Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 9: QUAN TÂM
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh được năm phút thì bắt gặp đội trinh sát số bảy đang vây quanh một thi thể. Cô nhanh chóng cho xe dừng lại. Đó chính là cô gái làng chơi mà hung thủ đã bắt giữ. Một nhát dao chí mạng xuyên thấu tim. Thi thể vẫn còn hơi ấm, xem ra nạn nhân chỉ vừa mới tử vong cách đây không lâu.
Cô đeo găng tay, nhanh chóng kiểm tra sơ bộ nạn nhân. Trên cánh tay trái có xăm một hình rất kỳ lạ, có lẽ đó chính là tín ngưỡng mà cả hai cùng theo đuổi. Hung khí bị vứt lại ngay bên cạnh nạn nhân. Nếu đúng như cô nghĩ, hung thủ chắc chắn chưa chạy được xa. Hắn mang theo cô gái này chạy đến đây, sau đó phi tang thi thể rồi tiếp tục chạy trốn.
- Hung thủ chưa chạy được xa. Tạm thời chúng ta xử lý thi thể này trước. Việc truy bắt hung thủ cứ để Cảnh Tử Quân lo liệu.
Lâm Bắc Thần cùng đội trinh sát nhanh chóng xử lý thi thể, tránh để người dân trong làng biết chuyện. Vụ án đã tìm ra hung thủ, không nên làm kinh động thêm nhiều người.
Cô cùng Lâm Bắc Thần dọn dẹp hiện trường. Người của tổ trinh sát nhanh chóng đưa thi thể đi. Để tránh gây ồn ào lớn, đội trinh sát số bảy đã đưa thi thể trở về, chỉ còn lại cô và Lâm Bắc Thần ở hiện trường.
- Bắc Thần.
Giọng nói quen thuộc của anh vang lên từ xa, cùng lúc đó chiếc xe trinh sát cũng quay trở lại.
- Về rồi đấy à.
Hung thủ bị áp giải theo sau. Đúng như phác họa ban đầu, hắn là một kẻ lầm lì, sống cách biệt với xã hội. Gương mặt dữ tợn sau lớp mặt nạ trông như một con quái thú, sẵn sàng lao đến cắn xé con người bất cứ lúc nào. Đôi mắt đỏ ngầu, hai hàm răng cắn chặt càng khiến hung thủ trông dữ tợn hơn.
- Trở về bàn giao cho phía Tống Dư thôi.
Mồ hôi chảy dài trên trán. Anh bước đến gần cô rồi dừng lại.
- Về thôi, bác sĩ Cẩn.
Gương mặt anh thoáng hiện nét cười. Cô có thể nhìn thấy vẻ dịu dàng, ôn nhu ẩn trong sự mệt mỏi đến rã rời của anh. Ánh mắt anh nhìn cô khác hẳn so với cách anh nhìn những người khác. Có lẽ ánh mắt ấy vẫn luôn như vậy khi nhìn cô, nhưng cô chưa từng có dũng khí nhìn thẳng vào nó nên chẳng thể phát hiện ra hình bóng cô đã in sâu vào đôi mắt ấy từ bao giờ. Chỉ biết rằng, mỗi khi cô ngước lên nhìn anh, vẫn luôn bắt gặp vẻ dịu dàng ấy.
- Anh vất vả rồi, Thượng tướng Cảnh.
Cô mỉm cười đáp lại nụ cười của anh. Hung thủ được áp giải lên xe để trở về đồn cảnh sát bàn giao. Và có lẽ cô sẽ phải trở về đồn cùng hắn, vì hung thủ là người bị tâm thần phân liệt, cần có bác sĩ tâm lý để việc lấy lời khai được dễ dàng hơn.
Hung thủ bước ngang qua cô, dường như có một luồng khí lạnh chạy dọc cơ thể cô. Ánh mắt hắn đang nhìn chằm chằm vào cô, cô có thể cảm nhận rõ điều đó. Duệ Trân sởn gai ốc. Cô quay sang bên cạnh và bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu, đục lờ đang mở to nhìn mình. Hắn... đang cười.
- Đi thôi, đi thôi.
Thấy hung thủ nán lại, các trinh sát nhanh chóng thúc giục và đẩy hắn lên xe. Một cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc toàn bộ cơ thể cô. Cô quay lại nhìn theo bóng dáng hắn cứ thế khuất dần.
- Sao vậy?
Anh bước đến bên cô, nhìn thấy cô đang toát mồ hôi lạnh, liền lo lắng hỏi. Ánh mắt của tên sát nhân, ánh mắt ấy dường như vẫn đang dõi theo cô.
- Không có gì, chúng ta về thôi.
Cô hít thở thật sâu, cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh. Đây cũng không phải lần đầu tiên hung thủ hay bệnh nhân nhìn cô với ánh mắt như vậy. Có những lần vào tối khuya, cô phải một mình chạy vào góc tối tìm một bệnh nhân bị rối loạn lưỡng cực và lo âu trầm cảm kéo dài. Khi ấy, ánh mắt của người đó cũng nhìn cô như vậy, như nhìn kẻ thù.
"Có lẽ chỉ là vô tình thôi."
