Chương 8: TÌNH CẢM CHỚM NỞ

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhận thấy điều bất thường, cô gái phía sau hắn sợ hãi la lớn. Nhưng chỉ một lát sau, con dao sắc trong tay hung thủ đã dọa cô im bặt. Từng khúc cua, khúc rẽ dần đưa họ vào một con đường nhỏ hẹp và tối tăm. Nơi đó không một ánh đèn, chỉ có tiếng xe rít ga đuổi nhau và ánh đèn lấp ló từ xa.
Hắn lái xe đến một cánh đồng ngô thì bị anh chặn đầu. Tên hung thủ không còn cách nào khác đành phải dừng xe, khống chế cô gái làm con tin. Con dao sắc lạnh kề vào cổ con tin, hắn nhìn đội trinh sát đang từ từ tiến lại gần mà gầm lên.
- Nếu còn tiến thêm, con điếm này sẽ chết!
Giọng nói trầm khàn, lạnh lẽo tựa đến từ địa ngục. Thấy con tin vẫn còn trong tay hắn, anh không dám lơ là, đành lùi lại vài bước.
"Tay của hắn, đang run."
Cô nhíu mày nhìn bàn tay run rẩy của hung thủ và tiếng thở gấp gáp, tựa như hắn đang vô cùng lo sợ. Hắn là kẻ đã gây ra ba vụ án mạng, không thể nào vì đối diện với đặc vụ trinh sát mà sợ hãi đến mức này.
Không đợi được lâu hơn, lợi dụng cơ hội, hung thủ nhanh chóng quay người kéo cô gái chạy sâu vào cánh đồng ngô bạt ngàn phía sau.
- Mau đuổi theo!
Anh cầm bộ đàm chỉ huy, mang theo súng chạy vào cánh đồng ngô theo con đường hung thủ vừa chạy. Bóng dáng Cảnh Tử Quân dần khuất sau những cây ngô cao lớn, như sắp bị bóng tối nuốt chửng.
Cô thấy anh chạy đuổi theo hung thủ liền có chút lo lắng trong lòng. Nhìn bước chân anh cứ xa dần rồi gần như biến mất, cô lại càng không an tâm. Đây là một vùng khá nguy hiểm, hung thủ có thể phục kích bất cứ lúc nào, bởi những cây ngô cao lớn đã che khuất tầm nhìn. Nếu như có chuyện gì bất trắc...
- Cảnh Tử Quân, anh nhớ phải cẩn thận, không được lơ là, nhất định phải an toàn trở về!
Giọng nói của cô vang xa, chạy theo bóng dáng cao lớn của anh. Cô chỉ thấy anh khẽ mỉm cười rồi gật đầu chạy đi. Có lẽ đó là một lời hứa, hứa rằng anh sẽ an toàn trở về. Lúc này cô mới có thể yên tâm hơn đôi chút.
Nhìn vào con đường anh vừa khuất bóng, lần đầu tiên cô cảm thấy bản thân thật vô dụng. Tại sao cô không phải là một nữ trinh sát để ở bên anh trong những lúc nguy hiểm như thế này? Tại sao cô lại chỉ có thể đứng nhìn anh bước vào hiểm nguy? Ước gì một bác sĩ pháp y cũng có thể tham gia thì tốt biết mấy.
Lâm Bắc Thần nhanh chóng liên hệ về, yêu cầu đội trinh sát số bảy đến hỗ trợ. Bởi lẽ, cánh đồng ngô này là cánh đồng rộng lớn gần như nhất thành phố, việc truy tìm hung thủ cũng vô cùng khó khăn. Hơn nữa, phía Bắc cánh đồng giáp với rừng nên việc tẩu thoát sẽ vô cùng dễ dàng trong đêm tối, khi thiếu ánh sáng.
- Lâm Bắc Thần, có thể cho tôi mượn chiếc xe kia một chút không?
Cô chỉ vào chiếc xe trinh sát đang đậu gần đó, hắn nhanh chóng gật đầu rồi cùng cô lên xe. Ngay lúc này, hắn phải ở lại để giữ an toàn cho cô, đồng thời thông qua bộ đàm báo cáo tình hình nếu có phát hiện mới. Ngụy Thế Thanh là kỹ thuật viên giám định dấu vết nên cũng cùng anh đi bắt hung thủ.
Duệ Trân bật máy tính xách tay lên rồi nhanh chóng tìm kiếm thông tin về khu vực xung quanh cánh đồng ngô này. Địa hình nơi đây khá phức tạp, dường như là một mê cung không lối thoát. Cô nhíu mày chăm chú nhìn vào địa hình rồi phác thảo sơ lược ra giấy. Việc này có thể giúp tìm ra những điểm yếu và những vị trí quan trọng mà hung thủ có khả năng cao sẽ thoát ra, từ đó giúp ích cho anh phần nào.
Phía Bắc giáp rừng, qua biên giới.
Phía Nam giáp với cung đường chính mà cô đang đứng.
Phía Tây giáp với nhà dân.
