt mỏi của cô.
- Chị Duệ Trân.
Lộ Lộ nhìn thấy cô liền chạy vào phòng đỡ cô dậy. Nhìn vết thương trên vai cô, Lộ Lộ cũng đoán được chuyện gì vừa xảy ra. Đã sớm biết sẽ có chuyện không hay, đáng lẽ Lộ Lộ phải cảnh báo cô trước, không ngờ lại để chuyện này xảy ra.
- Tử Quân, đó là Duệ Trân đấy. Đến cả Duệ Trân cậu còn không nhớ nữa sao?
Lâm Bắc Thần bước đến trước mặt anh, đặt đồ ăn xuống bàn rồi túm lấy cổ áo anh, gằn giọng.
- Tôi không quen cô ta.
Anh nhàn nhạt trả lời rồi đẩy Lâm Bắc Thần ra. Hành động và lời nói của anh, một chút cũng không nghĩ đến cảm giác của cô.
Lâm Bắc Thần nhíu mày, hắn dường như bùng nổ, liền lớn giọng quát anh.
- Cậu đã nói với cô ấy thế nào? Đã nói sẽ bảo vệ cô ấy, sẽ yêu cô ấy, mang lại cho cô ấy hạnh phúc. Cậu quên tôi, quên Ngụy Thế Thanh, quên Lộ Lộ, đến cả người con gái cậu yêu nhất cậu cũng quên. Cậu quên cô ấy, là cậu có quyền làm tổn thương cô ấy sao?
Từng câu từng chữ của hắn khiến cô càng đau hơn. Anh quên cô sao? Vậy ra anh đã quên cô, như cái cách mà cô đã từng làm với anh. Ông trời đang muốn cô trải qua cảm giác ngày đó của anh, là đang muốn trừng phạt cô.
- Câm miệng. Nếu cậu còn nói thêm một câu nữa thì cậu cũng sẽ giống như cô ta.
Anh tức giận quát lớn rồi đẩy Lâm Bắc Thần ra xa. Anh bây giờ hoàn toàn khác với trước đây, xa lạ và không còn nhớ cô.
- Cậu…
- Được rồi Bắc Thần, đừng nói nữa.
Nước mắt cô sớm đã nhòe đi, bàn tay cố gắng giữ cho cơ thể không ngã xuống. Hắn thấy cô trong tình trạng không tốt nên cũng không muốn đôi co thêm với anh.
Tử Quân khó chịu, trong lòng bực bội liền bước xuống giường đi ra ngoài. Để lại trong căn phòng ba con người với ba tâm trạng khác nhau. Tử Quân không hề để ý rằng có một cô gái đang nhìn theo bước chân của anh.
- Duệ Trân, cô có sao không?
Sau khi anh rời đi, Lâm Bắc Thần liền bước đến bên cô rồi đỡ cô dậy. Hắn nhanh chóng gọi bác sĩ, lập tức đưa cô đi phẫu thuật lấy đạn. Cũng may được cấp cứu kịp thời nên tình trạng của cô ổn hơn rất nhiều.
Hai tiếng sau phẫu thuật, cô một lần nữa mở mắt trong căn phòng với bốn bức tường vây quanh. Tâm trạng cô rối bời, ước gì có thể ngủ một giấc thật dài mà không cần tỉnh lại.
Bên vai cô truyền đến cảm giác đau nhói. Có lẽ nỗi đau ấy như được nhân lên gấp bội khi người gây ra nó lại chính là anh.
" Cạch. "
Lộ Lộ từ bên ngoài mang vào cho cô chút đồ ăn nhẹ cùng một ly nước cam ép. Đặt nó xuống bàn, Lộ Lộ đi đến mở cửa sổ cho ánh sáng chiếu vào căn phòng.
- Chị dậy ăn một chút gì đi.
Bước đến bên cạnh cô, Lộ Lộ thu ánh mắt lại, có phần thương cảm nhìn cô. Duệ Trân không trả lời, đôi mắt vẫn nhìn vào khoảng không vô định.
- Tử Quân có phải là do chấn thương não nên mất trí nhớ không?
Giọng cô run run, nước mắt không hiểu sao lại rơi xuống gối. Cô muốn níu giữ nước mắt lại nhưng không thể. Nước mắt cứ thế tuôn rơi theo dòng cảm xúc hỗn loạn của cô.
Lộ Lộ đau lòng nhìn cô, bàn tay nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ đang lăn dài trên khóe mắt cô. Cô ấy hiểu tâm trạng của Duệ Trân lúc này, nhưng đó chỉ là một phần. Cảm giác của cô ấy, khi chưa trải qua, sẽ không thể nào hiểu hết được nỗi đau ấy.
- Thượng tướng Cảnh nhất định sẽ nhớ lại thôi, chị đừng lo lắng quá.