63. Chương 63: Chúng ta sẽ còn gặp lại

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đúng như lời bác sĩ Vương nói, trưa ngày hôm sau anh đã tỉnh lại. Tử Quân kể rằng anh đã nhìn thấy một cô gái và nghe thấy một giọng nói văng vẳng trong đầu. Giọng nói ấy vô cùng quen thuộc nhưng anh lại chẳng thể nhớ ra đó là giọng nói của ai. Một thân hình gầy gò của cô gái giữa đêm đông tuyết phủ trắng, tất cả những gì anh nhìn thấy chỉ gói gọn trong những mảnh ghép ký ức mơ hồ.
Đứng sau bức tường, cô lặng lẽ dõi theo anh trong lúc bác sĩ Vương điều trị. Mọi lời anh nói đều khiến cô nhớ lại cái khoảnh khắc ngày hôm đó, khoảnh khắc khi anh đứng bên bờ sinh tử vẫn cố gắng nghĩ đến cô.
Đúng vậy, sẽ chẳng có Cảnh Tử Quân thứ hai nào như anh cả.
Những gì anh đã làm và hy sinh cho cô, giờ là lúc cô phải đền đáp lại tất cả. Anh lúc này đang thử thách tình yêu của cô, để xác nhận liệu cô có thật sự yêu anh hay không. Nhất định là anh đang cho cô cơ hội để cô có thể cố gắng vì anh.
- Duệ Trân.
Cô giật mình quay sang nhìn bên cạnh. Là Ngụy Thế Thanh. Khi nhận được tin anh gặp nạn, hắn không thể đi cùng Lâm Bắc Thần vì đang có vụ án cần giải quyết; hơn nữa, công việc của Lâm Bắc Thần cũng bị dồn sang cho hắn, càng khiến hắn không thể rời đi. Vừa hay biết Tử Quân đã hạ cánh xuống sân bay, hắn lập tức đến đón. Nhưng rồi, chỉ chậm trễ một chút, địa điểm đón anh đã không còn là sân bay mà lại là bệnh viện.
- Ngụy Thế Thanh, cậu không vào thăm Tử Quân sao?
Đứng một lúc bên ngoài, Ngụy Thế Thanh vẫn không có dấu hiệu muốn bước vào trong phòng của anh. Tử Quân vẫn đang cố gắng nhớ về cô gái trong mảnh ký ức vụn vỡ đó, càng cố gắng nhớ đầu anh lại càng đau hơn. Rốt cuộc đến cuối cùng, bản thân đau đến mức kiệt sức vẫn chẳng nhìn ra được gương mặt cô gái ấy.
- Câu hỏi đó đáng lẽ phải là tôi hỏi cô mới đúng chứ? Chẳng phải bác sĩ Cẩn là người thân cận bên cạnh Tử Quân nhất sao?
Ánh mắt cô đượm buồn, khóe môi nhẹ cong lên. Nụ cười lần này là nụ cười chua chát, là nụ cười đau đớn đến mức không thể khóc được, chỉ có thể gặng mỉm cười.
"Tử Quân, tại sao bây giờ anh lại xa quá vậy?"
Cô không trả lời hắn, chỉ lặng lẽ quay người rời đi. Công việc của cô còn rất nhiều, cô không thể cứ mãi chìm trong u uất mà quên đi trách nhiệm ở bệnh viện. Có lẽ đi theo anh lâu như vậy, cô cũng đã quên mất rằng bản thân ngoài là một bác sĩ pháp y cô còn là phó viện trưởng của bệnh viện.
Công việc của cô không hề ít, chúng chồng chất từ ngày này qua ngày khác như đang đợi cô quay về giải quyết. Ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, cô bật máy tính lên rồi bắt đầu với những hồ sơ bệnh án đầu tiên.
Danh sách bệnh nhân nhập viện gần đây khá nhiều, trong đó số lượng bệnh nhân tâm thần chiếm tỉ lệ không hề nhỏ. Và trong số những bệnh nhân tâm thần mới, phần lớn là học sinh, sinh viên còn đang trong độ tuổi đi học. Trầm cảm, tự kỷ, rối loạn tâm lý do bị bạo lực học đường, bạo lực ngôn từ. Cô tự hỏi xã hội này cuối cùng đã công bằng hay chưa? Trong khi bệnh nhân tâm thần bị họ xa lánh thì chính họ lại là người đã tạo ra bệnh nhân tâm thần để rồi ruồng bỏ họ.
Nghe nói trong thời gian cô vắng mặt, một bệnh nhân mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế đã nhập viện. Nhưng rồi sau hai liệu trình trị liệu, người đó đã có thể kiểm soát được bản thân. Hơn nữa, các bác sĩ phát hiện bệnh nhân đó thường đến khu điều trị số hai sau mỗi lần trị liệu. Câu hỏi đặt ra ở đây là tại sao người đó lại đến khu điều trị số hai và đến đó để gặp ai.
Bất chợt một cái tên chạy qua trong đầu cô. Tô Vũ Đình. Cô đứng dậy, gấp máy tính lại rồi bước đến khu điều trị số hai. Giờ này có lẽ hắn vẫn còn chưa ngủ.
- Đúng như tôi nghĩ, cô đã đến.
Hắn ngồi trên giường, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn như lần trước cô gặp hắn. Tô Vũ Đình không quay lại nhưng vẫn có thể biết được cô đang đi vào bên trong.
