Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 62: Dòng ký ức ùa về
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa bước xuống máy bay, Duệ Trân đã cảm thấy mệt mỏi rã rời. Bởi lẽ quãng đường dài, thêm vào đó sức khỏe cô vốn không tốt nên việc di chuyển trở nên khá khó khăn. Duệ Trân thở dài, bước theo sau Lâm Bắc Thần. Từ khi nào mà sức khỏe cô lại yếu ớt đến thế?
- Chị Duệ Trân.
Vừa nhìn thấy cô, Lộ Lộ liền chạy lại đỡ lấy tay cô. Khi còn ở thành phố M, Lộ Lộ đã nhận thấy những biểu hiện bất thường của cô. Chỉ là cô không có thời gian đi khám, mà cho dù có thì cô cũng chỉ uống thuốc qua loa rồi lại vùi đầu vào núi công việc chất chồng.
- Bên ngoài gió lạnh lắm, chị khoác thêm áo vào đi.
Lộ Lộ vòng tay qua, khoác áo giúp cô. Duệ Trân khẽ mỉm cười, nhận lấy chiếc áo rồi bước đến bên cạnh Lộ Lộ.
- Cảm ơn em.
Cảnh tượng ấy vô tình lọt vào mắt Tử Quân khi anh cùng giám đốc Hoắc trở về. Bất chợt, những mảnh ký ức rời rạc ùa về trong đầu anh. Từng mảnh ghép lại, một giọng nói văng vẳng bên tai.
"Em lạnh rồi kìa…"
Đó là giọng nói của ai? Tử Quân ôm đầu gục xuống, cảm giác đau đớn xâm chiếm não bộ, lan tỏa khắp các dây thần kinh.
"Không sao rồi, Tử Quân, có em ở đây rồi."
Đó là giọng nói của một cô gái, nó vẫn văng vẳng bên tai như vọng lại. Giọng nói nhẹ nhàng ấy vẫn đeo bám anh, nó như một mặt hồ phẳng lặng nhưng lại khiến anh có cảm giác mình đã bỏ lỡ điều gì đó, trong lòng dâng lên một đợt sóng dữ dội. Giọng nói ấy vô cùng quen thuộc, từng mảnh ký ức ghép vào, bóng dáng một người con gái xuất hiện.
- A.
Tử Quân ôm lấy đầu rồi quằn quại trong đau đớn. Những mảnh ghép như đang đâm sâu vào trí nhớ anh, muốn xé toạc từng chút một trong đau đớn, như muốn vén màn che khuất một thứ ánh sáng nào đó.
- Tử Quân, cậu sao vậy?
Lâm Bắc Thần chạy lại chỗ anh đang quỳ xuống rồi lo lắng hỏi. Mồ hôi chảy dài trên gương mặt nhợt nhạt. Anh đau đớn đến mức như muốn chết đi, nhưng cơn đau lại chẳng buông tha. Tử Quân nhìn thấy một chàng trai đang bị thương rất nặng. Vùng bụng chảy máu thấm đẫm ra chiếc áo sơ mi bên ngoài nhưng chàng trai kia vẫn cố gắng cởi chiếc áo măng tô bên ngoài ra sau đó vòng tay qua khoác lên giúp cô gái.
Chàng trai mỉm cười, vòng tay qua ôm lấy cô gái. Hơi thở yếu ớt đến mức dường như chỉ một cơn gió nhẹ lướt qua cũng có thể cướp đi sinh mệnh chàng trai.
"… Em đừng khóc… anh không còn sức để ngồi dậy lau nước mắt cho em nữa rồi…"
Gương mặt của chàng trai kia rõ dần rồi từng ngũ quan xuất hiện rõ nét. Đó không ai khác chính là anh. Nhưng còn cô gái kia, gương mặt của cô gái kia anh không thể nhìn thấy. Tên của cô gái ấy là gì? Anh cố gắng để nghe nhưng cuối cùng vẫn là không thể nghe được. Anh chỉ có thể nhìn thấy cơ thể nhỏ bé đang run lên vì lạnh, bờ vai gầy cố gắng ôm lấy anh trong cơn mưa tuyết.
"TỬ QUÂN, TỬ QUÂN."
Cô gái ấy gào lên rồi khóc lớn. Anh không biết tại sao cô gái ấy lại khóc, dần dần mọi thứ trước mắt anh mờ đi, Tử Quân ngã xuống dưới nền đất lạnh.
- Tử Quân, anh sao vậy, mau tỉnh lại đi Tử Quân.
Vẫn là giọng nói quen thuộc ấy. Đúng rồi, hình như đó là giọng của cô gái mà anh vừa ôm vào lòng. Anh không thể nhớ ra gương mặt của cô gái ấy, càng cố nhớ, cơn đau càng giày vò anh hơn.
"Rốt cuộc em là ai?"
Cô chạy đến bên cạnh anh rồi ôm anh vào lòng. Tử Quân gối đầu lên đùi cô, y hệt như lần đó. Giám đốc Hoắc nhanh chóng gọi điện cho bệnh viện, còn Lâm Bắc Thần và Lộ Lộ đứng bên cạnh theo dõi tình hình của anh.
- Tử Quân, rốt cuộc anh ấy làm sao vậy?