Phía Đông là một cung đường dẫn qua một ngôi làng hẻo lánh.
Vậy nếu như hung thủ mang theo một cô gái làng chơi, hắn không thể vượt qua khu rừng. Bởi lẽ, nếu như vậy sẽ có rất nhiều trở ngại trong đêm tối, đường rừng chắc chắn là lựa chọn nguy hiểm nhất. Hoặc nếu hắn chọn cách thủ tiêu cô gái kia, hắn cũng không thể chạy vào rừng trong tình trạng như vậy.
Trước khi rời đi, hắn đã vô cùng sợ hãi. Bàn tay run rẩy, nhịp thở gấp gáp. Không phải vì hắn sợ đội trinh sát, mà là vì hắn mắc hội chứng kenophobia – chứng sợ không gian rộng.
Có thể dễ dàng nhận thấy những cung đường hắn chọn để đi đều là những cung đường hẹp và không mấy rộng lớn. Bên cạnh đó, với phác họa hung thủ ban đầu, hắn là kẻ lầm lì, cô độc, tách biệt khỏi xã hội. Hắn là kẻ cuồng tín, tin vào tôn giáo một cách mù quáng, có lẽ nhận thức cũng đã lệch lạc.
Tâm thần phân liệt và sợ không gian rộng.
Theo đó có thể thấy, nếu như hắn thủ tiêu cô gái kia thì bản thân cũng sẽ bị chứng sợ không gian rộng chế ngự. Vậy nên việc thoát ra bằng đường rừng là không khả thi. Phía Nam là cung đường lớn, lại có sự phục kích của cảnh sát, nhất định hắn sẽ không chọn. Phía Tây giáp nhà dân nhưng nơi đó lại là vùng đông dân cư, giáp với thành phố, nếu theo hướng đó rất có thể sẽ bị người dân bắt gặp. Cung đường an toàn nhất chỉ còn có phía Đông, nơi có địa hình thuận lợi để chạy thoát và có thể dễ dàng phi tang thi thể sau khi gây án.
Cô gấp máy tính lại, ngay lúc đó đội trinh sát số bảy cũng đã đến. Duệ Trân cầm lấy bộ đàm bên cạnh rồi chạy xuống xe, nhanh chóng hợp tác cùng Lâm Bắc Thần phục kích ở khu phía Đông.
- Hung thủ rất có thể sẽ đi về hướng Đông, cụ thể là Đông Nam. Yêu cầu các đồng chí sẵn sàng phục kích, khống chế hung thủ.
Cô đi theo Lâm Bắc Thần, giúp hắn sắp xếp đội trinh sát phục kích theo cung đường cô dự đoán.
Nhưng rồi hai mươi phút trôi qua, đội trinh sát số một cùng anh đã trở về, nhưng bóng dáng hung thủ vẫn chưa hề đi qua khu vực cô dự đoán.
- Không thể như vậy được. Tôi đã cân nhắc rất kỹ lưỡng rồi mà.
Cô nhíu mày, cảm giác thất vọng xen lẫn lo lắng bao trùm tâm trí. Duệ Trân lật lại bản phác thảo đường đi trên giấy, rồi bất lực nhìn vào cánh đồng ngô đang tĩnh lặng.
- Báo cáo thượng tướng, trước đó ba mươi phút tôi có chạm mặt hung thủ bên trong cánh đồng ngô. Khi đó, hướng đi của hắn đúng thật là hướng về phía Đông.
Một trinh sát chạy lên báo cáo. Ngay lập tức, cả đội tản ra theo xe trinh sát đi về phía Đông. Vậy có nghĩa là trước khi cô kịp suy đoán hắn sẽ thoát ra ở đâu, hung thủ đã sớm rời khỏi cánh đồng ngô rộng lớn.
Cung đường này chỉ có một con đường duy nhất dẫn đến làng, hai bên là đồi núi cao, địa hình vô cùng hiểm trở. Cô theo Lâm Bắc Thần lên xe ô tô, còn anh và Ngụy Thế Thanh cùng một xe khác rất nhanh đã vượt qua cô.
- Cô đừng căng thẳng, sẽ sớm bắt được hung thủ thôi.
Lâm Bắc Thần ở bên cạnh thấy cô lo lắng nhìn về phía trước liền trấn an. Lần đầu tiên cô lo lắng cho anh, lần đầu tiên cô muốn anh an toàn. Có lẽ vì trước đây cô đã kìm nén thứ tình cảm này quá sâu, trói buộc trái tim này quá mức, nên dường như mỗi lần anh trở về với những vết thương, cô đều cho đó là điều hiển nhiên sẽ xảy ra khi làm việc.
Cô theo anh biết bao nhiêu vụ án, biết bao nhiêu lần anh vì cô mà bị thương. Một bác sĩ pháp y và tâm lý như cô chỉ có thể ngày ngày ở bên thi thể, ở bên những bệnh nhân tâm thần. Cô không muốn anh bước vào thế giới của mình, một thế giới chỉ toàn điên loạn, dối trá và chết chóc.