- Sao anh biết tôi sẽ đến?
Duệ Trân ngồi xuống bên cạnh chiếc giường mà Tô Vũ Đình đang ngồi. Hắn nhẹ nâng ly nước trên bàn lên rồi nhấp một ngụm, ánh mắt chuyển từ phía cửa sổ về nơi cô đang ngồi.
- Điều đó là chắc chắn. Một khi cô chưa tìm ra câu trả lời cho câu hỏi của tôi, cô sẽ trở lại. Ngay cả khi cô đã tìm ra, cô vẫn phải quay lại.
Duệ Trân nhíu mày, câu hỏi của hắn sao?
"Điểm yếu của Dạ Hoắc Tước, cô hãy về suy nghĩ đi. Đừng làm tôi thất vọng."
Đúng rồi, hắn đã gợi ý cho cô về điểm yếu của Dạ Hoắc Tước. Nhưng tại sao hắn lại cho cô gợi ý? Người đàn ông này vô cùng bí hiểm, hắn có quá nhiều bí mật được che đậy sau lớp vỏ bọc là một bệnh nhân tâm thần.
- Đúng vậy, chính là câu hỏi đó. Và bây giờ tôi sẽ cho cô biết câu trả lời cho tất cả những thắc mắc hiện tại của cô.
Hơi thở của hắn đều đều dường như vô cùng điềm tĩnh. Với dáng vẻ đó, không một bệnh nhân tâm thần nào có thể có được.
- Đầu tiên, điểm yếu chí mạng của Dạ Hoắc Tước chính là nguồn hàng của hắn. Nguồn hàng ấy nằm phía sau căn nhà chính của tổ chức, được chôn sâu dưới lòng đất. Chỉ cần đốt cháy nguồn hàng của hắn, cô có thể dễ dàng đánh bại hắn, bởi lẽ cả vũ khí cũng được cất giữ trong kho đồ đó.
Kho hàng của tổ chức từ trước đến nay, ngay cả Lâm Tần hay cô cũng đều không biết. Mỗi lần giao dịch, Dạ Hoắc Tước đều tự đi lấy hàng rồi để người khác đem đi giao. Khối tài sản của hắn vô cùng lớn, người trong tổ chức, kể cả những kẻ sản xuất ma túy, chất cấm, thuốc phiện, cũng đều không biết đến vị trí cất giữ chúng. Vậy tại sao một bệnh nhân tâm thần như Tô Vũ Đình lại biết nó?
- Vị trí của Dương Long cũng không khó đoán, nó nằm trong vùng cát lún phía ngoại ô thành phố. Nhưng nếu muốn thành công, cô cần phải lợi dụng Lâm Tần để vào được bên trong, nếu không rất có khả năng cô sẽ bị cát lún nhấn chìm đến chết.
Về việc tại sao bệnh nhân mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế lại đến khu điều trị số hai, hắn cũng chẳng nói gì nhiều. Đơn giản là hắn muốn giúp người đó nhanh chóng thoát khỏi chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, hơn nữa hắn cũng không có ý muốn làm hại bệnh nhân kia.
- Anh là người trong tổ chức Dương Long đúng không?
Cô nhìn hắn sau khi nghe hắn nói về tổ chức Dương Long. Tô Vũ Đình không trả lời, hắn chỉ nhẹ nhàng cầm ly nước trên bàn rồi nhấp một ngụm.
- Anh là ông trùm đời trước sao? Nhưng không thể, ông trùm đời trước đã mất lâu rồi kia mà?
Mọi thắc mắc trong lòng cô giờ đây như nhân lên gấp bội. Trước sự sốt ruột của cô, hắn vẫn điềm tĩnh uống nước, thưởng thức cảnh đêm tuyệt đẹp.
- Cô sẽ biết được thân phận thật của tôi sau khi Dương Long hoàn toàn tan vào tro bụi.
Theo như cô được biết, trong danh sách thành viên của tổ chức, nhất định không có gương mặt nào như Tô Vũ Đình. Hơn nữa, trên người hắn không có hình xăm của tổ chức. Trường hợp của cô là hy hữu. Năm đó, Dạ Hoắc Tước không muốn xăm cho cô nên đã thay đổi, dùng một miếng ngọc khắc hình của tổ chức thay cho hình xăm. Theo như cô được biết, ngay cả ông trùm cũng có hình xăm đó; cô chính là trường hợp đặc biệt duy nhất, không có người thứ hai.
Vậy rốt cuộc Tô Vũ Đình là ai?
Cô nhíu mày, cố gắng suy diễn bao nhiêu thân phận của hắn cũng đều không có khả năng. Hơn nữa, Tô Vũ Đình đã nhập viện từ một năm trước, bây giờ điều tra về hắn cũng coi như là số không. Có lẽ hắn cũng không có ý xấu, cô quyết định sẽ đặt niềm tin vào hắn lần này.
- Tôi nhất định sẽ tìm ra chân tướng sự thật về thân phận của anh trong lớp bụi tàn dư của Dương Long.
Nói rồi, cô đứng dậy bước ra ngoài, khóe môi Tô Vũ Đình khẽ cong lên. Hắn cầm lên một con dao đúc bằng vàng, bên trên có in hình một con rồng đang quấn quanh mặt trăng.
"Chúng ta sẽ gặp nhau sớm thôi."