Ánh mắt cô lo lắng nhìn anh, dường như khóe mi rưng rưng chực trào lệ, nhưng cô không cho phép bản thân yếu đuối lúc này. Duệ Trân ôm anh vào lòng. Bây giờ đã là chín giờ tối. Mọi người trong sân bay đã ra về, nhưng những người đi chuyến bay lúc chín giờ cũng đã đến. Rất nhanh, xe của bệnh viện cũng đã đến, Lâm Bắc Thần cõng anh lên vai rồi vội vã chạy ra ngoài.
- Chị Duệ Trân, còn sức khỏe của chị…
Lộ Lộ chạy theo cô, chiếc vali nặng khiến cô ấy không thể di chuyển nhanh được.
- Tử Quân quan trọng hơn.
Nói rồi, cô lên xe cùng anh đến bệnh viện. Lộ Lộ không thể ngăn cản, đành để cô đi cùng anh. Chiếc xe lăn bánh trong sự lo lắng của cô. Duệ Trân chạm nhẹ lên gương mặt đang say giấc của anh, lòng chợt nhói lên.
"Tử Quân, đã rất lâu rồi em mới được nhìn anh gần đến thế này."
Gương mặt anh không còn vẻ lãnh đạm như lúc nãy, mà mang nét dịu dàng, ôn nhu. Bất chợt cô lại nhớ đến dáng vẻ của anh khi sáng sớm vừa thức dậy. Đó là khung cảnh bình yên và dịu dàng nhất cô được thấy trong hoàn cảnh hiện tại của cả hai. Một nét bình yên hiếm hoi trong bức tranh cuộc đời u tối.
Chiếc xe nhanh chóng dừng lại trước bệnh viện, anh được đưa vào trong phòng cấp cứu.
- Cô không trở về nghỉ ngơi sao? Lộ Lộ đang lo cho cô lắm đấy. Khi nãy nghe nói dạo gần đây sức khỏe của cô không được tốt.
Lâm Bắc Thần ngồi bên cạnh cô, hắn nhẹ nhàng và điềm tĩnh, đúng với phong thái thường ngày.
- Tôi đợi Tử Quân. Sức khỏe của tôi, tôi tự biết. Chỉ là dạo gần đây làm việc quá nhiều, thêm vào đó là thiếu ngủ nên mới mệt mỏi thôi. Lộ Lộ cũng lo lắng quá mức rồi.
Cô nhàn nhạt trả lời hắn, ánh mắt vẫn hướng về phía phòng cấp cứu. Khoảng chừng ba mươi phút sau, cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ Vương với vẻ mặt khá bình tĩnh bước đến trước mặt cô.
- Thượng tướng Cảnh không gặp vấn đề gì quá nghiêm trọng. Tôi đã tiêm cho cậu ấy một mũi an thần, đến trưa mai sẽ tỉnh lại.
Cô đứng dậy bước đến bên cạnh bác sĩ Vương rồi gấp gáp hỏi.
- Vậy tại sao anh ấy lại ngất đi như vậy? Cháu thấy tình trạng của Tử Quân vừa nãy rất tệ mà.
Bác sĩ Vương nhìn cô một lúc lâu rồi mới trả lời.
- Có phải trước khi cậu ấy đau đầu hay ngất đi, đã nhìn thấy một cảnh tượng quen thuộc nào đó trong quá khứ không?
Tuy cô là bác sĩ nhưng chuyên môn chính của cô là tâm lý và pháp y, nên về chứng mất trí nhớ cô cũng không nắm rõ lắm.
- Cháu không biết, khi đó Lộ Lộ mang áo khoác đến cho cháu mặc sau đó anh ấy liền bị đau đầu rồi ngất đi.
Dường như bác sĩ Vương đã hiểu được phần nào nguyên nhân dẫn đến việc Tử Quân đột ngột đau đầu rồi ngất đi. Cô không chuyên về lĩnh vực này nên cũng không hiểu rõ.
- Việc nhìn thấy một cảnh quen thuộc có thể kích hoạt những ký ức đau buồn hoặc căng thẳng trong bộ não của người mất trí nhớ, dẫn đến đau đầu. Khi bị kích thích bởi những ký ức này, các chất dẫn truyền thần kinh trong não có thể kích hoạt hệ thống thần kinh trung ương, gây ra cảm giác đau đầu và tệ hơn là ngất đi, như tình trạng của Thượng tướng hiện tại.
Những mảnh vỡ ký ức sẽ ùa về khi một cảnh tượng tương tự với quá khứ diễn ra. Và hình ảnh Lộ Lộ khoác áo cho cô tương đồng với hình ảnh khi anh và cô ở bên bờ biển giữa trời tuyết, lúc bị Lâm Tần phục kích. Đến bây giờ thì cô đã hiểu nguyên nhân vì sao anh lại như vậy.
- Mọi người cũng không nên dùng phương pháp tái hiện lại quá khứ để ép Thượng tướng Cảnh nhớ lại mọi chuyện. Điều đó sẽ ảnh hưởng xấu đến quá trình trị liệu của cậu ấy.
Về việc này, có lẽ cô cũng từng nghe qua nhưng vì không phải chuyên môn nên Duệ Trân đến giờ không còn nhớ rõ. Có lẽ sau lần này, cô sẽ phải học lại những kiến thức ấy để chăm sóc anh. Hơn nữa, việc dùng phương pháp tái hiện quá khứ để người mất trí nhớ nhớ lại mọi chuyện, theo như cô biết, cũng không phải bị cấm hoàn toàn. Chỉ là việc áp dụng phương pháp này phụ thuộc vào từng trường hợp cụ thể và đòi hỏi sự chuyên nghiệp cùng kinh nghiệm của những người chuyên trị liệu.