Cô cùng anh đi ra xe. Trời đã tối, không còn sớm để lấy lời khai, nên có lẽ phải đến ngày mai mới bắt đầu lấy lời khai của hung thủ. Vì vậy, Ngụy Thế Thanh và Lâm Bắc Thần cùng áp giải hung thủ về, để lại cô và anh với một chiếc xe ở lại hiện trường.
- Tử Quân, tay của anh...
Lúc này cô mới để ý đến vết thương đang chảy máu trên cánh tay anh. Vết máu chảy dài, thấm đẫm cánh tay áo của Tử Quân.
- À, không sao. Khi nãy do sơ suất nên bị hắn đâm một nhát dao thôi.
Anh nhìn lại vết thương đang chảy máu rồi khẽ nhíu mày. Những sự cố như thế này rất ít khi xảy ra. Hầu như lần nào anh cũng an toàn bắt được hung thủ. Nhưng vì muốn gặp cô, sau những lần như vậy anh đều tự làm bản thân bị thương. Và lần này cũng không ngoại lệ, vết thương này là do anh tự tay cầm dao đâm vào.
- Chảy nhiều máu thế này làm sao mà không sao được chứ?
Cô nhíu mày nhìn vết thương sâu hoắm, đang chảy máu không ngừng, thấm ướt áo anh. Tử Quân mỉm cười mãn nguyện nhìn đôi mắt đang lo lắng của cô. Để đổi lấy sự dịu dàng và lo lắng ấy, cho dù bản thân anh có phải chịu ngàn vết thương, anh cũng cam lòng.
"Xoẹt."
Hành động của cô vô cùng dứt khoát. Cô nhanh chóng xé một mảnh vải trên áo ra rồi băng lại giúp anh. Tử Quân nhìn cô dịu dàng băng bó vết thương, trong lòng không khỏi cảm thấy hạnh phúc. Bóng tối đã che khuất gương mặt tràn ngập niềm vui của anh, che đi nụ cười dịu dàng đang nở trên môi.
- Được rồi, để tôi đưa anh về.
Cô đi đến xe rồi đưa cho anh mũ bảo hiểm. Tử Quân cũng không phản kháng mà đưa tay muốn cầm lấy chiếc mũ. Nhưng rồi chợt nhớ ra điều gì đó, Duệ Trân kéo chiếc mũ lại, xuống xe và đi đến chỗ anh. Cô kiễng chân rồi vòng tay qua người đàn ông cao một mét chín tám để đội mũ giúp anh.
- Xong rồi, lên xe tôi chở anh. Tay anh bị thương đến mức này rồi, dù có là Thượng tướng mà mất mặt một chút cũng còn hơn là làm động đến vết thương để nó bị nặng hơn.
Gương mặt anh bỗng chốc ửng đỏ, nhưng trong đêm tối mù mịt đến không thấy đường, thì dường như không thể nhìn thấy rõ. Chỉ là thoáng qua, rồi anh vội lấy lại ý thức mà bước đến bên cạnh cô.
- Vậy... phiền bác sĩ Cẩn rồi.
Anh mỉm cười rồi ngồi ra phía sau xe để cô chở về. Không một chút phản kháng. Dù có mất mặt một Thượng tướng, anh cũng muốn được hưởng trọn vẹn niềm hạnh phúc ít ỏi và hiếm hoi này.
- Nhà anh ở đâu?
Cô lên tiếng, phá tan sự im lặng suốt quãng đường. Bây giờ đã ra đến đường lớn, chỉ cần rẽ phải là có thể nhanh chóng trở về nhà cô.
- Nhà tôi? Nhà tôi ở cách đây rất xa, hơn nữa vết thương của tôi hiện giờ đang rất đau. Bác sĩ Cẩn, ở nhà tôi không có hộp sơ cứu, liệu có thể về nhà cô được không?
Cái lý do này nghe cũng không ổn lắm, nhưng hiện tại anh cũng không thể nghĩ ra được lý do nào hoàn hảo hơn.
- Nhưng...
Cô ngập ngừng trong chốc lát, sợ rằng nếu bây giờ đưa anh trở về nhà thì chẳng khác nào dẫn anh tới chỗ chết. Người của Dương Long có thể phục kích ở đó bất cứ lúc nào, chỉ chờ anh xuất hiện là có thể ra tay. Hơn nữa, tình trạng của anh bây giờ khá nguy hiểm. Vốn dĩ một mình anh đã không thể chống lại cả trăm người của Dương Long, lại thêm bây giờ bị thương nặng như vậy ở tay, cho dù có mọc thêm cánh cũng không thể chạy thoát.
- Duệ Trân, vết thương hình như đang chảy máu tiếp rồi này. Tôi... đau.
Nhìn thấy sự ngập ngừng trong đôi mắt của cô, anh bắt đầu sử dụng mỹ nam kế. Người ta thường nói đẹp trai không bằng chai mặt. Về nhan sắc, Cảnh Tử Quân tự tin là mình có thừa, anh không tin là không thể làm cô mềm lòng.
- Được rồi, được rồi, chúng ta về nhà tôi rồi nói tiếp.
Cuối cùng thì những lo lắng trong lòng cô nhanh chóng bị gạt bỏ bởi những lời nói của anh. Ngay lúc này, với tư cách là một bác sĩ, cô không thể đứng nhìn anh bị thương nặng như vậy mà không làm gì được.