Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 59: Mưa trong lòng
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc xe lao vút đi trong đêm, mặc kệ đường phố vắng tanh, cô nhấn ga hết cỡ, hướng thẳng đến bệnh viện A. Nhưng bất ngờ, ngay giữa đường, xe cô đột ngột chết máy. Dường như cả thế giới đang muốn chống lại cô, hay phải chăng ông trời đang trừng phạt cô vì đã quá vô tâm với anh? Cô vội vàng mở cửa xe, bỏ lại nó bên đường và chạy bộ.
Từ đây đến bệnh viện A vẫn còn một quãng đường khá xa, chừng mười cây số. Cô chạy miệt mài trên đường, đôi chân trần không giày dép, mỗi bước chân là một nhát cứa đau điếng, nhưng cô không thể dừng lại. Cả con đường vắng hoe không một bóng xe, không một tia hy vọng nào lóe lên.
Dường như ông trời cũng cảm nhận được nỗi đau của cô mà trút xuống một trận mưa tầm tã. Đèn đường đã tắt, cả một quãng đường dài chỉ có duy nhất bóng cô độc chạy. Đôi chân đau nhức đến rã rời, nhưng cô vẫn cố gắng chạy tiếp, bởi anh đang cần cô.
"Tử Quân, nhất định phải đợi em!" Duệ Trân bật khóc nức nở, nước mắt tuôn rơi không ngừng, hòa lẫn với nước mưa chảy dài trên má. Đôi chân đầy vết thương vẫn cố gắng lê lết trên con đường cao tốc, cô thực sự hoảng sợ và lo lắng tột độ. Chân cô dường như đã rã rời, không thể bước thêm được nữa. Duệ Trân gục xuống đường, hai chân đã hoàn toàn kiệt sức, nhưng bàn tay cô vẫn cố gắng chống xuống mặt đường, dùng sức lết cả thân mình về phía anh.
- Tử Quân… anh nhất định không được xảy ra chuyện gì! Duệ Trân nức nở khóc. Giờ đây, trong tâm trí cô, chỉ còn duy nhất hình bóng anh. Nếu cô bỏ cuộc ngay lúc này, e rằng cô sẽ mãi mãi không còn cơ hội gặp lại anh nữa. Suy nghĩ ấy như tiếp thêm sức mạnh, cô nhất định phải đến bên anh, càng nhanh càng tốt.
Trong đêm giá lạnh và mưa rào tầm tã, khi mọi người đều đang say giấc trong chăn ấm đệm êm, thì chỉ có một cô gái vẫn đang vật vã giữa màn mưa lạnh buốt. Cô mệt mỏi đến kiệt sức, nhưng nhất định không cho phép bản thân gục ngã. Đôi chân nhuốm máu, đầy vết thương và vô số lần vấp ngã, cô vẫn tiếp tục chạy.
Mười cây số quả thực không phải là một quãng đường ngắn. Cuối cùng, cô cũng đến được bệnh viện A. Khóe môi cô khẽ nở một nụ cười nhạt nhòa, nhưng trong lòng lại ngập tràn lo lắng, sợ hãi anh sẽ gặp chuyện bất trắc. Chiếc váy trắng nhuốm mưa ướt sũng, những vệt bùn đất còn bám đầy trên cơ thể. Mái tóc rối bời cùng gương mặt trắng bệch của cô trông thật đáng sợ. Đôi chân với những vết thương vẫn còn rỉ máu, cô lê lết bước vào trong bệnh viện.
- Đó là ai vậy? Trông đáng sợ quá!
- Ôi trời, tôi nhìn cô ta quen lắm nhưng chẳng nhớ ra là ai cả.
- Trông cô ta cứ như vừa bò từ vũng bùn lên ấy.
Vừa nhìn thấy cô, nhân viên lễ tân đã buông lời miệt thị, chê bai. Mái tóc rối bời, bộ đồ ngủ bẩn thỉu, đôi chân trần. Những vết xước trên đầu gối, vết thương rỉ máu trên cánh tay, và cả tình trạng thảm hại hiện giờ của cô, tất cả đều hoàn toàn khác xa với hình ảnh cô thường ngày.
- Tử Quân, Tử Quân đang ở đâu? Cô vội chạy đến, túm lấy cánh tay nhân viên lễ tân mà hỏi. Đôi mắt cô ngấn lệ, trái tim như bị xé làm trăm mảnh thêm một lần nữa. Đã là lần thứ bao nhiêu rồi? Lẽ ra cô không nên trở thành bác sĩ, lẽ ra cô nên chọn một công việc khác, không phải ngành y. Cô bước lững thững trên hành lang dài, cuối cùng cũng đến được phòng cấp cứu của anh.
Cô đã cứu được bao nhiêu người rồi? Chính cô cũng không thể nhớ hết. Cô đã tìm ra sự thật cho biết bao nhiêu người đã khuất rồi? Chính cô cũng chẳng hay. Bàn tay cô đã cứu sống biết bao nhiêu con người, cũng đã chạm vào vô số thi thể để giải phẫu, mang đến sự thật và lên tiếng thay cho những người đã khuất. Thế nhưng, giờ đây, khi anh đang nằm trên chiếc giường trắng quen thuộc, cô lại chẳng thể làm được gì cho anh.
Đã là lần thứ mấy rồi? Những lúc anh cần cô nhất, cô lại ở đâu? Cái cảm giác tuyệt vọng này, không ai có thể hiểu được. Khi bản thân hành nghề y cứu người, nhưng lại không thể cứu được người mình thương, cảm giác ấy thật tồi tệ biết bao, như thể bản thân đã thất bại hoàn toàn, vô dụng ngay trong chính khoảnh khắc người quan trọng nhất cần mình.
Không lâu sau, cửa phòng cấp cứu bật mở, bác sĩ bước ra, y tá cũng nhanh chóng đẩy giường bệnh của anh ra ngoài.
- Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch, chỉ là va đập quá mạnh dẫn đến chấn thương sọ não.
"Chấn… chấn thương sọ não sao?" Đôi môi cô tái nhợt, gương mặt trắng bệch, cô lê từng bước chân ra làm thủ tục nhập viện cho anh. Nhìn Duệ Trân trong bộ dạng này, chẳng ai có thể nghĩ rằng cô lại chính là cô gái từng gây sốt cộng đồng mạng trong bữa tiệc vừa rồi. Với những bức ảnh xinh đẹp động lòng người, giờ đây cô hoàn toàn khác xa, chẳng còn chút nào để tâm đến hình tượng bản thân.
Trở về phòng bệnh của anh, cô gục xuống bên cạnh. Nước mắt không ngừng chảy dài nơi khóe mi. Duệ Trân nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của anh rồi thều thào:
- Em sai rồi… Tử Quân. Anh đang trừng phạt em đúng không? Mau mở mắt ra đi mà…
Ngay lúc này, cô không biết cảm xúc của bản thân, ngoài nỗi đau ra, còn có thể diễn tả bằng từ ngữ nào khác. Tuyệt vọng ư? Có lẽ. Nhưng tuyệt vọng cũng không thể nói lên hết những đau thương mà cô đang gánh chịu, khi anh nằm ngay trước mặt cô, lạnh toát và vô hồn.
Bản thân cô cũng không ngờ rằng chỉ vì một câu nói của mình mà anh lại xảy ra chuyện. Lẽ ra ngay lúc đó cô nên giữ anh lại, lẽ ra cô không nên để anh rời đi, không nên nói với anh những lời như vậy. Nhưng cuối cùng, cô lại chính là người làm tổn thương anh. Đến bao giờ cô mới có thể bình lặng ở bên anh mà không có sóng gió đây? Phải chăng việc cô lựa chọn bước chân vào Dương Long đã là một sai lầm? Phải chăng ngay từ đầu cô đã lựa chọn sai hướng?
- Tử Quân, anh phải mau tỉnh lại, anh không được phép ngủ!
Cơ thể cô mỏi mệt, gục hẳn xuống giường. Bàn tay vô lực khẽ chạm vào tay anh. Bên ngoài, trời vẫn mưa tầm tã, cơ thể cô đã dần thấm lạnh mà run lên bần bật. Từ trước đến nay, ai cũng biết Duệ Trân không chịu được lạnh, thậm chí vì lạnh mà cô có thể bỏ cả công việc để ở nhà. Nhưng ngày hôm nay, trong cái lạnh thấu xương, trận mưa như trút nước, cô đã chạy mười cây số đến bên anh, mặc kệ nước mưa đang ngấm dần vào cơ thể, vẫn kiên quyết ở lại cạnh anh.
Cô sợ rằng khi cô rời đi anh sẽ xảy ra chuyện, cô sợ rằng chỉ cần cô rời mắt, anh sẽ lập tức biến mất. Tử Quân đã chiếm trọn vị trí trong lòng cô từ lúc nào không hay, và cứ thế, từng ngày từng giờ từng phút trôi qua, anh trở thành người con trai duy nhất trong trái tim cô.
- Tử Quân, có phải anh thấy bộ dạng em bây giờ rất xấu không?
Cô mỉm cười, nhìn lên gương mặt đang say giấc của anh. Cô muốn chạm vào gương mặt ấy, nhưng bàn tay cô bây giờ chỉ toàn máu và bùn đất. Cô chợt rụt tay lại rồi khẽ nói:
- Bàn tay này bẩn rồi, không chạm vào anh được.
Bất giác, ánh mắt cô nhìn xuống chiếc ga giường đã thấm một mảng nước mưa do váy cô để lại. Duệ Trân giật mình, vội lùi ra xa một chút rồi phủi đi lớp bùn đất trên người.
- Xin lỗi anh, em lại để anh thấy bộ dạng xấu xí thế này. Nhưng cũng không còn cách nào khác, em phải chạy chân trần đến đây mà.
Ánh mắt cô cụp xuống, tâm trạng theo đó cũng chẳng còn chút vui vẻ nào. Trong lòng cô mang theo bao nỗi niềm, bao sự nuối tiếc và cả nỗi tự trách. Hai chữ "giá như" đã không còn dành cho cô nữa, bởi mọi chuyện cuối cùng cũng đã xảy đến.
Màn đêm buông xuống, ngoài kia trời vẫn đang mưa tầm tã. Cơn mưa như trút xuống, cuốn đi những tâm sự chất chứa trong lòng người, cuốn đi nỗi tuyệt vọng và che lấp những giọt nước mắt. Trời mưa luôn khiến lòng người nặng trĩu, và đêm nay, cơn mưa ấy đã che đi nỗi đau của người con gái, cuốn trôi những vệt máu dài trên con đường cao tốc vắng lặng.
"Ngủ ngon, Tử Quân."